Sau Khi Làm Nhập Liệm Sư Ở Hương Giang, Ta Bị Vong Hồn Bao Vây
Chương 324
Lệ quỷ áo đỏ mặt đất: “…”
, thể tôn trọng cô một chút ? Dù cô cũng một lệ quỷ áo đỏ đấy nhé?!!!
Cứ coi thường cô như thật sự ?
Tác giả lời :
Lượt cập nhật đầu tiên! Cảm ơn các tiểu thiên thần bỏ phiếu bá vương hoặc tưới dung dịch dinh dưỡng cho trong thời gian từ 2023-07-09 23:12:52 đến 2023-07-10 22:50:06 nha~
Cảm ơn tiểu thiên thần bỏ phiếu địa lôi: 56801657 1 cái;
Cảm ơn các tiểu thiên thần tưới dung dịch dinh dưỡng: Tiểu Mãn 5 bình; Ngôn Đam, Lòng Yên Tĩnh Tự Nhiên Lạnh 1 bình;
Vô cùng cảm ơn sự ủng hộ , sẽ tiếp tục cố gắng!
◎ Giáp mặt mách lẻo ◎
Thực Bạch Trân Trân và Lina cũng gì để .
Lệ quỷ áo đỏ, cô g.i.ế.c thật, đồng thời, thời gian t.ử vong cô hẳn cũng lâu, đây một vụ án mạng.
Bạn thể thích: Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Thang máy hẳn hiện trường án mạng đầu tiên.
Bạch Trân Trân về phía lệ quỷ áo đỏ, cô tự sát thật, linh hồn cô chắc chắn do chính cô phong ấn trong cơ thể.
Nếu cô năng lực đó, thì cũng sẽ rơi kết cục như trong ảo cảnh mà cô tạo .
Lina: “!!!!”
Oán khí cô dâng trào, vì thời gian t.ử vong quá ngắn, cô thể điều khiển cơ thể .
Cho nên ngoài việc tỏa oán khí, mặt đất với một tư thế kỳ quái, cô cách nào khác.
Lệ quỷ Lina: “!!!!”
Tức quá , làm gì thì làm ?!
Tốc độ lên thang máy nhanh, chỉ thấy một tiếng “đinh”, thang máy mở ở sảnh tầng một, Bạch Trân Trân bước khỏi thang máy.
Lúc gần một giờ sáng, bộ biệt thự nhà họ Kim im phăng phắc, những hầu và giúp việc đó lẽ đều về phòng nghỉ ngơi, căn biệt thự vốn tráng lệ huy hoàng giờ đây thêm vài phần âm u.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Đặc biệt khi trong thang máy phía còn một xác nữ, cảm giác âm u đó càng thêm nghiêm trọng.
Bạch Trân Trân: “…”
một công dân Hương Giang tuân thủ pháp luật, Bạch Trân Trân cảm thấy bây giờ nên về phòng ngủ thực tế bây giờ cô về phòng, cũng ở phòng nào.
Quản gia tiếp đãi cô đó cố ý vô tình, nhớ sắp xếp cho cô ăn uống, còn nhớ đưa cô đến phòng phục hồi di dung ở tầng hầm thứ hai, quên cho cô nghỉ ngơi ở .
Đây định để cô làm việc kể ngày đêm, mệt thì ngủ luôn tầng hầm ?
Chậc, quả nhiên hổ xã hội đen, khiến khác còn đen tối hơn cả nhà tư bản.
Bạch Trân Trân thở dài một , phần lớn thời gian, cô thực một dịu dàng và lịch sự, chịu nổi đời quá nhiều ép cô trở thành một dịu dàng và lịch sự.
Biệt thự lớn, Bạch Trân Trân đầu đến, dẫn đường dễ lạc.
, ăn cơm thì qua nhà bếp.
Bạch Trân Trân bếp, tìm một cái thau inox, một cây cán bột, gõ loảng xoảng loảng xoảng.
“ , cứu mạng, c.h.ế.t !”
Đừng bỏ lỡ: Thập Lục Nương, truyện cực cập nhật chương mới.
“ ! ai ! Trong thang máy c.h.ế.t! Các thể cử ai xem ?”
Bạch Trân Trân cống hiến giọng hát vang dội nhất từ khi sinh đến nay, cùng với tiếng gõ loảng xoảng, Bạch Trân Trân khản cổ gào thét, cô chạy từ đông sang tây, từ tây sang đông, đảm bảo tất cả ở đây đều thể thấy tiếng la hét cô.
Biệt thự nhà họ Kim vốn yên tĩnh như cõi c.h.ế.t cuối cùng cũng trở nên náo nhiệt trở , cô làm ầm ĩ quá lớn, cho dù giả c.h.ế.t cũng .
Quản gia vì vội quá, áo khoác mặc cũng chút gọn gàng, mái tóc chải ngược cũng còn bóng mượt, nếp như .
Quần áo xộc xệch, tóc tai rối bời, quản gia bây giờ trông thêm vài phần sức sống, khác hẳn với vẻ tinh xa cách ngàn dặm đó.
Bạch Trân Trân nhướng mày, ánh mắt gần như g.i.ế.c quản gia, lặng lẽ đặt cái thau và cây cán bột lấy từ trong bếp lên chiếc bàn bên cạnh.
Quản gia nghiến răng : “Cô Bạch, nửa đêm nửa hôm cô làm gì ? Lẽ nào đây giáo dưỡng cô ?”
Dù đến lúc , đối phương vẫn thích dùng thái độ kẻ cả đó để đối xử với cô, nếu lúc ông còn giả vờ đôi chút, thì bây giờ quản gia để lộ bộ mặt thật .
Quả nhiên cơn bực bội khi đ.á.n.h thức sẽ khiến một ngả bài giả vờ nữa, để lộ bộ dạng chân thật nhất .
Bạch Trân Trân mặt đầy vô tội, chỉ về phía thang máy : “Quản gia, dù cũng khách quý mà ông chủ nhà các mời về, ông quan tâm ông mời đến làm gì, ông cử hộ tống đến chứ? Dặn dò ông đáp ứng yêu cầu cũng chứ?”
Vế Bạch Trân Trân trải qua, vế Bạch Trân Trân đoán, xem cái điệu bộ Kim Thủ Thiên, tuy phóng đãng gò bó, những chỗ cần chú trọng vẫn chú trọng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.