Sau Khi Hạ Thuốc Cưỡng Bức Nam Chính
Chương 100: Sau Khi Hạ Thuốc Cưỡng Bức Nam Chính
Cảnh Dật hề động dung, ánh mắt đầy hàm ý dạo quanh giữa Ngu Phi và Cảnh Thương, tựa như đang toan tính một âm mưu hiểm độc nào đó.
Gợi ý siêu phẩm: Nữ Chính, Nàng Chớ Có Nhảy! đang nhiều độc giả săn đón.
chậm rãi với Cảnh Thương: “ ngờ đấy, hoàng để tâm nữ nhân đến thế.”
đột nhiên chuyển giọng, sang dụ dỗ lẫn đe dọa Ngu Phi: “Ngu đại tiểu thư, chuyện nàng và sáng nay, bây giờ vẫn còn hiệu lực. Nếu nàng chịu làm theo ý , nhất định sẽ đối đãi với nàng gấp mười gấp trăm những gì hứa.
nếu nàng lời thì chỉ thể kéo nàng cùng xuống địa ngục thôi! hoàng thất bọn bạc tình nhất, nàng đừng tin lời Thái tử. Chiêu g.i.ế.c lừa khi xay hết cối, chơi còn nhiều hơn .”
Ngu Phi Cảnh Dật. Vết thương nơi vai trái khiến nàng choáng váng đến hoa mắt. Lúc những lời , nàng chỉ cảm thấy chẳng khác nào ác quỷ chiếm ngai trong điện Diêm Vương, nắm trong tay sinh mệnh nàng nên khiến thế nào cũng .
Đáng tiếc nàng từ đến nay ăn mềm ăn cứng, cho dù thuận theo thời thế cũng do nàng cam tâm tình nguyện.
Thật , nàng thiếu cách để như ý. Như lời Cảnh Dật , Cảnh Thương để tâm đến nàng. Nàng thể lấy kiếm binh sĩ xung quanh giả vờ tự vẫn, đợi khi Cảnh Thương xuống ngựa ngăn cản thì bất ngờ tay, một đòn kết liễu . Như , chuyện đại sự tưởng chừng phản loạn vương gia sẽ hóa thành vở bi kịch giữa một thái tử và một nữ nhân.
Lịch sử luôn ghi bởi kẻ chiến thắng. Thái tử chết, quá khứ Cảnh Dật uy h.i.ế.p thái tử, mưu đồ soán vị sẽ tan biến như làn khói. Còn bằng chứng Cảnh Dật và nhà họ Thục tham ô, phản quốc, hoàng đế chỉ còn một con, sẽ vì đại cục mà xí xóa.
Về phần nàng, nàng cũng cách khiến Cảnh Dật yên tâm. hứng thú với nàng, chỉ cần nàng tìm cách mang thai với , nam nhân một khi con thì sẽ cho rằng phu thê một thể, vì con mà vợ thuận theo chồng. Hơn nữa giữa họ cũng chẳng thù hằn sâu nặng gì.
Cho dù thể giữ chân thì vì mạng sống bản mà cố gắng, cũng khác gì với lý mục tiêu ban đầu nàng xuyên đến đây.
sống kiểu đó, chỉ kéo dài tàn. Ngu Phi nghĩ đến thôi cũng cảm thấy thà c.h.ế.t còn hơn. Nếu g.i.ế.c c.h.ế.t Cảnh Thương, những ngày tháng nàng sẽ sống trong ân hận.
Ngu Phi đầu Cảnh Thương.
vẫn tuấn tú, thanh nhã, cao quý như ngày đầu gặp mặt, tựa như gốm quý danh gia, như tuyết đỉnh núi cao, ánh mắt dừng nàng dịu dàng như thể nàng cô nương thầm mến.
Nàng thoáng thấy hình ảnh chiếc bình sứ quý nhất đang từ từ rút tấm lụa che, để nàng chạm , bông tuyết thánh khiết nhất tan thành dòng nước cuốn đến, ôm trọn lấy nàng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Giây phút , nàng chợt cảm thấy kiếp uổng.
Đừng bỏ lỡ: Đại Lão Huyền Học Trở Về, Thiên Kim Giả Tắt Đài, truyện cực cập nhật chương mới.
Ngu Phi , Cảnh Dật, lạnh lùng : “Vương gia chiêu g.i.ế.c lừa khi xay cối ngài chơi còn thạo hơn khác, dựa để tin ngài?”
Thấy định mở miệng đem mạng sống uy hiếp, nàng đầu , thẳng Cảnh Thương: “Xin điện hạ hãy xử trảm vương gia và đám phản tặc, cần bận tâm đến tính mạng Ngu Phi!”
Cảnh Dật ngỡ ngàng: “Tự tìm đường c.h.ế.t phong cách nàng, xem nàng…”
giọng lộ vẻ tiếc nuối hết lời, Cảnh Thương thầm tiếp lời trong lòng: Xem nàng thật sự tình cảm với .
Đó tấm chân tình mà Ngu Phi cất giấu tầng tầng lớp lớp dối trá.
Từ khi giải cổ, như một thiếu niên mới chớm yêu, lúc thì nghĩ hai tình cảm, chỉ nàng chịu thừa nhận, lúc nghi nàng diễn trò chứ từng thật lòng với , chỉ ngây thơ tin thật.
Giờ đây nàng khẳng định như , cõi lòng hoang mang bất an như ai đó ôm lấy, dịu .
Dù lời Cảnh Dật còn kín đáo, vẫn hàm ý.
lẽ Cảnh Dật từng uy hiếp, dụ dỗ nàng làm điều bất lợi với , nàng kiên quyết , còn tìm cách thoát . Dù lúc Cảnh Dật dùng mạng sống uy hiếp, nàng vẫn kiên định về phía .
Cảnh Thương Ngu Phi. Tóc tai nàng rối bù, khuôn mặt tái nhợt, hình gầy yếu phục đất, đôi mắt sáng như , như một đóa phù dung đỏ rực kiên cường chịu khuất phục giữa gió tuyết hiểm nguy.
mê đắm vẻ và phong thái nàng, chỉ nhẹ nhàng đỡ nàng dậy, che chở nàng trong lòng bàn tay, để nàng chịu chút tổn thương nào.
Cảnh Thương thầm tính toán, bên giờ chắc cũng sắp con bài quyết định.
Hách Đao một cái, Hách Đao hiểu ý, ghé tai thì thầm mấy câu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.