Sau Khi Đổi Chồng Xong Ngày Nào Tôi Cũng Ăn Dưa [Thập Niên 70]
Chương 455
“ ví dụ như, bán quần áo giày dép loại hình , kiếm càng nhiều hơn.
Ngay cả bán những thứ đồ nhỏ nhặt như tất, khăn mặt... cũng thể kiếm ít.”
Cố Lập Đông chính chính làm cái , dễ dàng liền đem liệu về giá gốc đại khái cũng như giá bán lẻ .
“Cháu cũng bảo đều làm mua bán, mà, nếu làm thì thể nghĩ xem sở trường gì.
Giống như cả Kim làm nước tương, tương đặc thế thì .
Bằng thì bánh màn thầu, bánh bao đều làm.
Bằng nữa thì cũng thể lấy hàng từ chỗ cháu mang bán."
Lời đều đến mức , những cái khác liền cần tiếp tục nữa .
Những kiếm tiền đều cúi đầu âm thầm suy nghĩ chính làm cái gì, ý định đó tự nhiên sẽ về nhà.
Đợi đến khi ăn cơm xong buổi tối, lục tục hàng xóm tới cửa, cùng Cố Lập Đông hỏi han chuyện lấy hàng bán.
Hà Ngọc Yến những ông lão, bác gái dũng cảm bước bước đầu tiên, trong lòng vô cùng cảm khái.
cái đại tạp viện bọn họ nhanh thôi liền sẽ xuất hiện một nhóm hộ vạn đồng đấy.
Mà việc dẫn đến suy nghĩ bọn họ đổi do nhà họ Lâm, gián tiếp cũng coi như làm một chuyện .
động làm “chuyện " như nhà họ Lâm, lúc đang ồn ào hỗn loạn.
Chủ yếu vì chuyện Lâm Hà Hương cuối tuần cùng bác gái Trịnh gây chuyện.
, đó ở trong tiệm, khi nhà họ Lâm xuất hiện liền nhanh chóng làm rõ quá trình bác gái Khổng gây chuyện .
Cái chuyện , chính do bác gái Trịnh khơi mào đầu tiên, bác gái Khổng chẳng qua chỉ tới đây chiếm chút hời, nhận hai quả trứng gà mà thôi.
“Nếu như chuyện , chắc chắn sẽ nhét cho cái mụ đàn ông họ Khổng hai mươi quả trứng gà, để mụ cút cho sớm."
Lâm Đông hung dữ một câu như .
Cửa tiệm khai trương hôm nay, lúc bắt đầu thuận lợi, nào ngờ vì cái mụ họ Khổng , cuối cùng náo thành như thế .
Phía mấy nhảy ngoài, om sòm việc bọn họ bán đồ cũ chỉ mua mấy đồng tiền, kết quả cửa tiệm bọn họ bán một hai trăm đồng, b/ạo l/ực, cửa tiệm bọn họ hắc điếm.
Những cái , bọn họ thu mua hàng chi phí bỏ , cái hũ gốm nào cũng đồ cổ, những cái đồ cổ bọn họ mua về tốn tiền !
Gợi ý siêu phẩm: Nói Thẳng Luôn, Vợ Của Sếp Chu Chính Là Tôi - Chu Bắc Cánh & Lộ Thiên Ninh đang nhiều độc giả săn đón.
Trớ trêu đầu óc những đó chứa cỏ r/ác, chỉ nhớ rõ đồ đạc mấy đồng tiền mua về, thì mấy đồng tiền bán .
Thật ... một đống lời thô tục ở trong miệng Lâm Đông thốt .
Lâm mẫu lúc oán trách:
“Hà Hương, thể miễn phí tặng trứng gà chứ?
Con xem dẫn tới đây cái loại gì ?"
Lâm Hà Hương chuyện sẽ thành như thế ?
Rõ ràng trong giấc mơ những cái hoạt động nhận trứng gà , cuối cùng đều thể lừa gạt ít thích chiếm món hời nhỏ mà.
Cái chuyện xuất hiện , trong giấc mơ cô căn bản từng xuất hiện qua!
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-doi-chong-xong-ngay-nao-toi-cung-an-dua-thap-nien-70/chuong-455.html.]
“Bỏ , cái cửa tiệm đó tạm thời đóng , đồ đạc cứ để đó bán nữa, qua một thời gian nữa xem tình hình thế nào .
Bây giờ, vẫn đặt tinh lực ở phía nhà ga ."
Hà Ngọc Yến mãi cho đến lúc ngủ buổi tối, mới bỗng nhiên nhớ tới hôm nay cô tới tiệm nhà họ Lâm, nhận trứng gà thuận tiện thôi, cô chủ yếu xem cái rương da quan gã đàn ông trung niên thu , rốt cuộc mang ngoài bán .
Trong lòng nghĩ đến chuyện , ngày hôm Hà Ngọc Yến bảo đàn ông nhà tranh thủ thời gian qua đó xem thử, đó chập tối trở về liền cái cửa tiệm đóng cửa mở nữa .
Cái việc đầu voi đuôi chuột , làm cho mở mang tầm mắt .
“Đồ đạc bọn họ sẽ để thối ở trong tay , qua một thời gian nữa qua đó xem xem, chắc thể mua trở về ."
Cố Lập Đông vợ đang thu thập những cái rương da quan , ít nhiều gì cũng lo lắng đồ đạc cứ như mà mất .
“ , nếu như ngoài đường gặp gã thu mua đồ cũ , em hỏi xem thể lén lút trực tiếp mua từ gã đó ."
Hà Ngọc Yến mới cảm thấy gã đàn ông trung niên sẽ từ bỏ cơ hội kiếm tiền như .
Cùng lúc đó, cuộc trò chuyện tối nay ít gia đình trong đại tạp viện đều liên quan đến việc làm buôn bán nhỏ.
Bác gái Phùng liền kéo Tào đại gia lải nhải làm cái buôn bán gì đó, giống như bán bánh bao, bánh màn thầu... nọ, bà đều thể làm .
vặn trong nhà thêm đứa cháu gái nhỏ, mỗi tháng uống sữa bột đều tốn ít tiền, tiền lương đứa lớn nuôi sống hai vợ chồng tụi nó thôi cũng chật vật .
Tiền tiết kiệm những năm qua đứa con trai út đang bà cất giữ ở đây, bác gái Phùng rõ ràng, sẽ mang tiền đứa con trai út để bù đắp cho đứa lớn.
Còn về phần hai ông bà già bọn họ, tiền tích lũy hai năm vì cớ phân gia với đứa con gái út, liền bộ tiêu hao sạch sành sanh.
Tiền kiếm trong hai năm nay, ngoại trừ sinh hoạt phí , những cái khác đều mang trả tiền phân gia mượn hàng xóm lúc .
Khó khăn lắm mới chút tích lũy, cũng khi cháu gái nhỏ sinh đời liền bù đắp trong đó .
Cho nên , hai ông bà già bọn họ tay bao nhiêu tiền mặt .
Đừng bỏ lỡ: Chồng Tái Sinh Chê Tôi? Tôi Cưới Lính Cứu Hỏa, Sướng Quá - Lâm Kiến Sơ, Lục Chiêu Dã, truyện cực cập nhật chương mới.
Tào đại gia cái loại cổ hủ, xong cũng cảm thấy cái thể làm , chỉ lo lắng bà bạn già sẽ vì cái mà chịu vất vả mệt nhọc.
“Ầy, tiền kiếm thì ai còn cảm thấy mệt nhọc chứ!
Chính vợ đứa lớn qua hình như trúng cái buôn bán nhỏ như thế ."
Hôm nay những hàng xóm trong viện đều đang bàn tán chuyện làm cái buôn bán nhỏ gì đó, trớ trêu vợ đứa lớn lúc đó đang bế cháu gái hiên nhà, biểu cảm mang theo vài phần khinh thường, điều làm cho trong lòng bác gái Phùng ít nhiều gì cũng chút thoải mái.
Tào đại gia xong thở dài một tiếng:
“Bỏ , ngày mai nhà chúng thương lượng xem , nếu như vợ đứa lớn vui lòng làm cái , thì tiền chúng kiếm cũng bù đắp cho nhà tụi nó nữa.
Cứ mãi bù đắp cho nhà đứa lớn, đối với đứa thứ hai cũng công bằng."
Ngoại trừ nhà họ Tào , nhà họ Hồ cũng đang bàn tán về chuyện .
Nhà họ Hồ những năm vì chuyện Thái Chiêu mà tổn thương nguyên khí một thời gian dài, bây giờ hòa hoãn , ngày tháng lên .
mà, ông cụ Hồ thấy việc làm buôn bán nhỏ lời như , cũng động lòng .
Đặc biệt khi phân gia với con trai, tình cảm tuy rằng xa cách, con trai một nuôi hai đứa nhỏ cũng dễ dàng gì.
Ông cụ Hồ chính công việc, năm nay liền nghỉ hưu , bà bạn già vặn công việc, cũng cần trông cháu, chi bằng bây giờ cũng làm cái buôn bán nhỏ gì đó, kiếm chút tiền cất giữ để dưỡng già, để giảm bớt áp lực cho con trai.
Nhà họ Tôn sớm vì chuyện con rể bán tương đặc mà kiếm cả trăm đồng, mối làm ăn chắc chắn sẽ tay một nữa.
Ngay cả bác gái Trịnh một mực mấy khi qua với nhà họ Cố, lúc đang chiếc giường gỗ cũ kỹ ở phòng khách, chằm chằm đứa con trai út lên cấp hai, trong lòng ít nhiều gì cũng chút hoang mang lo sợ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.