Sau Khi Đổi Chồng Xong Ngày Nào Tôi Cũng Ăn Dưa [Thập Niên 70]
Chương 170
“ nhà họ Hà càng động gia, bắt đầu khuyên nhủ cả hai bên.”
Dĩ nhiên, Hà nhị hề tham gia chuyện .
thẳng đến nhà em gái, trực tiếp phun tào với em gái, thuận tiện dặn cô đừng qua đó nhúng tay .
“Em .
Cái nhà lão Từ cứ như điên .
Hôm qua Từ Đại Ni khu tập thể, sáng sớm ngày hôm nay bọn họ rầm rộ kéo đến .
cả cũng thật thần kỳ, hôm qua Từ Đại Ni đòi l/y h/ôn, buổi chiều lên nhà máy nộp đơn xin luôn.
Chuyện ...”
Hà nhị thể nào hiểu nổi mạch não cả .
Cái gì cần dứt khoát dứt khoát, đến cuối cùng chuyện biến thành một đống hỗn độn.
Hiện tại bên ngoài bàn tán xôn xao đủ điều.
cả chịu giao nộp tiền lương, chính lòng riêng ở bên ngoài.
Từ Đại Ni chẳng động tay động chân làm cái việc gì, đến cơm cũng cần cô nấu, đàn ông tự lấy cơm mang về cho ăn, cô còn thế nào nữa.
“Em...”
Hà Ngọc Yến vốn định kiến lớn với Từ Đại Ni, cô ngờ đối phương lựa chọn l/y h/ôn thời điểm .
Chuyện quả thật khiến cảm thấy khó mà tin nổi.
Cuối cùng, Hà Ngọc Yến hỏi một câu:
“Chị mưu cầu cái gì chứ?”
Cố Lập Đông ở bên cạnh gắp thức ăn cho vợ, thấy lời liền :
“Chắc đối tượng hơn xuất hiện, hoặc giả một cơ hội kiếm tiền hơn xuất hiện chăng.”
Dù thì chỉ nhà họ Hà, mà nhiều đều nghĩ thông Từ Đại Ni l/y h/ôn vì cái gì.
Bởi vì trong mắt ngoài, cô một nông thôn gả gia đình công nhân, tuy công việc ăn mặc lo, con cái ngoan ngoãn lời, đàn ông cũng đối xử với cô .
Chính điều kiện như mà Từ Đại Ni còn l/y h/ôn, liền khiến cho nhiều nghĩ mãi thông.
Cuộc chiến l/y h/ôn giằng co kéo dài liên tục mất mấy ngày.
Cuối cùng kết thúc bằng việc Từ mẫu mặt, đại náo một trận ở nhà máy.
đó nhà máy cấp giấy giới thiệu, hai làm chứng nhận l/y h/ôn để hạ màn cho câu chuyện.
đều vì chuyện mà khỏi cảm thấy thổn thức, bùi ngùi mãi thôi.
Nhà máy thực phẩm 8 vốn dĩ một nhà máy lớn.
Chuyện l/y h/ôn xảy , tin tức lập tức truyền đến mức bộ công nhân viên trong nhà máy đều .
Ngay cả trong đại tạp viện, cũng đại ma ngóng chuyện liền chạy đến mặt Hà Ngọc Yến để hỏi thăm.
Chuyện quả thật khiến cô vô cùng cạn lời.
Cũng may, những đến hỏi đều các đại ma ở đại tạp viện bên cạnh.
Các đại ma, thẩm t.ử ở đại tạp viện nhà cô, từng một đều hề nhắc đến chuyện mặt cô.
Ngược , khi Hà Ngọc Yến m/ang t/hai, các đại ma ai nấy đều tự mang theo chút trứng gà, đường đỏ đến tặng tận cửa.
Đồ đạc tuy nhiều, tấm lòng chúc phúc chân thành cô vẫn đón nhận một cách trọn vẹn.
Bởi vì chuyện l/y h/ôn trì hoãn mất mấy ngày, cuối cùng dịp cuối tuần , cả nhà họ Hà mới cùng đến đại tạp viện để thăm nom Hà Ngọc Yến.
Tâm trạng dạo gần đây Hà Ngọc Yến vô cùng .
Đại tạp viện chuyện gì gây bực , chuyện trong nhà cô cũng thèm bận tâm quản lý.
Xem thêm: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Gì? - Thời Noãn & Phó Triệu Sâm (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Trời lạnh giá thế , nhiệm vụ chạy xe đường dài đàn ông cũng ít nhiều, thời gian luân phiên nghỉ ngơi trở nên dài hơn.
Bên phía trạm thu mua phế liệu chắc cũng do thời tiết lạnh giá, các hoạt động hồng tụ chương giảm bớt, phế liệu gửi qua đó tương ứng cũng ít theo.
đàn ông ở nhà ngày ngày nấu cho cô đủ món ngon vật lạ, khiến Hà Ngọc Yến đều cảm thấy trong nửa tháng ngắn ngủi , khuôn mặt dường như tròn lên trông thấy.
Chẳng thế mà, Hà mẫu bước cửa thấy bộ dạng con gái, liền nhịn vui vẻ trêu chọc:
“Xem những ngày tháng qua con vô cùng thoải mái, dễ chịu đấy nhỉ!”
Hà Ngọc Yến hì hì ngốc.
Hà mẫu giơ tay chỉ trỏ:
“Ăn uống chú ý một chút, đừng ăn quá nhiều, đứa trẻ lớn quá khó sinh đấy.”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-doi-chong-xong-ngay-nao-toi-cung-an-dua-thap-nien-70/chuong-170.html.]
Cũng chỉ ruột mới với cô những lời quan tâm chu đáo như .
ngoài đều cho rằng m/ang t/hai thì ăn thật nhiều, như đứa trẻ sinh mới mập mạp, khỏe mạnh.
nhất sinh một thằng béo múp míp nặng tầm tám chín cân, đó mới đại phúc khí.
Những nghĩ tới việc, phúc khí một thằng béo múp míp phụ nữ nào cũng thể chịu đựng và tận hưởng .
“Con ơi.
Cũng chỉ mấy tháng đầu mới dám ăn như thế thôi.
Chờ muộn hơn chút nữa đến lúc đứa trẻ phát triển chiều cao và vóc dáng, con ăn chăng nữa thì con rể cũng cho ạ!”
Hà phụ dẫn theo hai con trai xuống từ , thấy lời đều sang Cố Lập Đông đang rót .
Ba đứa trẻ thấy , từng đứa một đều tò mò sang.
Bảo Châu còn nhớ rõ mỗi tiểu cô phu xuất hiện đều thịt kho tàu để ăn.
Bây giờ thấy lời tiểu cô, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó thành một cục:
“Tiểu cô, tiểu cô phu đem hết món thịt kho tàu ngon lành giấu để tự ăn một ạ!”
Lời thốt , khiến Hà nhị tẩu ngượng ngùng lên tiếng mắng con gái đừng bậy bạ.
Ngược Hà nhị ca ha ha đại tiếu :
“Bảo Châu nhà khéo ăn khéo , ha ha ha ha...”
đều vì lời Bảo Châu mà rộ lên.
Thế , bé Hà Bảo Thanh mang khuôn mặt ủ rũ lặng lẽ ở đó.
Hà Ngọc Yến thấy , trực tiếp đến bên cạnh đứa trẻ, từ trong túi áo móc một nắm kẹo thỏ trắng.
“Bảo Thanh nhà chúng làm thế , lời nào con!”
Tên ở nhà Hà Bảo Thanh cũng gọi Đại Bảo.
Kể từ khi chuyện Triệu Đại Bảo bên cạnh xảy , Hà Ngọc Yến cảm thấy vẫn gọi cái tên Bảo Thanh khiến trong lòng thoải mái hơn một chút.
bé Hà Bảo Thanh mới năm tuổi thấy cô cô vẫn đối xử với giống như ngày thường, dùng ánh mắt kỳ quặc để , trong lòng liền thả lỏng hơn ít.
Cẩn thận đón lấy viên kẹo:
Gợi ý siêu phẩm: Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi đang nhiều độc giả săn đón.
“Con cảm ơn tiểu cô.”
Đứa trẻ đây vốn cái loại tính tình hoạt bát, bướng bỉnh chạy nhảy khắp nơi.
Lúc đây ngoan ngoãn giống như một con chim cút nhỏ.
ánh mắt những khác trong nhà đang bé mà xem.
Hà Ngọc Yến trong nháy mắt hiểu điều gì đó.
Cô dẫn theo ba đứa trẻ gian phòng bên trong, để chúng bên cạnh bàn , thông qua ô cửa sổ ngắm trận tuyết nhỏ đang rơi lất phất bên ngoài.
Trẻ con luôn yêu thích thời tiết tuyết rơi, bởi vì thể thỏa thích vui chơi đùa nghịch.
lớn thích trẻ con nô đùa trong trời tuyết, dễ cảm lạnh, làm cho quần áo vấy bẩn lem nhem.
sấp bên bàn tiểu cô, tuyết rơi bên ngoài, ba đứa trẻ xúm một chỗ ríu ríu rít trò chuyện.
Hà Ngọc Yến thấy , ghé tai nhỏ:
“Bảo Thanh , con thích ánh mắt con ?”
bé Bảo Thanh đang vui vẻ ngắm tuyết gật gật đầu:
“ ạ, bố với ông bà nội con cứ như một con tội nghiệp .
Còn cả nhị thẩm nữa.”
Nhắc đến nhị thẩm, bé cố tình hạ thấp giọng xuống, sợ hai chị Bảo Linh, Bảo Châu bên cạnh thấy.
“Còn những bên ngoài thì ?”
“ bên ngoài cũng dùng ánh mắt lạ để con, còn nhạo con con cần con nữa .”
Hà Ngọc Yến xong, ánh mắt trầm xuống.
Tiếp đó thấy Bảo Thanh :
“Con mới sợ .
con cần con, lén bắt xe đến thăm con .
Còn mua kẹo cho con nữa, dặn con giấu để ăn dần dần.”
Lời lập tức khiến Hà Ngọc Yến cảm thấy vô cùng ngạc nhiên.
Chưa có bình luận nào cho chương này.