Sau Khi Đỗ Trạng Nguyên, Cô Gia Đích Muội Đã Đến Nhận Họ Hàng
Chương 2: 2
2
cũng hiểu rõ, tình thế mắt nhất định ! Chẳng họ nhân chứng ? Tiểu thư cũng !
Bao nhiêu năm qua, từ một nha đầu ngoài viện trở thành đại nha hạng nhì trong phòng Tiểu thư.
lặng lẽ bước từ phía Tiểu thư, chậm rãi cất tiếng to:
“Cô gia, Tiểu thư, chuyện Tiểu thiếu gia năm xưa, cũng đôi chút.”
“Ngày đó, vô tình phát hiện chuyện Mụ Lý bà già đ.á.n.h tráo hài nhi.
Thế nên, lợi dụng lúc mụ sơ ý, lén lút tráo đổi hài nhi về chỗ cũ!
Tiểu thiếu gia chính con ruột Tiểu thư, chắc chắn thể !”
"Nhờ tham dự, cuộc tranh luận cuối cùng kết thúc bằng phần thắng thuộc về Tiểu thư.
Tiết Phương Phi Tiểu thư đuổi khỏi Diêu gia. Còn Cô gia vì một bạt tai Tiểu thư mà thất thể diện, cũng theo Tiết Phương Phi rời .
Lập trường Tiểu thiếu gia vẫn luôn kiên định. khi an ủi Tiểu thư vài câu, cũng trở về viện .
Tiểu thư liếc một bên, tán thưởng rằng:
“Thược Dược, ngờ hôm nay ngươi thông minh như , giải khó khăn .
Tiết Phương Phi bất ngờ gây khó dễ mặt bao , còn dựng lên chứng nhân mụ bà, bất luận thế nào, chuyện cũng dễ dàng kết thúc.”
“Ngươi hôm nay thể bản lĩnh như làm chứng cho nhi t.ử , phần trung thành sẽ khắc ghi trong lòng. , ngươi ban thưởng gì?”
Lời Tiểu thư khiến hiểu rõ, nàng tin lời , ít nhất tin .
Nàng càng tin rằng chỉ để giải vây cho sự việc mà thôi.
cung kính quỳ rạp xuống đất, thưa rằng:
“Tiểu thư, nô tỳ từng câu từng chữ đều sự thật, năm xưa nô tỳ quả thực tận mắt thấy Mụ Lý bà già đ.á.n.h tráo Tiểu thiếu gia, và cũng chính nô tỳ lén lút tráo đổi .”
“Nô tỳ sở dĩ bấy nhiêu năm dám nhắc đến chuyện với , chủ yếu vì nô tỳ phận thấp kém, lời trọng lượng.
cùng Cô gia một nhà quan hệ , nô tỳ gây thêm chuyện.”
**Cái gì!**
Tiểu thư kinh ngạc đến mức bật dậy khỏi ghế!
Nàng trừng mắt , trong phòng, :
“Thược Dược, chuyện vô cùng hệ trọng, ngươi bằng chứng xác thực nào để chứng minh lời ngươi ?”
ngước đầu lên, trịnh trọng thưa:
“Năm xưa nô tỳ đề phòng, đặc biệt xem xét đặc trưng Tiểu thiếu gia và hài nhi .
Tuy họ đều sinh trong Diêu phủ, quấn tã giống , hài nhi khác Tiểu thiếu gia. Thực , hài nhi một nữ nhi!”
Đừng bỏ lỡ: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Cái Gì?Thời Noãn - Phó Triệu Sâm, truyện cực cập nhật chương mới.
Bạn đang truyện nhà dịch Lộc Phát Phát, nhớ ấn theo dõi nha, vì lên truyện full mới tằng tằng tăng á :)))
Lời thốt , trong phòng lặng thinh hồi lâu, chỉ thấy Tiểu thư thở dốc nặng nề. Mãi , Tiểu thư dường như tìm giọng , :
“Thuở , những đỡ đẻ đều tín , tuyệt thể chuyện sinh nữ gạt sinh nam. Thanh Trúc quả thực nhi t.ử .
Chỉ , hài nhi rõ ràng một nữ nhi, mà Tiết Phương Phi cũng ngoài nam hài.
Thế , nếu nữ nhi, nàng Thanh Trúc tuyệt đối thể cốt nhục nàng . , hôm nay nàng vì lẽ gì gây rối như ?”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/-khi-do-trang-nguyen-co-gia-dich-muoi-da-den-nhan-ho-hang/2.html.]
“Tiểu thư, còn nhớ chăng? Bởi vì Cô gia đột nhiên sinh nở gần thời điểm , mụ mụ đỡ đẻ do Cô gia tạm thời tìm từ bên ngoài về, vả , xong việc vội vã rời mà thèm nhận tiền.”
“Nếu chân tướng sự việc năm xưa, e rằng tìm mụ bà đó.”
"Sáng sớm hôm , Tiết Phương Phi đầu bù tóc rối, mặt mày lem luốc đến cửa phủ lóc kể lể. Tiếng kêu la kéo đến dân chúng vây quanh xem.
và Tiểu thư tiếng bèn bước xem, thấy nàng cầm tấm tã lót lúc hài nhi đời, hướng về đám đông mà :
[ cùng phân xử ! Nhi t.ử ruột cao trung Trạng nguyên, Diêu phủ tham vọng phi hoàng đằng đạt, chịu trả con cho !]
“Diêu phủ gia thế hiển hách, một phụ nhân nhà nông thật sự còn cách nào. Hôm nay sẽ đ.â.m đầu ch.ết cửa Diêu phủ, để đòi một lẽ cho !”
Nàng định đ.â.m đầu thạch sư cửa phủ! lúc đó, Cô gia bên cạnh nhanh chóng kéo nàng , miệng xoa dịu:
“Phương Phi, đừng gây rối ở đây! Tuyết Ngưng như , nếu con , nàng chắc chắn sẽ trả cho !”
Gợi ý siêu phẩm: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn đang nhiều độc giả săn đón.
và Tiểu thư , đều thấy sự hiểu rõ trong mắt đối phương. Đây rõ ràng một vở kịch, một màn kịch lớn nhằm Tiểu thiếu gia!
Quả nhiên, quần chúng mặt kích động cảm xúc, la ó với Tiểu thư đang ở cửa:
“Diêu phủ tuy thương gia, cũng lão hiệu trăm năm truyền thừa, thể làm chuyện như thế!”
“Sĩ Nông Công Thương, thương tầng lớp thấp nhất! Diêu thiếu gia một bước nhảy qua cửa rồng, công t.ử như , nhà nào cam tâm buông tay!
Huống hồ Diêu Tuyết Ngưng một phận nữ nhi, chống đỡ môn đăng vốn chẳng dễ dàng, càng thể trả Diêu công t.ử cho !”
“ cũng thể cướp đoạt con cái nhà khác! Diêu phủ làm việc thật quá thất nhân tâm! trả hài nhi cho ! trả hài nhi! trả hài nhi!”
Quần chúng tại chỗ càng càng kích động, Tiết Phương Phi và Cô gia thấy , dù cố gắng kiềm chế, vẫn thấy sự đắc ý trong ánh mắt họ!
gật đầu với Tiểu thư, bước cất tiếng lớn kể chuyện Tiết Phương Phi tráo đổi hài nhi thực thành công.
Thấy trong đám đông xì xào nghi vấn, Tiết Phương Phi bằng lòng, phản bác rằng:
“Ngươi Diêu gia, lời ngươi mấy phần đáng tin? Hôm nay dám đến thì sợ, Thanh Trúc chính nhi t.ử ruột !”
“Nếu Diêu Tuyết Ngưng ngươi chịu trả hài nhi, còn cả nha đầu đây diễn trò, chúng báo quan ! Hãy để quan lão gia phân xử chuyện !”
“Diêu Tuyết Ngưng, ngươi dám chăng!”
Nàng ăn hùng hồn như thế, Tiểu thư chút sững sờ, hù dọa! Nàng do dự , nghiêm nghị gật đầu.
dám khẳng định Tiểu thiếu gia chính hài nhi ruột Tiểu thư. Đừng đến nha môn, dẫu mặt Hoàng thượng, cũng cần sợ hãi.
Tiểu thư tin tưởng , đang chuẩn mở lời, Cô gia cướp lời:
“Tuyết Ngưng, nàng đừng ngoan cố nữa, mau cho Thanh Trúc , cùng về nhà ! Nếu tiếp tục gây rối nữa, ai cũng mất mặt!”
“Nếu làm trò đến nha môn, thì thanh danh trăm năm Diêu phủ sẽ hủy hoại!”
"Tiểu thư những lời lẽ Cô gia chọc giận đến sắc mặt đỏ bừng. lẽ do lời nhắc nhở đêm qua hiệu nghiệm, nàng lập tức nổi trận lôi đình, mà áp chế cơn giận, thản nhiên hỏi ngược :
“Tiết Định Hàng, thật sự khó hiểu, từ hôm qua đến hôm nay, vẫn luôn chỉ , chỉ tin lời . Rốt cuộc vì cớ gì quả quyết rằng đều lời thật?”
Sắc mặt Cô gia cứng đờ trong chốc lát, y phản ứng nhanh, lập tức :
“ từ nhỏ dối. Hôm nay nàng thà tự vẫn cũng đòi hài nhi, thể tin nàng?”
“Tuyết Ngưng, đừng ngoan cố nữa, hãy trả hài nhi cho !”
Quần chúng vốn đang d.a.o động, thấy phu quân Tiểu thư về phía ngoài. Ánh mắt Tiểu thư giờ đây mang theo sự khiển trách và khinh thường.
Chưa có bình luận nào cho chương này.