Sau Khi Bị Ép Gả, Tôi Bị Cha Chú Rể Để Ý
Chương 523: Rời đi sớm nhất có thể
buổi họp báo.
Nguyễn Ân ngáp một cái.
Buổi họp báo kéo dài hai tiếng đồng hồ.
Cô trở xe, Chu Bách Thần xoa bóp đầu và vai gáy cho cô, "Vất vả ."
Nguyễn Ân nhắm mắt, thoải mái tận hưởng sự chăm sóc .
Từ Hải Sâm ở ghế lặng lẽ , chủ động nâng tấm chắn lên.
Chu Bách Thần khá hài lòng, , thật mắt .
ôm Nguyễn Ân lòng, "Dựa ngủ một lát nhé? ?"
"Em dựa ."
Nguyễn Ân nghiêng đầu dựa vai Chu Bách Thần.
Chu Bách Thần vuốt ve mái tóc mềm mại cô, cúi đầu đôi mắt mệt mỏi cô gái, khỏi nhớ những chuyện trong nhật ký cô.Trong lòng dâng lên một nỗi xót xa.
nghẹn.
Chua xót và căng tức.
Xem thêm: Mau Xuyên: Liêu Tinh Vừa Kiều Vừa Dã, Vai Ác Sủng Nàng Đến Phát Điên (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Cuộc sống thời thơ ấu Nguyễn Ân, khó khăn hơn tưởng nhiều.
hạ giọng, "Những chuyện Nguyễn Tâm Nhu làm với em, lúc đó em cho ?"
Nguyễn Ân chậm rãi : "Em bằng chứng, thể tự giải quyết chuyện nên cần cho ."
Chu Bách Thần khẽ nhíu mày.
Lời vẻ nghĩ cho
hiểu , Chu Bách Thần chỉ cảm thấy xa cách.
khẽ thở dài, " vui khi em làm phiền , nếu gặp chuyện như nhất định cho , ?"
Nguyễn Ân ừ một tiếng.
Cô buồn ngủ.
Nhanh chóng nhắm mắt .
Chu Bách Thần đưa cô về đến lầu nhà, mới gọi cô dậy.
đưa Nguyễn Ân về chỗ ở Nguyễn Ân chịu, kiên quyết về tìm Ngô Tú Lan.
Chu Bách Thần đưa cô thang máy rời .
Về đến nhà.
Ngô Tú Lan lo lắng đón cô, "Cuối cùng cũng về , những chuyện con ở buổi họp báo, ?"
Nguyễn Ân chỉ dặn bà yên tâm, những chuyện đó Ngô
Lan đều xem từ livestream.
Ngô Tú Lan những cuốn nhật ký đó, lòng đau như cắt.
Nguyễn Ân từ nhỏ hiểu chuyện, hầu như bao giờ thể hiện cảm xúc buồn bã mặt bà.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.com/-khi-bi-ep-ga-toi-bi-cha-chu-re-de-y-gmnb/chuong-523-roi-di-som-nhat-co-the.html.]
đứa trẻ trong lòng nhạy cảm và kiên cường đến thế.
Xem thêm: Minh Nguyệt Đã Ngủ Say, Đến Lượt Ta Tỉnh Lại (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Thực cô hiểu tất cả.
Ngô Tú Lan nhớ những dòng chữ đau lòng đó, xót xa vô cùng.
"Sợ sẽ càng tức giận hơn." Nguyễn Ân khẽ , " xem, con giải quyết ?"
Nguyễn Ân , thấy cây chổi đổ sàn, cô đỡ cây chổi lên.
sâu hơn, một cây phất trần rơi ghế sofa.
Nguyễn Ân ngẩn , Ngô Tú Lan hầu như dùng phất trần.
Ngô Tú Lan thấy cô phát hiện điều bất thường, : " nãy Nguyễn Chính Quốc đến."
Nguyễn Ân tin , hề cảm thấy bất ngờ.
"Ông đến gì?"
"Ông đến xin ." Ngô Tú Lan một cách nhẹ nhàng, "Hy vọng thể tha thứ cho ông với ông ."
TRẦN THANH TOÀN
Huyết áp Nguyễn Ân tăng vọt ngay lập tức, kìm mà mắng: "Ông vô liêm sỉ đến thế? Một câu xin mà xóa bỏ bao nhiêu năm tổn thương ? Ông xứng đáng ?"
"Con đừng vội." Ngô Tú Lan vội vàng an ủi, " cũng thấy ông điên , nên đuổi ông ngoài, ông , cứ như một miếng cao dán ch.ó c.h.ế.t bám chặt khung cửa nhà , đành lấy chổi đ.á.n.h ông tìm cây phất trần."
Ngô Tú Lan nhặt hai sợi lông phất trần từ đất vứt thùng rác.
Nguyễn Ân thấy Ngô Tú Lan thiệt thòi gì, thở phào nhẹ nhõm.
Ngô Tú Lan dọn dẹp túi rác xong, nghĩ một lát : "Thực một chuyện từng kể cho con."
Bà Nguyễn Ân, "Con thấy bức ảnh đó chứ? Chính bức ảnh và mấy vô gia cư đó."
Nguyễn Ân tại bà đột nhiên nhắc đến chuyện .
Ngô Tú Lan khẽ , "Thực lúc đó chuyện gì xảy cả,
Nguyễn Chính Quốc kịp thời từ nước ngoài về, chắc Phùng Ngọc Thanh gọi ông về để bắt gian tại trận."
Mắt Nguyễn Ân mở to, chút ngạc nhiên.
Ngô Tú Lan : "Khi gặp ông , cảm thấy đang mơ. kể khổ với ông , tiếc ..."
Nguyễn Chính Quốc dùng áo khoác che cho bà, bà bằng ánh mắt ghét bỏ, "Từ nay về , em và gặp cứ coi như quen ."
"Lúc đó ngây ." Ngô Tú Lan nhún vai, "Lúc đó quá đau khổ, cộng thêm để bảo vệ bản , về lấy bút ghi âm rời khỏi Dung Thành."
" nghĩ đến việc đưa bút ghi âm cho Nguyễn Chính Quốc, cho ông trong sạch, cảm thấy cần thiết. Một đàn ông tin , tại tìm cách để ông tin ? Ân Ân, con ?"
nụ mặt , tim Nguyễn Ân dâng lên từng cơn đau nhói.
Khó thể tưởng tượng lúc đó Ngô Tú Lan yêu nhiều đến mức nào.
Tưởng rằng yêu thể dựa dẫm, đá văng .
Nguyễn Ân nhào lòng Ngô Tú Lan, giọng mang theo chút nức nở
", chúng rời khỏi đây sớm ."
Ngô Tú Lan ôm cô, mỉm .
"."
Chưa có bình luận nào cho chương này.