Sau Khi Bị Ép Gả, Tôi Bị Cha Chú Rể Để Ý
Chương 442: Lại vào trại trẻ mồ côi
“Như cũng hợp lý.” Chu Bách Thần , “Nhà họ Nguyễn năm đó coi gia đình quyền quý. em một cô nhi, bà cụ tuy yêu thương bà như cháu gái ruột, nếu hai con trai ruột đều yêu bà , vì bà mà đ.á.n.h , đầu tiên bỏ rơi chắc chắn em.”
Mắt Nguyễn Ân tối sầm . Nếu sự thật như , thì hành vi Ngô Tú Lan cũng thể giải thích.
Cô và Nguyễn Chính Quốc gia đình chia cắt. Nguyễn Chính Quốc cưới Phùng Ngọc Thanh. Vài năm họ gặp ở Dung Thành. Ngô Tú Lan và Nguyễn Chính Quốc nối tình xưa.
Gợi ý siêu phẩm: Trùng Sinh Thập Niên 70: Cô Vợ Nhỏ Kiêu Kỳ Mang Thai Vả Mặt Bạch Liên Hoa đang nhiều độc giả săn đón.
hợp lý.
mà………………
Nguyễn Ân khẽ: “ những ngày ở cùng bà cụ, em cảm thấy bà giống loại trưởng bối phong kiến đó.”
“ già thì tâm lý sẽ đổi.” Chu Bách Thần , “Cũng loại trừ chuyện năm đó ẩn tình khác. Họ vì bà cụ chia rẽ uyên ương mà chia tay.”
Nguyễn Ân cau mày lo lắng: “Buổi trưa em hỏi bóng gió về chuyện tình cảm Nguyễn Chính Quốc và
Nguyễn Chính Đình khi còn trẻ, trong câu chuyện bà cụ, sự tồn tại em.”
Vì , dù khả năng nào, ấn tượng bà cụ về Ngô Tú Lan đều cực kỳ tệ. từ bà điều tra chuyện năm đó, gần như điều thể.
Chu Bách Thần xoa đầu Nguyễn Ân, “Chúng còn nhiều thời gian, sẽ tìm những manh mối khác thôi.”
“Ừm.”
TRẦN THANH TOÀN
khi mặt trời lặn, họ xuống núi.
Ông cụ lên xe vẫn luôn lẩm bẩm câu cá lớn hơn cho Nguyễn Ân, còn bắt thỏ cho cô. Nguyễn Ân đều kiên nhẫn lượt đáp lời.
Về đến nhà, bà cụ hỏi Nguyễn Ân: “Ân Ân, chuyến công tác các cháu khi nào thì kết thúc?”
Nguyễn Ân ý trong lời bà “ bà nội? chuyện gì ?”
“Ôi, con bé thông minh thật… Bà nội chỉ nỡ xa cháu, hỏi cháu khi nào thì ?”
“Cháu cũng nỡ xa bà nội.” Nguyễn Ân mỉm nắm tay bà, “Thời gian công tác do sếp cháu sắp xếp, cụ thể khi nào do quyết định.”
Cô trả lời thế nào, đành đẩy quả bóng sang cho Chu Bách Thần.
Chu Bách Thần liếc cô một cái, đáp: “Chúng cháu sẽ ở đây một thời gian nữa, còn một khảo sát thị trường làm xong.”
“ thì , thì .” Bà cụ vui vẻ , “Sáng mai chúng chuẩn trại trẻ mồ côi chơi với các cháu nhỏ, các cháu cùng ?”
Nguyễn Ân bà cụ những năm nay thường xuyên làm việc thiện, cầu phúc cho bệnh tình ông cụ. Bà thường xuyên chùa, cũng quyên tiền cho các tổ chức từ thiện.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/-khi-bi-ep-ga-toi-bi-cha-chu-re-de-y-gmnb/chuong-442-lai-vao-trai-tre-mo-coi.html.]
Bạn thể thích: Món Canh Của Tiểu Tam Khiến Anh Ta Nằm Liệt Hết Phần Đời Còn Lại - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“ ạ.” Nguyễn Ân vui vẻ đồng ý.
Bà cụ mua nhiều quần áo và đồ ăn, chiều hôm mang tất cả đến trại trẻ mồ côi.
Ông cụ cùng, rằng đến đây chơi bóng với mấy đứa trẻ, chơi bọn trẻ con, ông tức giận, cố gắng chứng minh bản , cuối cùng ngã gãy xương, liệt giường ba tháng mới khỏi.
Từ đó về , bà cụ cho ông cùng nữa.
Những đứa trẻ trong trại trẻ mồ côi đều nhận bà cụ, mật gọi bà bà nội Hồng .
Nguyễn Ân tìm Triệu Thu Cúc hỏi: “Dì Triệu, bệnh Thanh Thanh hôm nay thế nào ? Cháu thể thăm con bé ?”
Triệu Thu Cúc khó xử : “Thanh Thanh lúc vẫn đang ngủ. Con bé ho cả đêm, mãi mới ngủ .”
Nguyễn Ân vội vàng : “ cháu làm phiền con bé nữa. Hai hôm nữa cháu sẽ đến thăm con bé.”
“, Thanh Thanh mà cháu quan tâm con bé như , con bé nhất định sẽ vui.”
Nguyễn Ân , “Bây giờ ai tài trợ cho Thanh Thanh ? Con bé tuổi chắc đang học cấp ba nhỉ, nếu ai tài trợ, cháu tài trợ cho con bé.”
Triệu Thu Cúc lắc đầu thở dài: “Thật , chúng cố gắng đưa Thanh Thanh học, bản Thanh Thanh chán học, con bé bây giờ học, mỗi ngày chỉ ở trong vườn. cháu yên tâm, trại trẻ mồ côi nhận nhiều tài trợ, nuôi Thanh Thanh cả đời thành vấn đề.”
Mắt Nguyễn Ân lấp lánh ánh sáng, “Dì Triệu, dì thật . Thanh Thanh dì may mắn lớn nhất con bé.”
Triệu Thu Cúc che mặt, phá lên, “Cháu khen dì đến mức dì ngại .”
Trò chuyện với Triệu Thu Cúc vài câu, Nguyễn Ân tìm Chu Bách Thần.
Chu Bách Thần cách đó xa, một phụ nữ bên cạnh – Tưởng Linh Linh.
Hai gì, Tưởng Linh Linh mặt khó coi sân. Khi thấy Nguyễn Ân, sắc mặt cô đổi, giả vờ như chuyện gì xảy , đến mặt một đứa trẻ đang cúi đầu chơi đá, nặn một nụ , “Cháu bé đang chơi gì ? Chị chơi cùng cháu ?”
Đứa trẻ cúi đầu thèm để ý đến cô .
Nụ Tưởng Linh Linh chút khó coi.
Đứa trẻ con thật nể mặt cô .
nghĩ đến Nguyễn Ân vẫn còn ở bên cạnh, tâm trạng Tưởng Linh Linh càng khó chịu hơn, giả vờ một câu: “Cháu bé, cháu cứ từ từ chơi nhé.”
dậy bỏ .
Nguyễn Ân lặng lẽ xem màn kịch tự biên tự diễn cô , cảm thấy cô thật vô vị. Triệu Thu Cúc đứa trẻ một bệnh nhân tự kỷ thực sự, khi chìm đắm trong thế giới riêng , ngay cả viện trưởng cũng thèm để ý.
Chưa có bình luận nào cho chương này.