Sao Chổi Ghé Thăm
Chương 30
Thật , mối quan hệ họ đây và bây giờ cũng khác biệt gì lắm.
Cho nên trực giác Bảo Ý quá nhạy bén với các hành động .
cô cũng cảm thấy, quả thật chỗ nào đó cũng giống lắm.
Thế nghĩ kỹ , thấy gì .
Thế Bảo Ý cứ thế mơ hồ lên thuyền giặc, đến nỗi ở cửa lớp gọi: “Bảo Ý, với học sinh giỏi nhà thầy giáo tìm.”
Cô cũng chỉ thản nhiên “ờ” một tiếng.
Một lát mới phản ứng : “ cũng điếc, cứ gọi tớ một tiếng làm gì.”
nào Chu Gia Thuật cũng nhịn mà bật , lẽ tận hưởng sự quen thuộc cô, cảm thấy vui mừng vì cô đột nhiên cảm thấy khó xử và giãy nảy lên vì sự quen thuộc đó.
Con luôn mâu thuẫn.
mong cô thể đối xử với giống như đây, họ vẫn luôn bạn nhất, bạn đồng hành, thậm chí , sợ cô hề ranh giới nam nữ.
Cho nên như nhất.
đến mức thể hơn, đến mức Chu Gia Thuật cảm thấy thể cứ như mãi.
Cơn sốt Bảo Ý đến nhanh cũng nhanh, chỉ mấy ngày , Bảo Ý khỏe như rồng như hổ, vô cùng nỗ lực rửa nhục trong kỳ thi sắp tới.
Gần đây nhiều kỳ thi, việc học cũng trở nên căng thẳng, mỗi ngày đều nhiều bài tập làm, cô và Chu Gia Thuật bắt đầu cuộc sống đơn giản chỉ học và học, nên cũng ít khi chọc tức nữa.
Thậm chí ngày nào đường Bảo Ý đều sẽ bốc bài cho để thuộc thơ văn cổ.
Cách thuộc cũng khiến nhiều há hốc mồm.
Cô sẽ câu , để nối câu , thì gật đầu, thì lắc đầu, đó Bảo Ý sẽ thuộc lòng bộ một cho .
Chính câu hỏi Giang Hàn cho cô cảm hứng, kiểm tra học thuộc quả thật khó, chép một cách , tận dụng thời gian rảnh đường thì khó. Bảo Ý tin tưởng sự tự giác , nên cô cứ một câu để tự nhẩm, nếu nhớ thì cô sẽ nhắc nhở để củng cố thêm.
“Tớ cảm giác như tớ đang giúp hãm hại chính tớ .”
Một ngày nọ Bảo Ý đột nhiên nhớ họ vẫn đang chơi trò chơi đó, liền nhịn mà như .
Vì kỳ thi giữa kỳ hai họ đồng hạng nhất, các kỳ thi tháng và thi liên kết đó cũng đều nhất, Bảo Ý thi tháng thứ ba, thi liên kết thứ hai, thi tháng rớt hai hạng. hạng nhất cộng ba điểm, trừ mất hai điểm Bảo Ý, thi liên kết cộng hai điểm. Tức 3+1+2, sáu điểm , giữa chừng một bài kiểm tra tuần môn Toán và Tiếng , Chu Gia Thuật cộng thêm hai điểm.
tám điểm .
Bây giờ chỉ còn một kỳ thi cuối kỳ cuối cùng, trừ khi Bảo Ý thi vượt qua , nếu thì xác suất đạt mười điểm lớn.
Mà bây giờ cô còn đang giúp sửa chữa điểm yếu nữa.
… Mặc dù Chu Gia Thuật cũng đang giúp cô học bù tiếng và hệ thống những kiến thức vật lý yếu kém cô.
Chu Gia Thuật bật , thật chỉ cần cô cố ý thi kém vài thứ hạng thể trừ điểm vô hạn, dám đưa điều kiện , chính vì tin chắc cô tuyệt đối sẽ vì giận dỗi mà đùa giỡn với thành tích . Cô quá chấp niệm với thứ hạng, nghĩa cô coi trọng thứ hạng.
Bạn thể thích: Điên! Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Những Năm 70 Thì Đã Sao - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Bảo Ý cũng buồn bực: “ lén bật hack ? Chuyện thật khoa học.”
Việc thành tích Bảo Ý lên xuống thực trong phạm vi bình thường, còn sự định biến thái mới bất thường. Năng lực cá nhân cô kém , đến việc cố gắng thêm chút chắc chắn sẽ vượt qua , ít nhất vị trí đều sẽ chia đều. Thế mà mấy thi Bảo Ý đều đè bẹp, cô đặc biệt khó chịu, nên cũng học hành chăm chỉ hơn.
qua một thời gian nữa trôi qua, hai gia đình cùng ăn cơm, dì Tĩnh vô tình nhắc đến việc dạo về nhà muộn, đôi khi mười hai giờ mà Chu Gia Thuật còn ngủ, hỏi Bảo Ý, học kỳ một năm lớp 11 căng thẳng đến ?
Mặc dù từ khi bắt đầu cấp ba, giáo viên vô nhấn mạnh, mỗi ngày ở cấp ba đều vô cùng quan trọng, lơ bất cứ giây phút nào. so với lớp 10 và lớp 12, lớp 11 thực cũng tương đối thoải mái hơn, vì lớp 10 tuy thời khóa biểu nặng đến , mới trường, giáo viên lừa cho xoay mòng mòng, tinh thần căng thẳng cao độ. Lớp 12 thì thực sự áp lực đủ mặt, chỉ lớp 11 thể gỡ bỏ chút gánh nặng tinh thần, áp lực cao độ biến thái như lớp 12. Đối với một tâm lý định như Chu Gia Thuật mà , việc ngủ sớm dậy sớm ngược mới trạng thái bình thường.
Thế Bảo Ý lập tức nheo mắt sang chỗ , trong ánh mắt cô đầy vẻ thể tin , hồi tưởng gần đây quả thật tinh thần lắm, còn uống nhiều cà phê bình thường, cuối cùng cô cũng tìm nguyên nhân .
Thảo nào thành tích con định đến đáng sợ, hơn nữa nào cũng suýt chút nữa đè bẹp cả cô, cô còn tưởng chỉ may mắn thôi, ngờ…
Ăn cơm xong về nhà, Bảo Ý cố ý chung xe với chú Chu và Chu Gia Thuật, sợ chú Chu ở ghế thấy, cố ý dùng thủ ngữ, đầy phẫn nộ : cần thế ? quá thâm độc đó.
đây Liêu Đình Đình còn : “Ngưỡng mộ hai ghê, trông vẻ chẳng cần cố gắng lắm mà nào cũng đầu, thật .”
Bảo Ý còn phản bác: “Tớ thấy hai đứa tớ cố gắng mà, đặc biệt tớ. thích học, cảm thấy giải toán giải tỏa căng thẳng, hồi nhỏ vui thì làm bài tập, vui cũng làm bài tập, việc gì thì sách. tớ thích học, tớ thấy phiền c.h.ế.t , hàng ngày tớ chỉ tự ép xuống gạt bỏ tạp niệm thôi cũng thấy khó , dần dần hình thành thói quen thì cũng quen . Hằng ngày hai đứa tớ làm bài tập cũng đau khổ lắm đó.”
Ngày nào dường như cũng về nhà làm xong bài tập bổ sung những khiếm khuyết và kiến thức còn thiếu thì mới thể yên tâm chơi một lát, đôi khi thậm chí còn giảm bớt cả việc chơi, cãi và chuyện phiếm linh tinh với Chu Gia Thuật thôi cũng coi như nghỉ ngơi .
Bảo Ý thể ngờ , mỗi ngày đều học cùng cô đến gần mười một giờ, về nhà tắm rửa xong còn thức khuya sách nữa. Trình độ , cần thiết , cần thiết !!
Chu Gia Thuật thấy dáng vẻ cô liền nhịn mà bật , nghiêng đầu một lúc thật lâu, cô kéo đánh mới đầu , hiệu : Chứ giờ, tớ mong tích điểm đổi thưởng quá.
Bảo Ý véo , tức giận, cô cũng thể tại giận, chỉ cảm thấy tức giận, kiểu tức buồn bất lực, cô nghiến răng nghiến lợi : “Chu Gia Thuật, moi t.i.m cho tớ xem rốt cuộc tâm cơ cỡ nào nào.”
đây cô phát hiện vòng vo tam quốc chứ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Chu Gia Thuật làm bộ móc một cái tim , nắm một nắm khí trong lòng bàn tay đưa cho cô.
Bảo Ý lên cơn diễn xuất, cũng làm bộ nhận lấy, đặt mắt kỹ, cắn một cái, “ọe” : “ ngon.”
Chu Gia Thuật giang hai cánh tay, xoè tay cả, mở hờ hờ cả cô, ý ăn chỗ nào thì tự móc .
Bảo Ý tiện tay tặng hai cú đ.ấ.m móc giáng n.g.ự.c và vai . Ai ngờ đột nhiên kéo cô , Bảo Ý phòng , cả cô lao tới. Cô chống dậy bắt đầu cắn cánh tay , hai đánh lộn như học sinh tiểu học.
Bố hai nhà siêu thị mua sắm, để hai ở trong xe, Chu Gia Thuật đột nhiên bất động, cô, thế Bảo Ý cũng chằm chằm.
“ thức khuya làm bài nữa.” Bảo Ý kiên quyết .
Chu Gia Thuật hiểu hàm ý cô, vẫn cố ý hiểu lầm, hiệu: sợ tớ thi vượt ?
Bảo Ý ngại suy nghĩ thật , thế bướng bỉnh gật đầu.
Chu Gia Thuật liền cố ý trêu cô: Thật ? cầu xin tớ , tớ thể bớt làm hai bài.
sẽ làm , Bảo Ý cũng sẽ .
Thi cử trò đùa, thành tích cũng tất cả, cô sẽ luôn chân thành mong sống hạnh phúc, dù thi cao hơn cô nữa, cô cũng chỉ để tâm vì đủ cố gắng, chứ sẽ bao giờ sợ quá cố gắng.
Chỉ cô… chỉ cô cảm thấy cần thiết vắt kiệt sức vì thi cử, thi cử quan trọng, sức khỏe cũng quan trọng.
Thời gian hai học chung mỗi ngày gần như đạt đến giới hạn, bây giờ còn lâu mới đến giai đoạn chạy nước rút, giờ thường xuyên dùng đến cà phê và mà cũng thể xua tan sự mệt mỏi, cứ kéo dài như sẽ bệnh mất.
Thuở nhỏ vì vụ tai nạn đó mà sức khỏe luôn , thường xuyên bệnh.
Lúc xảy tai nạn thậm chí còn thông báo nguy kịch, cô ngoài phòng bệnh, cô bé non nớt đầu tiên đối mặt với sinh tử, khi tưởng tượng thể vĩnh viễn mất bạn nhất , lúc đó cô rằng, ngoài sinh tử , chuyện gì to tát cả.
lẽ cũng vì chuyện đó, mà nhiều năm nay bố tìm thầy hỏi thuốc, vì nên cũng chịu nhiều khổ sở. Họ hiểu rõ sức khỏe quan trọng đến nhường nào, nên bố hai nhà đều quá nghiêm khắc trong việc học, chỉ mong con cái khỏe mạnh bình an, còn cố gắng hết sức .
Cô thật sự chút giận chỉ vì cái trò chơi vớ vẩn mà quý trọng sức khỏe , cô hy vọng thêm bất cứ bệnh nào nữa.
Chu Gia Thuật cúi , ghé sát cô, giữ cằm cô ép cô mắt , hỏi : tớ thi , xót tớ, lo cho tớ?
Khi hỏi câu tức câu trả lời .
Giữa họ sự ăn ý, hiểu những điều đối phương , cần hỏi nhiều, cần dài dòng. khoảnh khắc mong cô điều , tận tai thấy, cũng cô nhận , những điều đó, chỉ thói quen, tất cả đều tình yêu.
Bảo Ý đôi mắt vui vẻ , chỉ cố ý trêu cô mà thôi.
Bảo Ý gì, cô đầu .
Thầm mắng, Chu Gia Thuật c.h.ế.t tiệt.
Chu Gia Thuật gõ chữ điện thoại, đưa sát mắt cô: [ thì tớ hôn đó.]
Mùa đông ở Nghi Ninh hiếm khi tuyết, trận tuyết đầu tiên năm nay, đến giờ mới rơi. Bên ngoài cửa sổ ban đầu chỉ lác đác vài bông tuyết, từ lúc nào, tuyết bay đầy trời, thế giới dường như đột nhiên trở nên tĩnh mịch.
Đừng bỏ lỡ: Bị Cướp Không Gian, Tôi Dựa Vào Cổ Vật Gả Cho Quân Quan, truyện cực cập nhật chương mới.
lẽ ý quá rõ ràng, lẽ trong xe quá ấm, chỉ …
Bảo Ý chọc tức đến đau cả ngực, cô thầm nghĩ cứ luôn làm cho cứng họng . Rốt cuộc quá vô sỉ, quá trốn tránh.
Thực từ đến nay, Bảo Ý đều khái niệm quá sâu sắc, luôn cảm thấy dường như làm yêu và làm bạn bè gì khác biệt cho lắm, thỉnh thoảng trêu chọc vài câu cũng chỉ khó chịu, bởi vì ngoài đột nhiên hôn cô một cách khó hiểu đó thì những lúc khác tuy miệng tha cho cô, thực cố ý giữ chừng mực, thực sự làm gì.
lẽ khiến cô khó chịu khi cô suy nghĩ kỹ, cô thật sự chỉ coi bạn .
Bảo Ý hết, chỉ cô đôi khi cảm thấy hai ở bên quá thoải mái, sâu tìm hiểu sự khác biệt trong đó, sợ sẽ phát sinh biến cố.
khoảnh khắc , trong khoang xe yên tĩnh, những bông tuyết bay lả tả ngoài cửa sổ, trong gian tĩnh lặng bao trùm, Bảo Ý thấy tiếng tim đập và thở , đột nhiên một sự thôi thúc bí ẩn tên khó thể nhận .
Cô đầu, đột nhiên về phía . Trong ánh sáng lờ mờ ánh mắt trở nên sâu thẳm, lẽ gần đây nghỉ ngơi đầy đủ nên mí mắt nếp nhăn sâu, khiến đôi mắt đó càng giống mặt hồ sâu thẳm, dịu dàng bí ẩn.
Thực … một dịu dàng và tinh tế.
Bảo Ý đột nhiên ghé đầu qua, giây tiếp theo, môi cô khẽ chạm má .
Đôi mắt Chu Gia Thuật cứng đờ khẽ đảo một cái, như thể sững sờ, cảm giác ấm nóng mặt, tê dại ngứa ngáy, đôi môi ẩm ướt khẽ chạm đó, chạm rời ngay.
Cô đang , mí mắt cong lên tạo thành một đường cong mắt, ngay lập tức sự hổ và lúng túng nhấn chìm, cô cầm lấy chiếc chăn nhỏ ở ghế che mặt , một lời co sát cửa xe giả chết.
Chu Gia Thuật thấy tiếng tim đập dồn dập, mãi mới giơ tay khẽ chạm mặt, dường như chút thể tin , ánh mắt về phía cô, chăm chú khuôn mặt chiếc chăn hình thoi che khuất, tưởng tượng lúc mặt cô hẳn đỏ đến mức nào, biểu cảm hẳn hối hận đến mức nào.
Thoáng chốc, khẽ một tiếng, ép cô , chỉ im lặng giơ tay nắm lấy bàn tay cô đang giữ lấy vạt chăn, mười ngón đan chặt, im lặng tuyên thệ: Tớ đây.
Chỉ cần chọn tớ, tớ sẽ bao giờ buông tay.
Thuật: ( thể ngăn nổi khóe miệng đang nhếch lên luôn )
Chưa có bình luận nào cho chương này.