Sao Băng Qua Trời
Chương 87: Ý Nghĩa Của Hoa Anh Đào - 1
trông thấy Tử Hân cánh cổng, dì Hà mừng rớt nước mắt, vội vàng cúi chào. Lúc chiều, khi Hạo Nhiên bảo bà gọi cho cô thì còn bình thường, tiếp đó liên lạc liền ủ dột phát sốt.
Đưa mắt ga chẳng xe Lý Hạo Nam, Tử Hân nhỏ giọng dò hỏi.
- Chủ tịch vắng nhà hả dì?
- Thưa cô chủ, ông chủ gặp đối tác ở tỉnh, dùng cơm tối cùng họ nên sẽ nghỉ , sáng mai mới về ạ.
Gợi ý siêu phẩm: Sau Khi Bị Ép Gả, Tôi Bị Cha Chú Rể Để Ý đang nhiều độc giả săn đón.
- …chủ tịch chủ bệnh ạ?
- dám thông báo, sợ ông chủ lo lắng, ảnh hưởng công việc. – Dì Hà sụt sùi đáp.
Bà xong, Tử Hân cảm giác nhẹ bẫng cả . Gấp gáp tiến nhà, cô nhanh chóng chạy thẳng lên phòng cất đồ sang thăm chồng hờ.
chiếc giường lớn thiết kế hiện đại và tinh tế, Hạo Nhiên với đôi mắt nhắm nghiền đang thở một cách mệt nhọc.
Ngập ngừng hết mấy giây, Tử Hân rón rén đến bên cạnh, đặt bàn tay gầy mảnh lên vầng trán cao.
- chủ, chủ. – Cô khe khẽ lay vai .
Tiếng gọi thương mà lòng luôn ấp ủ mong chờ chợt vang đây kéo Hạo Nhiên khỏi cơn mê đau đớn, khóe mi từ từ hé mở.
Khi ảnh hình con gái rõ ràng mắt, liền bật dậy, nắm chặt lấy tay cô, thều thào.
- Tử Hân, em. em về ?
- Dì Hà nhắn tin báo sốt cao.
Tử Hân trả lời quan sát những đổi gương mặt Hạo Nhiên. Thấy chỉ tỏ vẻ vui mừng chứ hề biểu hiện gì khác, cô cũng yên tâm phần nào. Xem chừng Chu đầu sọ vẫn tọc mạch với .
- uống thuốc mà để bụng trống ? nấu cháo cho nhé.
- Dì Hà nấu từ sớm, em bảo dì lấy . – Giọng lộ vẻ mệt mỏi.
- đợi chút.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Dứt câu, Tử Hân bật dậy, lưng rời . bóng dáng mảnh khảnh cô bước phía cửa, khóe môi Hạo Nhiên nhếch lên một nụ chua chát, nước mắt cũng theo đó chảy xuôi. Từ bao giờ mà biến thành kẻ ăn mày tình thương thảm hại thế .
con gái vốn dĩ thuộc về ngay buổi đầu cuối cùng, chẳng khác nào kẻ thứ ba chen chân phá hoại tình yêu son sắt giữa họ và liên tục tỏ yếu đuối để cưỡng cầu lòng thương hại ai.
Qua hồi lâu, bên ngoài vọng đến tiếng dép khẽ. Tử Hân đang , Hạo Nhiên vội lau khô khóe mi.
Đặt tô cháo bốc khói nghi ngút xuống bàn, cô kéo ghế kế bên cẩn thận bưng lên, múc từng thìa, thổi nguội và đút ăn, hệt như lúc xưa làm. Cô hy vọng đây cuối tự tay chăm sóc chủ đáng thương .
Ăn xong tô cháo, Hạo Nhiên thấy trong khỏe hẳn. Khi Tử Hân định dậy rời , hấp tấp nắm lấy vạt áo cô.
- cần gì nữa ? – Cô tròn mắt .
- Em xuống, cái tặng em.
nhướn , kéo ngăn bàn, lôi cái hộp đưa cho Tử Hân, bảo cô hãy mở nắp. giây phút ngạc nhiên, cô theo lời , tháo chiếc nơ, khui món quà.
Bên trong chiếc khăn quàng cổ bằng vải Cashmere dệt thủ công bởi lông những con dê sống ở vùng núi cao, thời tiết khắc nghiệt.
- Thật lòng, tự đan khăn len tặng em vì vụng về nên mua. – Hạo Nhiên nhẹ, giọng thoảng chút buồn.
- thích món quà , mùa đông thì ấm, mùa hè thì mát, tiện lợi.
cô khen, ánh mắt Hạo Nhiên chợt sáng bừng. còn đang nghĩ cô sẽ lạnh lùng dúi trở ngược tay và rằng nhiều khăn , chẳng cần tặng thêm nữa.
Nhận đối diện vẫn ngập ngừng như thổ lộ điều gì, cô liền cất tiếng hỏi.
- …còn việc gì ? về phòng nhé.
- . Vốn đặt một chiếc cài áo cho em, lúc đặt quên để ý nên lỡ bảo họ làm theo thiết kế hoa đào. Giờ lấy cận ngày quá, hết đổi kịp. – cúi mặt, tỏ vẻ tiếc nuối.
- Hoa nào cũng thôi, quan trọng hóa thế? – Cô nhăn trán, thắc mắc.
Tiếp đó, Hạo Nhiên kéo ngăn bàn, lấy một chiếc cài áo hình hoa đào chế tác bằng vàng ròng, đính kim cương vô cùng sang trọng và duyên dáng.
Bạn thể thích: Người Ấy Đã Về, Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Gì (Thời Noãn-Giang Dật Thần) - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Theo thì chỉ nghĩ hoa đào đơn giản biểu tượng thanh xuân, nào ngờ khi nhận hàng, mấy cô nhân viên kháo chuyện với , mới loài hoa như lời nhắc nhở về bản chất tạm thời vạn vật, điều đẽ thể tồn tại lâu.
Đón lấy chiếc cài áo từ tay Hạo Nhiên, Tử Hân khẽ mỉm , mân mê. hoa đào chỉ xuất hiện trong thời ngắn tàn mau đến mùa xuân năm nó sẽ tiếp tục bung cánh, khoe sắc cành.
Chưa có bình luận nào cho chương này.