Sao Băng Qua Trời
Chương 77: Nỗi Buồn Chôn Sâu - 1
Những câu đối đỏ, lồng đèn đỏ lẫn chậu quất vàng chạy dọc hai bên con hẻm nhỏ làm vơi bớt đôi phần cái gian trầm tĩnh, lặng lẽ thường ngày. Tử Hương chậm rãi cất bước đoạn đường vắng.
mấy chặng xe khách, xe buýt từ tỉnh D lên nên cô thấm mệt. Năm nào cũng , cứ dịp Tết đến, cô tranh thủ trở về mái ấm để thăm các sơ từng nuôi dưỡng và đàn em nhỏ cùng chung phận.
Từ xa, nhác thấy bóng đàn ông đang chụ ụ cửa nhà, Tử Hương vội vã chạy tới. cách càng lúc càng gần giúp cô nhanh chóng nhận đó Lưu Nhược Bân.
- Nhược Bân, đến chuyện gì ? – Tử Hương ái ngại chiếc hộp tay .
- . mang bánh bao cho cô, làm đấy. sáng mồng năm ăn bánh bao sẽ đem tới may mắn. Tuy trưa ngày hết nên chắc vẫn còn hiệu nghiệm. – gấp gáp dậy, gãi đầu, gãi tai, lí nhí .
- ở đây từ sáng ? Lỡ về thì cứ đợi thế ?
- Tết cô với mấy nữ tiếp tân tầm mồng năm cô lên, cho nên mới chờ.
Trông cái gương mặt thật thà quá hóa dại dại Lưu Nhược Bân, Tử Hương chỉ thở dài ngao ngán.
Gợi ý siêu phẩm: Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý! đang nhiều độc giả săn đón.
nhiều cô lấy cớ bản ngại và đừng mang thức ăn cho nữa mà cứ nhất quyết bỏ ngoài tai, từ chối hiểu.
Tuy Tử Hương từng khinh thường ai Lưu Nhược Bân chẳng mà cô trông đợi.
nên, khi vuột miệng tình cảm trong lòng, cô dập tắt hết hy vọng để tránh đôi bên khó xử, điều, cô thể thẳng thừng quát như tạt nước lạnh mặt .
- Cám ơn , cứ làm thấy mắc nợ quá. - Cô đưa tay đón lấy chiếc hộp từ , cúi đầu khẽ.
Lưu Nhược Bân hề hề, xua tay bảo phiền gì lật đật chào tạm biệt. Lúc leo lên chiếc xe máy thì chuông điện thoại trong túi cũng reo tứng lựng.
Vì khách nên Tử Hương lịch sự bước vô nhà, chỉ mở cửa và đó.
- , đây chủ. – khom lưng, trịnh trọng lễ phép.
- đang ở ? Tới quán nướng ngay góc ngã ba với một lát nhé.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
giọng Hạo Nhiên thấm men, Lưu Nhược Bân vội vàng đồng ý, líu quíu đạp xe. Tử Hương chạy nhanh đến tóm lấy tay , gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng.
- Hạo Nhiên xảy chuyện gì ?
- chủ đang ở quán rượu nên bảo ghé. Hình như uống . – Lưu Nhược Bân thật thà khai báo.
- chở theo với nhé, lâu quá gặp . Coi như hôm nay chúng họp mặt đầu năm.
Tử Hương khẩn trương đề nghị và lao nhanh nhà cất đồ. Lưu Nhược Bân toe toét vì mừng, mơ cũng ngờ sẽ ngày đèo cô lưng thế , xem chừng thu hoạch hôm nay ngoài mong đợi, trong lòng thầm gởi lời cám ơn chủ Lý Hạo Nhiên lẫn mấy cái bánh bao.
Quán nướng nổi tiếng ven đường những ngày Tết đông khách như thường lệ bởi chủ yếu tập trung ăn uống tại nhà.
Đừng bỏ lỡ: Mau Xuyên: Liêu Tinh Vừa Kiều Vừa Dã, Vai Ác Sủng Nàng Đến Phát Điên, truyện cực cập nhật chương mới.
xuống xe, Tử Hương và Lưu Nhược Bân liền nhận Hạo Nhiên đang ủ rũ một làn khói mờ mịt.
- chủ. – Lưu Nhược Bân tiến gần , cúi đầu hạ giọng.
- , tới hả? Ủa, Tử Hương cũng đến ? Mau, hai .
Đưa mắt hai cái chai trống bàn, đôi mắt Tử Hương thoảng nét buồn rầu, cô dùng rượu để giải sầu dù rằng gương mặt thư sinh tuấn tú vẫn nở một nụ ngụy trang cảm xúc.
Tết nhất, Hạo Nhiên ở nhà tụ tập bạn bè mà đây thui thủi một , chẳng cần hỏi, Lưu Nhược Bân cũng đoán cô chủ Tử Hân chính nguyên nhân khiến chủ trở nên bộ dạng như .
- Cô uống với , Nhược Bân ăn thôi, lát còn lái xe đưa chúng về. – Hạo Nhiên ngước Tử Hương, nhẹ nhàng mỉm .
Cô , nhanh chóng nâng chiếc ly lên, đón lấy dòng rượu trắng từ chai thủy tinh tay . Thế , bao ao ước thì hôm nay, cô dịp chung bàn với và cùng ăn uống.
- Hạo Nhiên, ly mời , chúc năm mới vạn sự như ý.
Hạo Nhiên gật đầu, nhấc ly cụng xong một uống sạch. Hương vị cay đắng càng làm cho xót xa, tủi hờn dâng cao.
nơi đây một gặm nhấm đớn đau còn con gái vô tư đang nhảy nhót vui vẻ cùng tình trong mộng. Chẳng rõ rời khỏi công viên , họ sẽ dắt nữa.
Chai rượu cứ thế vơi dần. Mặc dù can ngăn Hạo Nhiên Tử Hương dám cất tiếng vì sợ đuổi về. nên, cô chỉ còn cách tiếp tục uống theo .
Chưa có bình luận nào cho chương này.