Sao Băng Qua Trời
Chương 5: Tiệc Sinh Nhật Tại Gia - 1
Chiếc ô tô đen bóng lăn bánh chầm chậm tiến cổng trường đại học. Qua ô cửa kính, Hạo Nhiên đưa mắt tìm kiếm bóng dáng thương trong từng nhóm nữ sinh đang hối hả bước .
Ước mơ đón đưa cô hàng ngày với thật xa vời. Chỉ một sóng bước cùng như lúc còn bé mà khó khăn quá. Cô bất cứ ai mối quan hệ nhập nhằng giữa hai , còn thì sợ làm cô giận nên cũng chẳng dám giữa sân và hét lên cho cả trường rằng cô vợ .Thế bây giờ, suy nghĩ trong khác.
bước xuống xe thì Dương Mỹ Tranh chẳng từ chạy , bám tay như rắn xương, mặt hoa da phấn hớn hở, giọng õng ẹo khiến sởn hết da gà.
- Hạo Nhiên, chúc mừng sinh nhật , tối nay dự tính gì , pub, bar club?
- Ba công tác vẫn về, sẽ tổ chức ở nhà, đến mấy chỗ đó nữa .
Xem thêm: Xuyên Không Làm Nông Phu Thê (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
- Gì chứ? giờ vẫn nhảy nhót mà. – Dương Mỹ Tranh chu miệng.
- Nếu em thích thì thể đến, vẫn mời mà. – Hạo Nhiên gỡ tay cô khỏi , buông lời bất cần.
- Ai em thích chứ? , khách mời đông ? mời họ từ lúc nào mà em thấy thiệp ?
- Chỉ nhóm bạn chơi chung thôi, tầm hơn hai mươi . mời , chiều nay mới , ai thì .
Dương Mỹ Tranh tủm tỉm . Cô chỉ thế thôi, chứ một khi mở miệng thì hai mươi kẻ chắc chắn sẽ mặt thiếu một ai.
Các ngóc ngách căn biệt thự Lý gia cô đều tường tận. Thầm nghĩ tối hôm nay chỉ cần thể hiện một chút thể khiến cho mấy cái đuôi theo Hạo Nhiên thấy khó mà rụng bớt.
Vì tuy cô luôn bô lô ba la rằng và mối quan hệ thiết từ bé, kiểu thanh mai trúc mã ai cũng trề môi tin vì họ chẳng thấy đón đưa cô bao giờ, kể cả lúc quẩy và cô say bí tỉ thì cũng mạnh ai tài xế nấy đưa về.
Nhóm bạn chơi chung con nhà tài phiệt, gia thế nên dẫu cô con gái Dương Ân, một cổ đông lớn trong Nam Thành thì các cô tiểu thư cũng lấy đó làm chướng ngại mà thối lui.
- Tới giờ , em định đó mãi ?
Dứt lời, Hạo Nhiên thẳng lớp. Dương Mỹ Tranh vội hối hả chạy theo .
Suốt cả buổi học, Hạo Nhiên chẳng tài nào tập trung . Tối hôm qua, uống say nên dậy muộn, dì Hà bảo Tử Hân núi một lát cuối cùng mãi đến tối đen cô mới lò dò về.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Vì lo cô mệt, ngủ sớm nên chẳng dám lết qua phòng cô đồng mà cố chờ tới sáng mai. Nào ngờ mặt trời mọc thì cô khuất dạng. Tới giờ tan học cũng chẳng thấy bóng dáng thương cả.
- chủ, chứ?
Đừng bỏ lỡ: Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý!, truyện cực cập nhật chương mới.
Tiếng gọi nhẹ bên tai làm Hạo Nhiên như choàng tỉnh. sang thấy gương mặt ú ụ như cái bánh bao Lưu Nhược Bân đang chằm chằm.
- Làm giật Mập?
- cũng lạ quá ha? lẽo đẽo theo thì tỏ vẻ lạnh lùng, giờ ngắm đến đờ đẫn quên cả học hành.
Hạo Nhiên nhăn trán theo ánh mắt Lưu Nhược Bân, cuối cùng dừng tấm lưng Dương Mỹ Tranh. lúc thì cô nàng cũng đầu, môi hồng chúm chím, mắt liếc đưa tình làm bất giác ho lên mấy tiếng.
trong giây phút bản đang tơ tưởng Tử Hân thì đôi mắt dùng để trang trí dán Dương Mỹ Tranh.
- Tối sang nhà chơi nhé. – Hạo Nhiên nghiêng khẽ.
- mang quà ? – Lưu Nhược Bân hề hề.
- Mang cái tới .
Lưu Nhược Bân vui vẻ gật đầu chăm chú lên vị giảng viên. Suốt mấy năm liền, luôn ăn sinh nhật chùa, chẳng quà cáp gì cả. Ba vốn làm công cho Lý gia, vài gặp gỡ ở trang trại, Hạo Nhiên xem như bạn.
[Em chào các độc giả yêu quý. nếu theo truyện em thì xin hãy chỉ ở web Ổ Truyện (truyenzhihu.com) nhé ạ, đừng ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực chương nhanh ạ. Truyện web miễn phí và nơi chương mới sớm nhất. Em cảm ơn .]
Đến lúc đủ tuổi và lấy bằng lái xe thì đề nghị làm tài xế cho luôn, thế nối gót ba về hưu, tiếp tục ăn cơm nhà họ Lý.
Kết thúc buổi học, Hạo Nhiên nhanh chóng trở về nhà. Tuy bữa tiệc hầu lo liệu, sửa soạn tất cả vẫn tận mắt kiểm tra cho thật chỉn chu.
Bởi vì tối hôm nay, chính thức công khai phận cô vợ tương lai với bạn bè, chỉ làm như thì cô mới e dè mà dám tung tăng cùng Thiên Thuận nữa.
- Cả buổi chiều cô về dì? – Hạo Nhiên hết dì Hà ngoài cổng lớn.
- , thưa chủ. – Dì Hà cũng ngóng cổ theo , tỏ vẻ sốt ruột kém.
Chưa có bình luận nào cho chương này.