Sao Băng Qua Trời
Chương 3: Lời Nguyện Bên Thác Hoa - 1
Tử Hân đến bên chiếc bàn ăn bày biện sẵn, qua hơn mười phút mà Hạo Nhiên vẫn xuất hiện, bình thường dù ngày cuối tuần, tới võ quán thì cũng dậy sớm và cùng cô dùng bữa.
- chủ thức dì? – Cô sang dì Hà.
- Chắc hôm nay nghỉ nên ngủ thêm một chút. Tối hôm qua xuống lục rượu uống…
Thấy Tử Hân thản nhiên cầm chiếc bánh mì ăn vội, dì Hà thôi nữa, lặng lẽ lui trong bếp dọn dẹp.
Đưa mắt phần ăn và chiếc ghế đối diện lên phía cầu thang, cô khẽ thở dài. những thứ thành thói quen, một ngày lặp sẽ vô hình khiến cảm thấy hụt hẫng.
Nuốt xong mẩu bánh cuối cùng, cô vội vàng trở lên lầu. Đôi chân nửa bước phòng , nửa thôi. Chần chừ hết mấy phút, cô thẳng về phòng , lấy chiếc túi xách nhanh chóng xuống.
- Cháu núi một lát. Nếu chút nữa mà chủ vẫn thức thì dì lên xem thế nào nhé, lỡ sốt…
- , cô chủ.
bóng dáng Tử Hân khuất dần cánh cổng, dì Hà lắc đầu ảo não. Con càng trưởng thành càng trở nên lạnh lùng, vô cảm. đây, khi Triệu Tú Lan qua đời, dì Hà lo lắng cho Hạo Nhiên, đến lúc cô xuất hiện, bà mới yên tâm nhẹ nhõm phần nào.
Xem thêm: Bị Ép Rời Khỏi Nhà, Tôi Kết Hôn Với Lục Thiếu Cuồng Sủng Vợ (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Tuy chỉ nhỉnh hơn hai tuổi cô chăm sóc Hạo Nhiên tỉ mỉ, chu đáo chẳng khác lớn. thời gian khiến cô bé ấm áp ngày nào đổi. Nếu lúc , khi thấy Hạo Nhiên thức, lẽ cô chạy như bay phòng mà xem thử, chứ điềm nhiên ăn uống chỉ dặn dò mấy câu và mất dạng thế .
Trang trại Lý gia đang mùa thu hoạch, những chùm nho lúc lỉu ánh lên nắng vàng trông vô cùng thích mắt. Tử Hân sóng bước cạnh Thiên Thuận, thoăn thoắt cắt lấy từng chùm trái mọng cho chiếc giỏ tay .
Đám làm trông thấy cô liền rôm rả chào hỏi. Đến lúc cô qua túm tụm bàn tán xôn xao. Ngoại trừ bên ngoài, Lý gia đều cô chính nữ chủ nhân tương lai họ, chỉ quãng thời gian tám năm trở đây, cô chẳng bao giờ sánh đôi cùng Lý Hạo Nhiên mà cứ ở bên Thiên Thuận như hình với bóng, cùng học, cùng làm vườn nho, lúc còn dắt leo tuốt lên núi ngao du nữa.
- Phía thám tử thông tin gì ? – Tử Hân nghiêng hỏi khẽ.
- Vẫn .
- Lúc cùng nhảy từ boong tàu xuống thuyền nhỏ, em hoảng loạn quá nên nhớ rõ mặt ông , chắc trong ảnh ông chứ?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Đương nhiên chắc chắn. Lúc ở cùng ba chi nhánh tỉnh, gặp ông một trong đoàn vệ sĩ hộ tống Lý Hạo Nam thị sát. đang nghĩ khi nào ông thủ tiêu ?
- Cũng thể. Nếu như thì chúng chẳng còn hy vọng gì nữa . Manh mối duy nhất đấy.
Thiên Thuận mỉm , nắm tay cô dắt vòng vèo hết mấy hàng nho trao chiếc giỏ đầy ắp cho một làm, xong, kéo cô thẳng núi. Thường thì cuối tuần nào cũng lên núi cùng thầy thiền định hôm nay cô dặn dò nên đợi để đưa cô theo luôn.
Qua hơn hai tiếng đồng hồ, cả hai lên đến đỉnh. Tuy cùng lên núi nhiều đây đầu cô leo cao như .
[Em chào các độc giả yêu quý. nếu theo truyện em thì xin hãy chỉ ở web Ổ Truyện (truyenzhihu.com) nhé ạ, đừng ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực chương nhanh ạ. Truyện web miễn phí và nơi chương mới sớm nhất. Em cảm ơn .]
Dãy núi tựa tranh họa như một ranh giới phân cách tỉnh J và thành phố K. từ cao, thể thấy phía xa tít đó chi chít những ngôi nhà cao tầng thu nhỏ hệt mô hình đồ chơi Hạo Nhiên ngày bé. Tử Hân bao giờ đặt chân đến thành phố mệnh danh thủ phủ nước X đó.
hết mấy con suối, cả hai dừng chân một ngôi nhà ẩn những tán cây. Thiên Thuận đưa tay vén nhành trúc xõa, dắt cô tận bên trong. Quang cảnh ngôi nhà ba gian gợi niềm hoài cổ, yên bình làm lòng cũng lắng .
cất tiếng chào thì một ông lão, trạc chừng bảy mươi tuổi, da mặt hồng hào, râu trắng dài xuống cổ, ung dung bước . Dáng tuy khá nhỏ tiếng như chuông vang.
- Cô gái …
- Cô tên Lạc Tử Hân, …
- con dâu Lý Hạo Nam, vợ tương lai Lý Hạo Nhiên ?
Dứt lời, ông lớn, tay vuốt nhẹ chòm râu. Thiên Thuận khẽ gật đầu còn Tử Hân chỉ im lặng. Cái danh xưng hão cô thật chẳng mang thêm chút nào, cũng may ở trường đại học ai .
Đừng bỏ lỡ: Bị Cướp Không Gian, Tôi Dựa Vào Cổ Vật Gả Cho Quân Quan, truyện cực cập nhật chương mới.
- Tử Hân, đây Diệp sư phụ, em mau chào thầy . – Thiên Thuận sang cô, dịu giọng.
- Diệp sư phụ, chào thầy, danh thầy lâu, giờ con mới gặp mặt.
- Từ khi giao võ quán cho các tử trông coi, cũng mười mấy năm, còn lui xuống núi nữa, con thấy cũng lẽ đương nhiên. – Diệp sư phụ khẽ .
Chưa có bình luận nào cho chương này.