Sao Băng Qua Trời
Chương 240: Mẫu Tử Phân Ly - 2
Lúc Tử Hân cổng thì Tô Mộc Linh đợi sẵn trong xe. Cô nhanh chân chui và cùng cô bạn thẳng tới trung tâm mua sắm.
Lòng vòng khắp mấy gian hàng, Tô Mộc Linh chút ngạc nhiên khi thấy cô bạn cứ dán mắt những thứ dành cho trẻ con, từ quần áo đến mũ nón và giày dép.
- thế? sinh em bé ? – Tô Mộc Linh chằm chằm Tử Hân, cất tiếng hỏi.
- .
Cô đáp lời thì bỗng tầng cao, tiếng la hét thất thanh. Nhác thấy bé trai tầm hai tuổi theo tay vịn thang cuốn trôi giữa lưng chừng và rơi thẳng xuống, cô liền chạy thật nhanh tới, phóng lên kệ đồ gần đấy và vươn tay đón lấy. xung quanh một phen hú vía, trầm trồ vỗ tay khen ngợi.
- Ôi, cám ơn cô gái, trời ơi, con . – lúc chạy , lóc, run rẩy cất lời.
Trao đứa bé cho bà xong, Tử Hân và Tô Mộc Linh nhanh chóng rời khỏi vì cũng sắm đủ đồ. Giây phút xe, Tử Hân chợt bụng đau nhói, và chỉ một lát thì đau dữ dội, tiếp đó, m.á.u bắt đầu chảy dọc xuống, ướt cả chân váy cô đang mang.
Bạn thể thích: Bãi Lạn Từ Hôn! Đuổi Tới Ta Mở Lễ Truy Điệu Cho Ngươi - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
- Mộc…Mộc Linh. – Cô nhăn nhó kêu lên.
- Ôi, Tử Hân, … làm thế ?
Vốn Tô Mộc Linh đang tập trung lùi xe nên để ý, đến lúc Tử Hân gọi thì mới phát hiện . Tình trạng hẳn sảy thai chứ chẳng gì khác.
- Làm…làm ơn, đừng… cho Hạo Nhiên….
Dứt câu, Tử Hân cũng ngất lịm. Tô Mộc Linh gấp gáp cho xe chạy thẳng đến bệnh viện. Hèn chi, ban nãy cô nàng cứ ngó nghiêng đồ em bé, hỏi thì chối đây đẩy, còn làm nữ hùng, bay cao mấy mét cứu nữa, cái thai nào mà chịu cho nổi.
Chỉ , Tô Mộc Linh hiểu Tử Hân bảo giấu Hạo Nhiên, lẽ nào giữa họ đang xích mích.
Khi Tử Hân tỉnh dậy thì Tô Mộc Linh vẫn đang bên cạnh và nắm chặt lấy bàn tay cô. Dù lòng buồn đau cô vẫn cố nở một nụ trấn an đối diện. cô hiểu em bé mất . Cô chỉ mới sự xuất hiện nó chiều hôm qua mà giờ đây âm dương cách biệt.
- Tử Hân, thai mà Hạo Nhiên ? – Tô Mộc Linh dịu giọng hỏi.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- với . – Tử Hân cúi đầu, đáp gọn.
- quyền , còn tình trạng hiện tại bây giờ nữa, sẽ giấu nổi ư? Hai đang giận ?
Giọt nước mắt khóe mi cong từ từ lăn xuống, Tử Hân bưng mặt bật nức nở khiến Tô Mộc Linh bối rối, luống cuống xin vì lỡ lời. Thầm nghĩ chắc chuyện gì nghiêm trọng lắm nên cô bạn mới thái độ , lý nào Hạo Nhiên lòng đổi hoặc giả bắt nạt bạn cô chăng.
- Tử Hân, nếu coi bạn, hãy cho gặp vấn đề gì.
Gợi ý siêu phẩm: Minh Nguyệt Đã Ngủ Say, Đến Lượt Ta Tỉnh Lại đang nhiều độc giả săn đón.
Gạt những dòng lệ thảm, Tử Hân nấc lên từng hồi và đem chuyện ba cô cấu kết ngược với Du Thiên Thành mà hại Lý Hạo Nam để bản cũng cùng chung phận kể cho Tô Mộc Linh và cả chuyện Hạo Nhiên nghi ngờ cô với Thiên Thuận trong sạch vì lúc cô nhảy từ boong tàu xuống thuyền nhỏ trong trận hỏa hoạn, màng trinh rách.
Vốn lúc dì Lưu đưa tờ giấy chẩn đoán, cô gạt , còn mong hiểu lầm mà bỏ cho rảnh, ngờ , dòng đời xô đẩy đến nước .
- Hạo Nhiên ba như vẫn cố tỏ bình thường và chẳng chất vấn. Còn chuyện tiết trinh, để ý cho đến tháng , trong cơn say. Mộc Linh , chẳng còn đủ dũng khí để ở bên nữa. Cứ mãi dằn vặt như thì khổ tâm lắm…
đến đây, Tử Hân . Tô Mộc Linh choàng tay, ôm lấy cô bạn vỗ về an ủi. Thật oái ăm , ngỡ cả đời sẽ ghét bỏ hóa thành trong tim hiện tại.
giờ, Tô Mộc Linh cứ ngỡ mối tình Thiên Thuận và Tử Hân bi thương nhất, mà hiện tại, tình yêu giữa cô bạn với Hạo Nhiên càng thảm sầu hơn.
Họ đều nạn nhân gánh chịu lòng tham thế hệ . Chính vì khi ba hại ba đối phương mà họ vẫn giữ lấy nên càng thêm chua xót.
- Tử Hân, ba phản bội ba suy cho cùng đôi bên cũng c.h.ế.t cả , Hạo Nhiên để tâm, để ý làm gì. Còn chuyện , liên lạc dì Lưu hỏi mà. – Tô Mộc Linh vạch đường chỉ điểm.
- Dì mất . gọi Thiên Thuận nhờ vả tìm . – Tử Hân cúi đầu.
- Ôi, còn liên lạc cùng ư? – Cô bác sĩ trợn mắt.
- Tháng gặp ở triển lãm trang sức, cho điện thoại. Vốn định vứt vì Hạo Nhiên như thế nên mới gọi. yên tâm, ai chứ sẽ hại .
Tô Mộc Linh thở dài, buồn bã. Lấn cấn trong lòng tháo cởi sẽ dẫn đến những đau thương nối dài. Hạo Nhiên yêu Tử Hân quá nhiều thành thử ghen tuông cũng nhiều, nhẫn nhịn lâu như mà giờ chứng tỏ bao giờ quên chấp nhận.
Chưa có bình luận nào cho chương này.