Sao Băng Qua Trời
Chương 238: Nghi Ngờ - 2
Khi cánh cửa xe đóng sầm , gục đầu vô lăng bật nức nở. trách ai đây, đôi mắt từng mong chờ trông ngóng và rạng rỡ mỗi khi nhác thấy bóng xuất hiện mà giờ chỉ còn oán thán, hận thù.
Phía bức tường khuất, Tử Hân cũng bưng mặt như mưa. Cô tin hết những điều tác dụng gì bởi sự thật chỉ một thôi. chọn và lưng bỏ rơi cô giữa chơi vơi mơ hồ.
Lúc Tử Hân lấy bình tĩnh thì hai cô nhân viên cũng chạy đến. Vì thấy cô lâu nên họ lo lắng và tìm lòng vòng từ nãy tới giờ.
Tuy lau khô nước mắt những gì còn đọng gương mặt xinh đủ để cho đối diện cô nhiều.
Đừng bỏ lỡ: Ta Mang Siêu Thị Xuyên Không Về Cổ Đại Nuôi Tể Tướng, truyện cực cập nhật chương mới.
- Hai em cứ ở nhé, chị về đây, chị khỏe lắm.
, Tử Hân cất bước thật mau, bắt taxi và về thẳng nhà, lên phòng trùm chăn, nhắm mắt. Giây phút tức tưởi, than , cô thấy tất cả thời khắc ngoảnh đầu.
Đang bỗng chiếc túi xách để thèo leo bàn rơi xuống, cô giật giở chăn và với tay nhặt. Đôi mắt đỏ hoe dừng mảnh giấy ghi vội dòng liên lạc ban nãy đưa mà cô vứt . thể nhét lúc cô chui khỏi xe. Phân vân một hồi, cô thả nó vô túi xách leo lên giường.
Những ngày tiếp đó, tuy Tử Hân vẫn tỏ vẻ bình thường Hạo Nhiên tinh ý nhận từ cái hôm dự khai mạc triển lãm về thì cô buồn hẳn, ăn cơm cũng ít và đổ bệnh.
Cái kiểu ngay cửa kính ban công về xa xa làm liên tưởng tới những lúc cô mới gả cho , lẽ nào cô nhớ nhung Thiên Thuận.
Hôm nay, tìm hai nhân viên nữ cùng cô và hỏi thì tại triển lãm cô gặp một đàn ông, đó còn nữa. Tuy họ chẳng rõ tên tuổi khi lấy ảnh Thiên Thuận thì họ xác nhận chính xác.
Buồn tình, Hạo Nhiên lang thang khắp các ngã đường chiều chui tọt quán rượu mà giải sầu một . Vốn sáng nay vợ bảo và xin cho cô làm từ chối, bắt cô ở nhà cho khỏe hẳn.
Mãi tới mười giờ đêm, Hạo Nhiên mới trở về trong cơn say, đây đầu tiên mất kiểm soát đến độ vững mà còn lái xe.
Trông thấy ánh sáng đèn, Tử Hân vội vã mở cổng và khi bước xuống, cô liền vườn tay đỡ lấy, dìu lên phòng bởi cứ nghiêng ngả.
mới lên giường, Hạo Nhiên hung hăng lôi vợ ngã theo và hôn thật sâu. Trong lúc Tử Hân còn ngơ ngác thì chiếc váy nhanh tay vứt bỏ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Những chiếc hôn cuồng nhiệt di chuyển khắp cơ thể ngọc ngà như bôi xóa điều gì trong quá khứ khiến cô bất giác sợ hãi và nhớ về cái dùng ma túy đá.
- A. Hạo Nhiên…đau em. – Cô nhăn nhó kêu lên.
- Đau ? Thế lúc em cùng với Thiên Thuận đầu, em đau ? Hả?
Dứt lời, Hạo Nhiên trở nên thô bạo hơn, hai tay ghì lấy đôi vai gầy, lập tức gia tăng tốc độ, động tác càng lúc càng mãnh liệt.
Bấy giờ, Tử Hân thôi cất lời nữa, cô thẫn thờ và trở nên vô lực câu như d.a.o đ.â.m xuyên tim. Nỗi đau thể xác mang đến cho cô lớn tổn thương tâm hồn lấn át tất cả.
Gợi ý siêu phẩm: Trọng Sinh Mạt Thế: Quân Trưởng Sủng Ngọt Mạnh Nhất đang nhiều độc giả săn đón.
Vì gấp gáp nên bức màn vẫn kéo hết, qua khe hở, ánh điện từ những tháp nhà xa xôi thu tắm mắt cô nhòe tan như ngàn tinh cầu vỡ vụn.
Hóa , vẫn luôn nghi ngờ còn cô thì vô tư đến độ quên mất. chăng trong khoảnh khắc , cô chỉ con gái kẻ phản bội và một vợ thất tiết lúc lấy .
Thế , giây phút đạt đến cao trào thỏa mãn, thì thầm gọi tên, tiếng yêu thương và trao gởi những chiếc hôn dịu dàng thì cô thấu hiểu nỗi đau mà nén lòng chịu đựng.
Giằng xé yêu hận luôn khiến lơ lửng giữa vô định thiên đường cùng địa ngục.
Tiếng nấc thầm trong tim trôi mãi bóng đen tĩnh mịch và khi ánh bình rọi xuống thì khung cảnh chiếc giường lớn hiển hiện một đôi vợ chồng hạnh phúc. Tử Hân gối đầu cánh tay Hạo Nhiên và thì ôm chặt và cô chớp mắt.
- Tử Hân, đêm qua say quá, gì thì em cũng đừng tin thật nhé. – dịu giọng, hôn khẽ lên chóp mũi cô.
- yêu em, tin ? – Cô hỏi, nước mắt bất giác lăn dài.
- Riêng câu thật. Tử Hân, yêu em, khi say khi tỉnh đều thật lòng.
Đôi môi Tử Hân nở một nụ méo xẹo, cô siết chặt lấy Hạo Nhiên và vùi đầu khuôn n.g.ự.c săn chắc. Khóe mi cũng thoáng ươn ướt, chiếc cằm góc cạnh tì mạnh đỉnh đầu cô.
Làm nhớ gì chứ, nhớ tất cả, chỉ vì lúc , mất hết lý trí khi mường tượng cảnh cô cùng Thiên Thuận ân tình thắm thiết. Những vết răng hằn thể cô tố cáo hành động ngang ngược , thế mà cô vẫn chẳng oán trách.
Chưa có bình luận nào cho chương này.