Sao Băng Qua Trời
Chương 23: Lạc Giữa Chơi Vơi - 1
Thoáng thấy chiếc xe sang đậu chơ vơ chân núi, Tử Hân nhanh chóng tấp cạnh bên. ghế lái trống trơn, cô vội vàng nhảy xuống và chạy tìm .
Cả ngày nay vất vưởng ngoài đường, cô đều rã rời, giờ tiếp tục leo lên cao, cộng thêm tâm lý sợ hãi khiến đôi chân ngừng run rẩy.
Bạn thể thích: Thư Ký Thương Ném Đơn Ly Hôn, Hoắc Tổng Mất Kiểm Soát - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Thảm lá mục ướt mưa trở nên trơn trợt làm Tử Hân trượt ngã mấy . Ngọn núi lúc trở nên âm u đáng sợ, khác với vẻ thơ mộng buổi hoàng hôn. Những đoạn cây lá mọc nhiều, chẳng vớt vát chút ánh sáng nào thành tối đen, rõ .
một hồi mò mẫm, linh tính đưa Tử Hân đặt chân đến bờ một con suối. May mắn cho cô, Hạo Nhiên cũng đang ở đây, chiếc áo sơ mi trắng làm nổi bật lên giữa nền tối sẫm.
điên cuồng cào bới tìm những mục măng non, Tử Hân liền chạy giữ tay , tiếng hét hòa lẫn trong tiếng mưa rơi.
- chủ thôi , mau về nhà .
- em ăn ? sẽ lấy cho em.
Hạo Nhiên hất cô và tiếp tục cào cấu xuống đất. Khi thấy bụt măng nào, thở hồng hộc lên, thẳng tới những bụi le mọc cheo leo ghềnh suối.
Tử Hân gấp gáp lao theo. Lúc chỉ còn cách một bước chân thì cô trượt, ngã luôn xuống lòng suối.
- chủ. Á...á…
tiếng cô kêu thất thanh, Hạo Nhiên giật bắn, vội vàng đầu. Thấy cô chới với giữa dòng nước, hoảng hốt nhảy theo.
- Tử Hân, bám tảng đá. – la cố sức bơi qua chỗ cô.
Mưa lớn quá sức tưởng tượng, nước từ thượng về ầm ầm. Mặc dù làm như lời vì đá quá trơn, cộng với lực chảy quá mạnh khiến Tử Hân chẳng trụ nổi mấy giây, cứ thế bất lực trôi xuôi cùng dòng suối.
Thấy thương giữa lằn ranh sinh tử, Hạo Nhiên quên luôn rằng cũng đang đối mặt với nguy hiểm, bất chấp lao tới mặc cho bản liên tục va những tảng đá lớn.
Giây phút ngỡ như sắp lìa đời và nhắm mắt chấp nhận phận thì đột nhiên Tử Hân cảm nhận vòng tay vững chắc ôm lấy , giữa dòng nước lạnh giá truyền đến một làn ấm mong manh.
Dù cô chẳng thể nào nhấc mi lên để xem thử điều gì, chỉ rằng cơ thể vẫn theo con nước cuốn còn va đập nữa.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Khi mở mắt thì thấy cùng Hạo Nhiên kẹt giữa những tảng đá lớn và một nhành cây khô khá to. thể vì may mắn nhành cây chặn nên cô và mới trôi tiếp. Cô cũng chẳng nhớ bản ngất bao lâu.
Trong bóng tối, mùi m.á.u tanh xộc mũi cho cô Hạo Nhiên đang thương. mềm nhũn, mắt nhắm nghiền, dù cố lay gọi thế nào cũng chẳng phản ứng.
- chủ, đừng xảy chuyện gì, nếu , hối hận c.h.ế.t mất.
Tử Hân ôm lấy , như ri. Dòng nước vẫn hoài chảy xiết nên cô chẳng dám gượng dậy đưa lên bờ, sợ lỡ sảy chân sảy tay để trôi mất thì càng khốn đốn.
Từ xa vọng tiếng gọi í ới và ánh sáng những chiếc đèn pin xuyên rọi qua các cây, soi thẳng mặt Tử Hân. Cô mừng hơn bắt vàng, vội lấy hết , hét thật lớn.
- Cứu với, chúng ở đây, ở đây.
Những bước chân rầm rập đua chạy tới lòng suối. Tử Hân bật lớn khi thấy xuất hiện đầu tiên chính Thiên Thuận. chẳng chút chần chừ, lội đến, nắm c.h.ặ.t t.a.y cô trấn an.
- Tử Hân đừng sợ, đây .
- Hạo Nhiên, … - Cô nấc nghẹn chẳng nên câu.
- em, chúng sẽ đưa bệnh viện nhanh thôi.
Dứt lời, Thiên Thuận đỡ cô dậy. Liền đó, đám bao gồm Lưu Nhược Bân và những thợ làm vườn cũng khiêng Hạo Nhiên lên gấp gáp chuyển xuống núi, thẳng tới bệnh viện đa khoa tỉnh.
- Thiên Thuận, đưa em đến bệnh viện luôn nhé.
Tử Hân níu áo Thiên Thuận, như cầu khẩn. Cô nhận thấy bản quá kiệt sức nên thể nào tự điều khiển xe .
nhẹ mỉm , khẽ gật đầu, dìu cô ghế phụ. Thế , khi sợi dây an choàng qua thì cô gục xuống, ngất xỉu.
Gợi ý siêu phẩm: Minh Nguyệt Đã Ngủ Say, Đến Lượt Ta Tỉnh Lại đang nhiều độc giả săn đón.
Thiên Thuận hoảng hốt lay gọi cả đỗi cô chẳng dấu hiệu tỉnh . lật đật chạy sang ghế lái, nhấn một ga, phóng như bay đường.
Bệnh viện đa khoa tỉnh J ngày mưa cũng như ngày nắng, luôn tấp nập kẻ . Những chiếc xe cứu thương hú còi inh ỏi, nối đuôi hết đến .
cửa khoa cấp cứu, dì Hà sốt ruột đảo tới đảo lui. Ban nãy, lúc mới xuống núi, Lưu Nhược Bân gọi điện báo nên bà gấp gáp bắt xi đến đây, còn cả .
Chưa có bình luận nào cho chương này.