Sao Băng Qua Trời
Chương 147: Về Thăm Chốn Cũ - 1
Qua một buổi tối ngủ thật sâu giấc và mơ nhiều mộng , Tử Hân cảm giác thoải mái vô cùng. Mấy tháng nay kề Hạo Nhiên, cô cứ phập phồng đề phòng thành thử cũng chập chờn nửa mê nửa tỉnh.
mới hé mi thì gương mặt điển trai tặng kèm nụ dịu dàng tình tứ Hạo Nhiên đập ngay mắt khiến Tử Hân bấn loạn bật dậy, kéo chăn che kín , hét rõ to.
- Em thấy chồng mà sợ đến ? Em làm chuyện với ?
Bạn thể thích: Đi Xem Mắt, Tôi Phát Hiện Có Thai Với Sếp Cũ - Mạnh Thanh Ninh + Phó Nam Tiêu - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Hạo Nhiên buông câu chất vấn, Tử Hân sững sờ tròn mắt . Lẽ nào tỏng việc cô lấy cắp thông tin gói thầu ngàn tỷ tuồn bán .
- Em…tại…tại em nghĩ ở phòng bên . – Cô vội đáp lời, đôi con ngươi vẫn mở to hết cỡ.
- Chồng em say rượu, em chẳng ở cạnh còn giấu mất chăn, em lạnh trúng gió c.h.ế.t hả? – tiếp tục chọc ghẹo vì trông cô lắp bắp đáng yêu.
- Hả? Làm…làm gì , em…
Cô hết, bật , rướn , âu yếm hôn nhẹ vầng trán xinh.
Nhận lo lắng, nghĩ ngợi quá, thêm phần ấn tượng về vết son môi tối qua nên cô chán ghét dùng tay đẩy mạnh và bò ngang, nhảy khỏi giường.
Thế , khi bàn chân đang xỏ dép lông thì bờ eo mạnh mẽ tóm gọn, kéo cô ngã lui, hẳn lên đôi chân cực phẩm. Vòng ôm siết chặt hại cô cựa quậy . cưng chiều dụi đầu vô tấm lưng mảnh mai, dịu giọng.
- Hôm nay thăm thầy nhé.
- nghỉ làm hả? – Cô ngạc nhiên, cất tiếng hỏi.
- Ừ. stress, cùng em dạo chơi hóng gió cho tâm tư nhẹ chút sẽ tiếp tục kiếm tiền.
- Ờ. cũng .
Tử Hân gật đầu đồng ý, Hạo Nhiên dần dà nới lỏng tay, thả cô lên và trở về phòng, tắm gội chuẩn .
Cô thở dài, nửa như ngán ngẩm, nửa tựa xót xa lưng áo sơ mi trắng nhàu nhĩ nối gót bám theo vì tất cả quần áo lẫn đồ dùng cá nhân chuyển sang phòng hết, căn phòng chỉ mỗi giường với gối chăn thôi.
Cứ nghĩ say mà đánh một giấc tới sáng, nào ngờ nửa đêm còn lò dò qua đây.
Lúc Tử Hân và Hạo Nhiên xuống phòng ăn, Lý Hạo Nam bàn từ . Trông thấy họ vận võ phục trắng tinh, ông chút ngạc nhiên vẫn hỏi.
Bữa sáng diễn trong khí đầm ấm, ân cần gia đình đạt chuẩn hạnh phúc.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Ba, bữa nay con đưa vợ con lên núi ạ, ba cho con nghỉ một ngày nhé. – Hạo Nhiên nhỏ giọng xin phép.
- Ừ. Nghỉ vài ngày cũng , tâm trạng thì chẳng làm việc đạt kết quả . – Lý Hạo Nam gật gù tán thành.
Xem thêm: Ngày Tôi Thi Đỗ Công Chức, Bố Mẹ Lại Tự Tay Hủy Con Đường Của Tôi (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Ăn uống xong, Lý Hạo Nam xách cặp đến công ty còn đôi vợ chồng trẻ xe lên núi. Tử Hân lặng lẽ ngắm quang cảnh dọc hai bên.
cái hôm ngất lịm ngay cổng trang trại, cô đoạn đường kỷ niệm và ghé thăm dì Lưu. Phần vì sợ khơi gợi nỗi đau cắt tim, phần vì ngại vô tình giáp mặt Thiên Thuận sẽ khiến cả hai khó xử.
Gởi ô tô ở cổng cho bảo vệ coi giúp, Hạo Nhiên nắm tay Tử Hân men theo con đường quen thuộc.
Mặc kệ phố thị vật đổi dời, nơi đây vẫn vẹn nguyên nét hoang sơ thuở nào, gió đùa lá reo, thác ru, suối hát. Cô cảm giác mỗi khi lướt ngang những chỗ in dấu kỷ niệm hôm nao, bàn tay càng siết chặt lấy cô hơn.
Giây phút thấy thầy đáng kính đang cắt tỉa khóm hồng hanh hao sân, sống mũi Tử Hân bất giác cay cay, nhanh chóng cùng Hạo Nhiên tiến , đồng thanh cúi đầu lễ phép.
- Chúng con chào sư phụ.
- . hai đứa ư? – Diệp sư phụ hiền hậu.
- Con xin vì về nước lâu mà giờ mới lên thăm thầy. – Tử Hân cúi đầu.
- Đừng đặt nặng chuyện đó. Hai con nên duyên thế , sư phụ vui lắm.
Dứt câu, Diệp sư phụ chậm rãi khoác tay bảo đôi tử cùng ông đến bên chiếc bàn tre uống .
Tử Hân mau mắn lấy ấm, bếp châm thêm nước nóng. Cô nhận thấy thứ y hệt như xưa, cái gáo múc nước, rổ thau úp gọn chạn gỗ, rau ngoài vườn vẫn xanh um.
trở thì hai thầy trò mấy nước cờ. Tử Hân nhẹ nhàng đặt ấm xuống, an phận cạnh Hạo Nhiên, lặng .
Hôm đám cưới cả hai, Diệp sư phụ tham dự, chỉ gởi cho với cô cặp nhẫn ngọc làm quà.
- Con thua ạ. – Hạo Nhiên gượng gạo.
- Uống thôi.
Diệp sư phụ đặt con cờ cuối, hạ giọng. Đôi mắt tinh gương mặt in hằn dấu vết thời gian quét nhanh qua cặp nam nữ tử. Vốn khi thiệp hồng báo tin mừng đến tay, ông nhận cuộc hôn nhân tưởng chừng mỹ mãn thực chất ẩn chứa quá nhiều toan tính, chịu đựng.
Nền tảng xây dựng vợ chồng Hạo Nhiên chẳng hề tình yêu xuất phát từ hai phía. Đấy lý do ông tới chúc phúc bởi câu chúc đó sẽ vô nghĩa đối với chúng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.