Rõ Ràng Là Nói Không Yêu
Chương 6
vẫn thấy Cố Nhượng cửa nhà .
làm như gì, đưa cho một hộp bánh nhỏ:
“Tiệm bánh ngọt em thích món mới, em thử ?”
nghi ngờ hoa mắt:
“Ba với ?”
“ .” – rút từ lưng một bó hoa – “Họ mắng một trận tơi tả, bảo mau chóng theo đuổi em .”
: “……”
chính thức bó tay.
“Thứ Bảy ăn cùng nhé?” – mời tự nhiên – “ lời ba , tranh thủ cưa vợ.”
“Thứ Bảy rảnh.” – từ chối – “Chị họ em về nước, em sân bay đón.”
Tần Thê Nguyệt con gái dì út , hơn hai tuổi. Từ nhỏ chúng lớn lên cùng . Bề ngoài chị trông lạnh lùng khó gần, thật cực kỳ với . ỷ chị .
Chị du học mấy năm, giờ mới học xong, quyết định về nước làm việc.
vui đến mức chỉ mong mau gặp chị.
“ quá, đón chị cùng em luôn.”
“Chị họ em, chị họ chúng .” – chỉnh – “ .”
Tần Thê Nguyệt chuyện từng thích Cố Nhượng, và cực kỳ coi thường mối tình đơn phương tiền đồ .
sợ nếu chị thấy mặt Cố Nhượng, lỡ buột miệng gì đó thì…
Thấy kiên quyết, Cố Nhượng đành từ bỏ:
“ , . Dù cũng sẽ gặp thôi.”
nhíu mày:
“Gì mà sẽ gặp thôi?”
đáp tỉnh bơ:
“Đám cưới , chị em chẳng lẽ đến ?”
“Rầm!” – đóng cửa ngay lập tức.
Bên ngoài vang lên tiếng khẽ .
vỗ vỗ lên mặt cho bớt đỏ, cố ép bản bình tĩnh. thể để mấy cái “kẹo ngọt” kiểu dụ dỗ nữa.
Cuối tuần, căn giờ chuyến bay hạ cánh để đến sân bay đón chị.
Trong lúc đang đợi, gọi :
“Giang Mộ?”
đầu , thấy Bách Lãng.
đến bên :
“Trùng hợp quá ha! Em cũng đón ?”
gật đầu: “Chị họ em về nước. Còn ?”
“Bạn về, đến đón nó.” – Bách Lãng thiện, cũng … hóng chuyện – “Em với Cố Nhượng ? em đá hả, haha!”
lúng túng:
“Cũng hẳn đá…”
Bách Lãng chẳng thèm , cứ thế thao thao bất tuyệt:
“ thật, thằng đó hồi xưa kiêu căng cực. Bao nhiêu gái theo đuổi, nó chả thèm để mắt. Lúc nào cũng mồm bảo: ‘ tự do suốt đời!’”
“Kết quả giờ thì ? Bar cũng nữa, ngày nào cũng chạy sang tìm em. Khó khăn lắm bọn mới lôi nó ngoài chơi, nó cũng cứ chằm chằm điện thoại. Tò mò xem đang làm gì, ai dè chờ tin nhắn em.”
“ còn nó: đòi tự do cơ mà? Nó đáp: Tự do cái đầu mày, vợ tao sắp chạy !”
“Thật , nghiệp quật tới nơi luôn , hahahahaha!”
Bách Lãng xong, đến ngả nghiêng, hả hê giấu giếm, như thể thật lòng mừng vì bạn bồ đá.
Xem thêm: Sau Khi Bị Ép Gả, Tôi Bị Cha Chú Rể Để Ý (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
thấy ngại ngùng, nhẹ giọng nhắc:
“Ờm… chị họ em sắp …”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Bách Lãng vẫn dừng :
“Ai ngờ , thằng đó trúng tiếng sét ái tình với em đấy! đời còn chuyện kiểu cũ rích như ? Nó tưởng đóng phim thần tượng chắc? Một ánh yêu luôn hả, haha”
ngưng .
Miệng còn há, thì cứng đờ, như bấm nút “tạm dừng”.
khó hiểu, theo ánh mắt … Và thấy chị họ đang đẩy vali .
“Khê Nguyệt!”
chạy đến ôm chầm lấy chị:
Xem thêm: Trọng Sinh Mạt Thế: Quân Trưởng Sủng Ngọt Mạnh Nhất (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Em nhớ chị c.h.ế.t luôn đó!”
Tần Thê Nguyệt khẽ, xoa đầu :
“Lớn tướng mà còn nhõng nhẽo hả?”
“Chị về thật …” – ngửi thấy mùi nước hoa dịu nhẹ quen thuộc chị – “Em vui lắm, vui cực kỳ luôn!”
“Chị cũng .” – Chị vỗ lưng – “Thôi, về nhà , gì .”
chuẩn phụ chị đẩy hành lý thì Bách Lãng đột nhiên chen tới:
“Giang Mộ, đây chị họ em ?”
gật đầu: “, .”
Tần Thê Nguyệt liếc , hỏi :
“Bạn em ?”
còn kịp gì, Bách Lãng tự giới thiệu luôn, ánh mắt chị còn nóng hơn nắng tháng Bảy:
“Chào chị, chào chị! Em Bách Lãng, bạn Cố Nhượng!”
đến cái tên “Cố Nhượng” Tần Thê Nguyệt liếc một cái, ánh đầy ẩn ý.
lúng túng sang chỗ khác.
Bách Lãng thì nhiệt tình quá mức:
“Để em chở hai về nhé?”
vội xua tay: “ cần . Với … chẳng còn đang chờ bạn về ?”
“Mặc kệ nó ! Cho nó tự gọi taxi tự về cũng mà!” – Dù mắt vẫn rời khỏi Khê Nguyệt lấy một giây – “Em chở hai về, cứ yên tâm!”
lái xe đến nên cuối cùng để đưa. vẫn nhất quyết giúp mang hành lý chất lên xe.
lái xe một đoạn, qua gương chiếu hậu… vẫn thấy đó vẫy tay, lưu luyến nỡ rời.
: “……”
“Cái ông to xác đó bạn Cố Nhượng hả?” – Tần Thê Nguyệt nhận xét trọng tâm.
Ngoại hình thì , chỉ IQ vẻ chệch nhịp.
Tới đèn đỏ, liếc điện thoại, thấy Bách Lãng nhắn:
【Giang Mộ, cho xin info liên lạc chị họ em ! Làm ơn đó, em họ !】
…
Ai em họ ?
đưa màn hình cho chị xem:
“ to xác xin info chị kìa.”
“Đừng đưa.” – Chị do dự, đổi chủ đề ngay – “Em với Cố Nhượng còn đang kéo co ?”
ấp úng.
Chị thở dài đầy bất lực:
“ thể cứng rắn một ? Hễ dính đến Cố Nhượng em mềm nhũn như bún.”
, liền làm nũng:
“Thôi mà, đừng mắng em nữa… Em cũng như …”
Tần Thê Nguyệt thở dài, xoa đầu :
“Đồ ngốc.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.