Ra Đảo Tuỳ Quân, Quan Quân Càng Nhịn Càng Không Xong
Chương 177: Cẩu Lương Của Đôi Vợ Chồng Trẻ
Cố Dục Hằng mỉm gật đầu, tay trái vẫn cứ nắm chặt lấy ngón tay Hạ Thanh Thanh buông.
Triệu Đông Thanh bên cạnh chịu nổi, vỗ vỗ cánh tay như xua lớp da gà nổi lên, vẻ mặt đầy vẻ chê bai đôi vợ chồng đang liếc mắt đưa tình.
"Hai mau ăn cơm , lát nữa cơm nguội hết bây giờ."
mặt một mới ly hôn mà cứ ân ân ái ái thế , còn ai quản cái mạng già hả?!
Hạ Thanh Thanh và Cố Dục Hằng lúc mới thu ánh mắt nồng nàn, cầm cặp lồng lên bắt đầu ăn cơm, tiếp tục gây tổn thương cho tâm hồn yếu ớt Triệu Đông Thanh nữa.
Triệu Đông Thanh kéo một chiếc ghế đẩu xuống, khoanh tay đôi vợ chồng trẻ ăn cơm.
Cố Dục Hằng ngước mắt đầy khó hiểu: "Lão Triệu, còn về?"
Triệu Đông Thanh hất cằm về phía Hạ Thanh Thanh: "Lát nữa giúp đưa đồng chí Hạ về khu tập thể, bên ngoài trời tối , đường xá khó ."
Hạ Thanh Thanh nuốt miếng cơm trong miệng, : "Đồng chí Triệu, cảm ơn nhé, tối nay về, ở đây trông lão Cố."
Triệu Đông Thanh kinh ngạc trợn mắt: "Lão Cố từ khi nào mà yếu đuối thế? Vết thương đến mức cần túc trực đêm hôm?"
Đừng bỏ lỡ: Mau Xuyên: Sau Khi Trói Buộc Hệ Thống Sinh Con, Tôi Được Nam Chính Cưng Chiều Lên Tận Trời, truyện cực cập nhật chương mới.
Cố Dục Hằng thản nhiên liếc Triệu Đông Thanh: "Vợ thích ở đây với , quản chắc?"
Triệu Đông Thanh nghẹn lời, gật đầu giơ ngón tay cái với Cố Dục Hằng: ", lắm, chỉ vợ thương, nhất."
Cố Dục Hằng cũng thật sự xát muối nỗi đau Triệu Đông Thanh, chỉ tình chiến hữu mười năm, miệng lưỡi quen trêu chọc , nhất thời khó mà sửa .
định giải thích một câu thì Hạ Thanh Thanh đưa tay vỗ nhẹ cánh tay thương , áy náy với Triệu Đông Thanh: "Đồng chí Triệu, đừng chấp nhặt với cái tên thương binh điều , thỉnh thoảng quá lời thật."
Triệu Đông Thanh hắc hắc: "Đồng chí Hạ, cô chính thứ hai phát hiện cái tính đấy. Tên ngày thường ngụy trang giỏi lắm, ai cũng tưởng một tảng băng thể làm khác c.h.ế.t rét."
Cố Dục Hằng thong thả buông một câu: "Đó vì coi các nhà."
"Thế thì cảm ơn ngài quá cơ!"
Triệu Đông Thanh tính nết ông bạn già nên cũng chẳng để bụng, vỗ đùi dậy khỏi ghế.
" , nếu ở đây cần đến nữa thì cái độc xin phép về , làm phiền đôi vợ chồng trẻ các mặn nồng nữa."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hạ Thanh Thanh đặt cặp lồng xuống, cũng dậy theo: "Đồng chí Triệu, để tiễn ."
" cần, cần , ở trạm xá thì tiễn cái gì, cô cứ ăn tiếp ."
Triệu Đông Thanh chỉnh vạt áo, quanh phòng bệnh Cố Dục Hằng một lượt, thuận miệng hỏi: "Phòng chỉ một cái giường, tối nay đồng chí Hạ ngủ ở ?"
Giường bệnh loại giường sắt đơn bình thường, Cố Dục Hằng cao lớn như , chẳng lẽ hai định chen chúc...
"Em tốn bao nhiêu chỗ , tối nay chen chúc với lão Cố một chút ."
Triệu Đông Thanh còn kịp suy nghĩ xong thì thấy câu trả lời chút do dự Hạ Thanh Thanh.
mím môi, , vợ chồng mới cưới lúc nào cũng như ngâm trong hũ mật , xem, xem kìa!
Đừng bỏ lỡ: Minh Nguyệt Đã Ngủ Say, Đến Lượt Ta Tỉnh Lại, truyện cực cập nhật chương mới.
" mà sáng nay em chỉ nhớ mang quần áo cho lão Cố, quên mang khăn mặt, trạm xá cho mượn nhỉ." Hạ Thanh Thanh chút băn khoăn, nếu chịu bẩn một đêm thì cũng chẳng .
"Hai cứ ăn , để trạm y tá phía hỏi giúp cho."
Triệu Đông Thanh xong liền bước khỏi phòng bệnh, đằng nào về nhà giờ cũng chỉ một , về muộn chút cũng chẳng .
Hạ Thanh Thanh kịp khách sáo thì chạy biến ngoài, đành gọi với theo: "Cảm ơn nhé, đồng chí Triệu!"
Hạ Thanh Thanh xuống tiếp tục ăn bữa tối, cảm thán với Cố Dục Hằng một câu: "Lão Cố, đồng chí Triệu đối với thật sự còn gì để chê, em ruột thịt chắc cũng chỉ đến thế thôi."
Cố Dục Hằng tự hào nhếch môi: " trai ruột chắc đáng tin bằng lão Triệu , và mối quan hệ thể giao phó tính mạng cho chiến trường đấy."
Ở một doanh trại lục quân xa xôi phía Đông, Tham mưu trưởng Cố Dục Dân đột nhiên hắt một cái rõ to. dụi mũi, ánh mắt sắc bén quét về phía dãy ký túc xá quân khu đối diện, thầm nghĩ: thằng nhóc nào đang đây.
...
Triệu Đông Thanh đến trạm y tá, bên trong chỉ một cô y tá nhỏ đang trực đêm.
Trời mới tối, cô y tá gục xuống bàn trực ngủ gật, đầu cứ gật gù như gà mổ thóc.
Tóc cô dài, tết b.í.m tóc dài nên chỉ buộc hai cái túm ngắn ngủn bằng dây chun đỏ ở hai bên tai, cứ mỗi đầu gật xuống hai cái túm tóc vểnh lên trông buồn .
Triệu Đông Thanh gõ gõ cửa kính trạm y tá, cô y tá đang ngủ gật lập tức giật tỉnh giấc, đôi mắt ngơ ngác về phía , bên má trái vẫn còn hằn vết đỏ do tì tay .
"Đồng chí, việc gì thế?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.