Quyền Vương Và Cá Mặn Trong Lỗ Tường
Chương 4: Ta Là Chỗ Dựa Của Ngươi
Tiếng gầm Chung Hành vang vọng cả Hầu phủ. An Lạc Hầu đang ngủ trưa vội vàng chạy , quần áo xộc xệch, thấy Chung Hành quỳ sụp xuống: "Tham... tham kiến Nhiếp chính vương điện hạ!"
"Nhiếp... Nhiếp chính vương?" Vân Trạch loáng thoáng, đầu óc cuồng. Đại Hắc Nhiếp chính vương? Cái mà bảo cô đơn, đáng thương đó hả?
Chung Hành thèm để ý đến An Lạc Hầu, cẩn thận bế ngang Vân Trạch lên. Máu thấm ướt tay áo , nóng hổi.
"An Lạc Hầu, ngươi dạy vợ dạy con lắm," Chung Hành , giọng nhẹ bẫng chứa đầy sát ý. "Tam công t.ử bạn vong niên bản vương, các ngươi đ.á.n.h thành thế . Bản vương thấy cái tước vị ngươi cũng nên xem xét ."
"Vương gia tha mạng! Vương gia minh xét!" An Lạc Hầu dập đầu lia lịa, Liễu thị thì ngất xỉu từ lâu.
Chung Hành ở thêm một giây nào. bế Vân Trạch bước khỏi cái nơi địa ngục , lên xe ngựa chờ sẵn.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
xe ngựa rộng rãi lót đệm gấm, Vân Trạch gọn trong lòng Chung Hành. cố gắng mở to mắt .
"... thật sự Nhiếp chính vương ?"
Chung Hành lau vết m.á.u mặt , động tác dịu dàng đến mức chính cũng nhận : ". Sợ ?"
Vân Trạch chớp mắt, bỗng nhiên mỉm yếu ớt: " sợ. Nhiếp chính vương thì càng . ... đùi vàng để ôm . Sẽ ai dám cắt xén cơm nữa."
Chung Hành bật , một tiếng trầm thấp rung động lồng ngực: ", cả thiên hạ bếp ăn ngươi. Ngủ ."
Gợi ý siêu phẩm: Xuyên Không Làm Nông Phu Thê đang nhiều độc giả săn đón.
Vân Trạch yên tâm nhắm mắt . Mùi trầm hương thật dễ chịu.
________________________________________
Chưa có bình luận nào cho chương này.