Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Quy Phục Vợ Yêu

Chương 37: Đừng làm việc quá độ nhé

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Sáng hôm , vừa tỉnh lại chỉ thấy toàn thân đau nhức, người đàn ông bên cạnh đáng lẽ đã làm từ sớm thì nay vẫn còn ngủ.

Lăng Tuệ khẽ động, trong phút chốc toàn bộ kí ức đêm qua chợt ùa về. Hình như đêm qua, cô đã nói…Vừa nghĩ đến đây, gương mặt liền đỏ bừng, bản thân nhanh chóng ngăn kí ức đêm qua gợi lại.

Cô qua nhìn người đàn ông đang ngủ say bên mình, đôi chân vừa động, đã chạm tới thân thể ấm nóng của , cả hai người giờ đây đều trong trạng thái không ̂́c vải.

Phó Mặc Quân đưa tay kéo cô nằm xuống, gương mặt tuấn nở nụ cười ̣ng rỡ.

“Đêm qua em nhớ em nói gì không?”

Bị kéo vào lòng ngực vững chãi, cô rúc trong lòng , hai má đỏ hồng, khoảng cách này có thể cảm nhận rõ được nhịp tim của .

Cô im lặng, nhưng người đàn ông bên cạnh không bỏ qua dễ dàng, lại trở mình, hai người đổi tư thế, nam trên nữ dưới.

“Đêm qua, em…”

Cô ngập ngừng giây lát, đúng là uống rượu chỉ có hại cho bản thân.

Phó Mặc Quân thấy cô không nói gì, bàn tay từ từ lướt xuống phía dưới, gương mặt kề sát lại, cắn nhẹ vào bả vai.

“Xem , cần ôn lại rồi.”

Trong phút chốc, Lăng Tuệ liền hét lên.

“Em nói, em nói.”

Nghĩ đoạn cô lại lắp bắp, ánh mắt liếc sang hướng khác:-“Em, em yêu .”

Phó Mặc Quân hài lòng nhìn cô, khóe môi khẽ nhếch

“Nữa nhé?”

Mặt cô lại đỏ lên. Ý là gì? Cho đến khi gương mặt dán lại gần, cô mới chợt nhận ý đồ, ấp a ấp úng nói.

“Em đau. Không động được.”

“Không , làm là đủ rồi.”

Lăng Tuệ lại trợn tròn đôi mắt nhìn nam nhân trước mặt. Cứ như vậy, cô lại bị hành hạ đến giữa trưa. Ngay khi xong việc, một người thân xác ̃ rời, một người thì gương mặt lại vô cùng ̣ng rỡ.

Cô không muốn cử động, lười biếng xoay người, Phó Mặc Quân liền tiến lên, xốc chăn, bế cô lên.

“A…” Lăng Tuệ giật nảy mình, vội vàng ôm lấy cổ , vẻ mặt kinh ngạc nhìn .

Phó Mặc Quân mỉm cười nói.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

̆́m cho em.”

nhẹ nhàng đặt cô vào bồn, khi vừa đặt xuồng, ̂́m chăn quấn quanh thân người cô cũng rớt phịch xuống, Lăng Tuệ theo quán tính liền đưa hai tay chặn lại. Ý cười trên gương mặt Phó Mặc Quân càng lúc càng đậm.

“Giờ mới che có vẻ hơi muộn.”

Không chịu nổi lời nói bá đạo như vậy cô liền xoay người ngược lại, bóng lưng trắng noãn cứ như thế lồ lộ trước mặt . Ngay đó bước vào bồn ̆́m, không gian vừa đủ cho hai người, ôm chặt lấy cô.

Cô phải mất một lúc mới ổn ̣nh lại cảm xúc, cả người cô giờ phút này đều nhiễm một lớp phấn hồng, cô vừa mới cử động đã kéo lại, ngay lập tức cả người cô lại cảm nhận được vật cơ thể ấm nóng của .

“Em tự ̆́m được, mau .”

Hai tay cô xua , nhưng trái lại Phó Mặc Quân bắt lấy đôi tay đang làm loạn ấy.

“Đừng nhúc nhích.”

Giọng nói hiển nhiên là ̂́t kiềm chế.

Lăng Tuệ hơi giật mình, câu nói này của , hàm chứa ̂́t nhiều ý tứ. Đêm qua cô đã bị hành hạ cả đêm, sáng dậy lại bị hành tiếp, ham muốn người đàn ông này có thể lớn như vậy chứ.

Cô xoay người, nép sát vào thành bồn ̆́m, cách xa một chút.

“Em đang mang thai, nên kiềm chế lại.”

Cô vừa xoay người, mái tóc đen buông xõa trên làn nước, hai bầu ngực cứ như vậy ẩn hiện, bộ dạng muốn bao nhiêu quyến rũ liền có bấy nhiêu, ánh mắt Phó Mặc Quân lại lần nữa tối sầm, yết hầu chuyển động lên xuống, cái thứ bên dưới giờ phút này cương cứng đến phát đau.

“Đều ̣i em cho nhịn hơn một tháng trời.”

Hơn một tháng trời là quá ngắn rồi, tới miệng lại như đang đổ oan cho cô vậy.

mau .”

Phó Mặc Quân cũng không ép cô nữa, hơi cau mày đứng thẳng dậy, Lăng Tuệ vừa ngẩng lên đã trông thấy cặp mông tròn trịa cô, cô lập tức xoay đầu xấu hổ.

̆́m rửa xong, cô liền mặc bộ quần áo đã chuẩn bị sẵn mà bước xuống dưới lầu.

Vừa xuống phía dưới đã vọng lại tiếng nói cười rôm ̉, là cha mẹ của Phó Mặc Quân. Cô ngước nhìn ba người, trong lòng dấy lên cảm giác yên bình đến lạ.

Phó Mặc Quân thấy cô liền kéo xuống ngồi bên cạnh, chiếc áo này vốn không phải là chiếc áo cao cổ, vì vậy để lộ trên cổ cô các dấu vết ửng đỏ tương đối dễ nhìn. Tô Mạch Hoa và Phó Trung Kì thấy vậy liền cười thầm, bắt đầu gắp thức ăn vào chén cho cô.

“Hai đứa cứ từ từ, đừng làm việc quá độ nhé.”

Thức ăn vừa vào đến giữa chừng Lăng Tuệ không nhịn được liền ho khan.

Chương Chương

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...