Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Quân Hôn Ngọt Ngào: Trùng Sinh Ta Không Gả Nhầm Người Nữa

Chương 66: Nhìn người qua khe cửa

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Chủ sạp rau nhíu mày liếc hai con nhà họ Hàn, sang Tề Tư Tư và Lưu thị cùng hai bạn.

Hai con nhà ăn mặc bằng mấy vị khách đang mặt, cũng chẳng trách họ kêu đắt, xem tiền hiểu thị trường.

“Cô em, đây đầu đến chợ nông sản chúng ?”

Chủ sạp rau nén giận giải thích: “ năng lương tâm, bày hàng ở ngoài chợ, giá cả đắt hơn bên trong chút nào. Nếu cô thấy đắt thì khỏi cần trong làm gì, trong đó còn đắt hơn nữa!”

“Ai bảo đầu đến? quen thuộc nơi lắm !” Bà Hàn ưỡn cổ trả lời. “ cho mà , con trai quan trong quân đội đấy, đừng qua khe cửa coi thường !”

Coi thường ai đây? Chẳng qua chỉ cái chợ nông sản trong thị trấn, tưởng ai từng đến ? Một bán rau kiếm chút tiền mà tưởng ghê gớm lắm!

Chủ sạp rau khẽ lạnh: “Con trai cũng quan trong quân đội, bố nó vẫn bán rau ngoài . Cô tự hào cái gì thế?”

Nơi đây gần doanh trại, nhiều cư dân cựu binh khi xuất ngũ về quê mà định cư luôn tại đây, hoặc con cái họ đang phục vụ quân ngũ gần đó, gia đình sống trong doanh trại nên chọn thị trấn sinh sống.

hỏi dọc một con phố, mười nhà thì năm nhà trong quân đội.

...

...

Ông đầu thấy lấy chuyện khoe khoang, chỉ chuốc họa cho con cháu... Đồ đàn bà ngu dốt!

Bà Hàn ngờ bán rau mà coi thường cũng con trong quân đội, khí thế lập tức giảm xuống một nửa, vẫn chịu thua: “Con trai bà làm chức gì?”

“Con trai chẳng gì ghê gớm, chỉ Phó Chính ủy thôi.”

Ông lão bán rau giả vờ bình thản .

Bà Hàn giật , ánh mắt hoài nghi ông lão Tề Tư Tư, nén giận : “Thôi , xem bà già cả , tranh cãi làm gì.”

xong, bà vội vàng kéo Mậu Thúy Thúy bỏ .

“Bác ơi, con trai bác thật sự Phó Chính ủy trong quân đội ?”

Tề Tư Tư tò mò hỏi.

Cô chỉ quen một vị Phó Chính ủy, mấy hôm mới gặp, lẽ trùng hợp đến thế?

Ông lão bán rau cô đầy nghi vấn: “Cháu quen ?”

“Cháu quen một vị Phó Chính ủy họ Đàm, mấy hôm mới về thăm quê xong, bác quen ?” Tề Tư Tư hỏi một cách khéo léo.

Nếu , cô tự tiện gán cho Chính ủy Đàm một ông bố, vẻ đường đột.

, chính con trai !”

Ông lão bán rau bỗng vui vẻ hẳn lên, múa tay : “Con trai làm việc ? Nó bảo đón trong sống, chịu , trong quân đội kỷ luật nghiêm khắc lắm, bằng ngoài tự do.”

“Bác .” Tề Tư Tư : “Chú Đàm làm việc nghiêm túc, riêng tư hòa đồng, đều quý chú .”

Chỉ ngờ Chính ủy Đàm gần năm mươi tuổi mà bố vẫn còn... tràn đầy năng lượng thế .

thì .”

Ông lão thở phào nhẹ nhõm, sắc mặt rõ ràng thiện hơn, lấy thêm hai bó rau bỏ giỏ, : “, quen thì tặng thêm chút, nhớ ghé ủng hộ nhé!”

“... ạ!”

Tề Tư Tư buồn cảm động.

thì chỉ cách thường xuyên ghé qua mới đền đáp tấm chân tình .

Mua rau xong, Lưu thị vẫn mua thịt, Tề Tư Tư liền cùng cô sâu trong chợ nông sản.

Bên trái mấy sạp bán thịt lợn, cạnh , mùi tanh nồng nặc.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Sườn non treo lủng lẳng móc sắt, cả sườn non và sườn thường, bàn còn xương ống, thịt vai chỉ còn hai miếng, ngoài thịt ba chỉ và thịt nạc, chủng loại khá đa dạng.

“Tiểu Tề, em mua gì ?”

Lưu thị lựa thịt hỏi.

“Em cũng mua ạ.”

mua rau , mua thêm chút thịt, trưa nay thể tự nấu ăn.

Lưu thị mua hai dẻ sườn và một miếng thịt vai, Tề Tư Tư thì mua xương ống và một miếng thịt ba chỉ, mua thêm mỡ lợn về để tự rang mỡ.

Mỡ lợn dùng để xào rau ngon nhất, còn tóp mỡ khi rang thể rắc đường ăn hoặc ăn đều món vặt tuyệt vời.

“Mua nhiều đồ thế, chẳng tiết kiệm chút nào!”

Một giọng chua ngoa vang lên bên cạnh.

Bà Hàn vỗ tay Mậu Thúy Thúy, mặt đầy hài lòng: “May mà Quế Binh lấy con dâu như cháu, thì bà lo lắng phụ cấp khác tiêu pha hết mất.”

khác” ở đây ám chỉ vị hôn thê cũ - Tề Tư Tư.

Ánh mắt Mậu Thúy Thúy lóe lên vẻ đắc ý, giả vờ khiêm tốn: “ yên tâm, con sẽ tiêu pha bừa bãi . Quế Binh kiếm tiền dễ, con còn thương kịp, nỡ lãng phí phụ cấp .”

“Hai diễn kịch thật!”

Lưu thị mím môi, cảm thấy vô cùng ngán ngẩm.

Bà già xem mặt, suốt ngày gần mấy lời kỳ quặc, rõ ràng Tiểu Tề chẳng làm gì bà , thích gây sự.

Tề Tư Tư lườm một cái, vỗ n.g.ự.c thở phào: “May mà Tinh Vũ nhà em bản lĩnh, kiếm tiền cho em tiêu.”

thường : Đàn ông sợ nhầm nghề, đàn bà sợ lấy nhầm chồng. Cả đời phụ nữ vất vả cốt chỉ mong cuộc sống . Nếu lấy chồng vẫn ăn tiêu dè sẻn, sống bằng hồi còn con gái, thì lấy chồng để làm gì?”

Lời quả thực ngược đời.

Những xung quanh đều liếc , xem cô gái nào dám lời ngang ngược như .

“Ờ...” Lưu thị nắm c.h.ặ.t t.a.y con gái, cảm thấy gì đó , cũng lý.

Lấy chồng chẳng để cuộc sống hơn ? bản tính thích khổ, ai mà sống cực khổ chứ?!

“Cô... rõ ràng cô ham mê vật chất, nông cạn!”

Bà Hàn quan điểm cô chấn động, tức giận đến n.g.ự.c phập phồng, thở . “Cô xem , cô gái nào khi lấy chồng còn sống như hồi con gái? Làm dâu tất nhiên khổ sướng , khổ mới thành , trẻ bây giờ chẳng hiểu chuyện gì cả.”

Tề Tư Tư , tươi như hoa, khoe hàm răng trắng nhỏ nhắn.

Chỉ : “ đây !”

“Bà cuộc sống , lẽ do bà thích khổ. Còn như bố từ nhỏ nuôi ăn ngon mặc , từng để khổ; nên khi kết hôn, chồng cũng chẳng để khổ, cuộc sống ngày càng ngọt ngào.”

hai con bằng ánh mắt thương hại.

“ Bà cuộc sống , trách bà, thể tự chịu khổ khuyên con dâu cùng khổ theo .”

thường : Kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân. Bà từng làm dâu khổ cực, con dâu tiếp tục sống khổ?”

xong, cô còn ngẩng cao đầu, tỏ đầy tự tin và chính nghĩa.

Những xung quanh thuyết phục, chỉ tay bà Hàn mà phê phán.

“Cô bé đấy, bác ơi, bác khổ , con dâu cùng khổ?”

“Bây giờ thời đại mới , thể bắt con dâu chịu khổ như ngày xưa nữa.”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...