Quá Đỗi Dịu Dàng
Chương 20: Tâm Trạng ---
Vành tai Trầm Nguyệt tê dại, cô vặn thoát khỏi vòng tay , giọng run run chút tự tin: “Ở đây còn …”
“Ừm, ,” Hoắc Thành cụp mắt cô, vẻ mặt dễ tính : “Em đừng kêu thành tiếng, sẽ ai phát hiện .”
, ngón tay an phận trượt về phía mép xẻ tà chiếc sườn xám, khẽ vén lớp vải lên, khiêu khích vuốt ve làn da trơn nhẵn.
“Hoắc Thành!” Trầm Nguyệt khẽ gọi tên , dám lớn tiếng, đành nâng tay giữ chặt ngón tay . “Đừng sờ lung tung, tập trung xem kịch .”
khẽ , như thể cô mắng khiến vui vẻ, một cánh tay chống bên cạnh cô, hình lùi nửa bước, trái còn áp sát hơn: “Kịch bằng em.”
Trầm Nguyệt gạt tay , thèm để ý đến .
Vẻ ngoài cô càng khiến Hoắc Thành hứng thú, giọng mang theo chút mùi dỗ dành: “Đừng trốn, bảo bối.”
“ gọi ai bảo bối?” Cô như một con mèo dẫm đuôi, chợt đầu trừng mắt .
Gợi ý siêu phẩm: Thư Ký Thương Ném Đơn Ly Hôn, Hoắc Tổng Mất Kiểm Soát đang nhiều độc giả săn đón.
“ phản ứng dữ dội thế?” Hoắc Thành thong dong, “Chẳng gọi từ ?”
Trầm Nguyệt nghẹn lời, đang nhắc đến cách gọi đêm qua giường, chuyện giống chứ?
Cô thậm chí định nghĩa mối quan hệ hiện tại với Hoắc Thành như thế nào, thật họ chẳng quen thuộc bao, làm chuyện mật nhất.
Nhịp điệu tình yêu hiện đại thường chú trọng đến tình yêu mì ăn liền, dù Trầm Nguyệt chỉ từng trải qua một mối tình ngắn ngủi, trong tiềm thức cô vẫn khó chấp nhận, nền tảng tình cảm vững chắc, làm thể trao chân tâm?
Mối quan hệ tình nhân bình thường, thể cần lời tỏ tình rõ ràng mà hồ đồ ăn, xem triển lãm, thậm chí lên giường cùng ?
Lời yêu đương tùy tiện giống như một chiếc lông vũ rơi xuống mặt hồ, làm xáo động mặt nước yên tĩnh, một cái liếc mắt tùy ý cũng đủ khiến cô mất bình tĩnh.
rốt cuộc Hoắc Thành nghĩ gì nữa.
Cô cụp mắt xuống, ngón tay vo ve gấu váy sườn xám, ngập ngừng cựa quậy một chút, môi mấp máy, như hỏi điều gì đó.
Ví dụ như “Rốt cuộc chúng gì ?”
ví dụ như “ chỉ đùa giỡn với thôi ?”
những câu hỏi đó như móc câu, cô sợ rằng một khi mở miệng sẽ thấy câu trả lời khiến bản hổ, cuối cùng Trầm Nguyệt chỉ cắn môi, thêm nữa.
Dù cũng từng thích cô, ?
Trầm Nguyệt thậm chí kết cục cuối cùng vở kịch gì, khi tan rạp Hoắc Thành dẫn cô vòng một khu triển lãm nhỏ phía ánh đèn tối, mô phỏng góc hậu trường nghỉ ngơi đào hát thời Dân Quốc, phía bình phong và chiếu tatami, còn bày một chiếc gương trang điểm cũ kỹ và ghế dài bằng gỗ gụ.
Khi Hoắc Thành đóng cửa thì tiện tay khóa trái .
“”
Cô , ôm lấy eo cô.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hoắc Thành áp sát cực gần, lớp vải sườn xám căng lên vì cử động, một tay giữ eo cô, tay từ bụng bên sườn cô chậm rãi di chuyển lên , động tác nhanh chậm mang đầy áp lực.
Lòng bàn tay cách lớp vải dán lên đường cong n.g.ự.c cô, ngón cái khẽ lướt qua, Trầm Nguyệt trợn tròn mắt, khuôn mặt vốn thanh lãnh thoáng nét giận hờn: “Đây khu triển lãm…”
Đừng bỏ lỡ: Bị Ép Rời Khỏi Nhà, Tôi Kết Hôn Với Lục Thiếu Cuồng Sủng Vợ, truyện cực cập nhật chương mới.
Hoắc Thành trả lời, chỉ cụp mắt cô, bàn tay lớn còn lén lút xoa bóp một cái.
“Hoắc Thành,” Trầm Nguyệt kìm , “ đối xử với ai cũng như ? Hẹn hò xong vội vàng kéo lên giường ngay ?”
như lời cô chọc trúng, nụ bên môi nhạt : “Trong mắt em, loại đó ?”
khí lạnh vài phần ngay lập tức, chạm cô nữa, chỉ lùi một bước, ánh mắt vẫn rời khỏi khuôn mặt cô.
Trầm Nguyệt xong hối hận, cô nặng lời, bản cô thích dùng ác ý dò xét khác, cô vô thức suy đoán mà kiểm soát .
“Xin hỏi bên trong ai ạ?”
Tiếng gõ cửa nhân viên khu triển lãm phá vỡ sự im lặng. Hoắc Thành tại chỗ, mãi đến khi giọng nghi ngờ nhân viên vang lên, mới mở cửa. Trầm Nguyệt lướt qua ngoài, cô bước nhanh, vài bước cảm thấy tủi , thấy bực bội, cô cũng tỏ yếu thế, nên đành giả vờ đang tham quan triển lãm, dù những tấm áp phích mắt cô chẳng chữ nào.
Cách đó xa, Hoắc Thành theo cô với cách vài bước, lên tiếng, cũng ép sát, chỉ giữ cách bóng dáng mảnh mai cô.
Trầm Nguyệt một lát, bất giác một bức tranh, bức chân dung diễn viên đóng vai đào hát thời Dân Quốc trong một bộ phim nổi tiếng gần đây. Một trai ăn mặc sành điệu bên cạnh thấy cô đơn lẻ, liền tiến đến bắt chuyện: “Cô thích diễn viên ? Phim , sắp phần tiếp theo, kết bạn Wechat xem cùng nhé…”
Trầm Nguyệt đang thất thần, định từ chối thì Hoắc Thành xuất hiện bên cạnh cô, một tay đặt lên vai trai , chút ấm áp: “Xin , cô hẹn .”
Giọng điệu nặng nề tự sự áp bức, trai sững một lát tự thấy mất mặt mà bỏ .
Trầm Nguyệt cúi đầu, cứ chằm chằm mũi giày mà chịu .
Hoắc Thành thấy cô như , thở dài một tiếng, nắm tay cô đến cuối khu triển lãm, đó một tiệm đồ ngọt.
Quán bài trí đậm phong cách Dân Quốc, cửa sổ gỗ chạm khắc khép hờ, thoang thoảng mùi thơm ngọt ngào từ tủ bánh, còn phát đĩa than từ máy hát cũ, giọng nữ ca sĩ mang theo âm rung, bài 《 Lai Hương》 du dương trầm bổng.
Hoắc Thành gọi hai phần đồ ngọt, một bát chè trôi nước hoa mộc rượu nếp, một phần bánh ngàn lớp khoai môn. Trầm Nguyệt vốn khẩu vị, khi những món tráng miệng mắt bưng , hương thơm ngọt ngào xộc mũi, cô do dự một lát vẫn cầm dĩa ăn một chút.
Thấy cô vẫn im lặng, Hoắc Thành xoa xoa ấn đường: “ giận , làm gì khiến em vui , hả?”
Trầm Nguyệt cắn viên chè, trả lời.
Hoắc Thành thấy cô vẫn để ý đến , bèn dịu giọng: “ với xem? nãy làm em sợ ?”
Trầm Nguyệt cuối cùng cũng ngước mắt lên, lông mi khẽ động, cô nuốt thức ăn xuống mới chậm rãi mở lời: “ quan tâm đến cảm xúc như , chúng ... gì ?”
“ do rõ,” Hoắc Thành cúi mắt cô, yết hầu khẽ cử động như thể chấp nhận phận. “ thừa nhận, ý định chỉ làm bạn.”
Trầm Nguyệt sửng sốt, thấy ánh mắt đạm nghiêm túc giống như đang đùa.
“Nếu em chậm rãi, sẽ đợi em,” Hoắc Thành thẳng cô. “ nếu em nghĩ đối xử với ai cũng như , sẽ giận đấy.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.