Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Quá Đỗi Dịu Dàng

Chương 16: Tư thế từ phía sau (H)

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

dứt lời, thúc mạnh một cái, đẩy cô hét lên. Trầm Nguyệt đ.â.m đến thần trí mơ màng, đầu óc trống rỗng, chỉ còn sự run rẩy bản năng cơ thể.

“Đừng, đừng… ư… từ từ…”

Hoắc Thành tiếng cô cầu xin nghẹn ngào, khẽ ôm chặt cô, hôn dữ dội lên đôi môi nhỏ xinh.

“Bên trong em ẩm ướt và chặt quá…”

“Ngoan nào.”

quá.”

Miệng dịu dàng dỗ dành, hành động phía càng hung hăng hơn. Quy đầu tàn bạo thúc mạnh từng nhịp hoa tâm. Trầm Nguyệt bám chặt lấy , nức nở run rẩy trong lòng : “Ưm... Hoắc Thành… chậm một chút… a a…”

Hoắc Thành cắn đôi môi sưng đỏ cô, hôn từng cái lên khóe mắt, giữa lông mày cô.

Trầm Nguyệt lắc đầu trong nước mắt, giọng mềm run: “ nữa… a, a… Hoắc Thành…”

đàn ông như thấy, trái càng siết chặt vòng eo mảnh dẻ cô. Lực đạo nặng mạnh, mỗi nhịp đều khiến eo cô run rẩy, cự vật cắm sâu da thịt, khuấy động dịch ái chảy từng đợt.

Trầm Nguyệt kêu, làm đến mềm nhũn trong lòng . Thật sự quá sướng…

Bỗng nhiên, Hoắc Thành dừng động tác, ôm eo cô nhấc cô khỏi đùi . Trầm Nguyệt kịp phản ứng lật sấp giường.

“Trầm Nguyệt,” Hoắc Thành trầm thấp, bàn tay trượt từ eo thon gầy cô xuống bờ m.ô.n.g cong vểnh, nhẹ nhàng vỗ một cái. Giọng điệu mang theo dục vọng chiếm hữu đè nén điên cuồng: “ tiếp tục đây.”

Trầm Nguyệt giữ eo, cả run rẩy ngừng. Giữa hai chân cô vẫn còn chảy mật ngọt hòa lẫn t.ì.n.h d.ụ.c lúc nãy. Cô thút thít nhỏ giọng đầu , bàn tay lớn đàn ông ấn chặt gáy, dịu dàng bá đạo cố định .

Hoắc Thành cúi đầu, môi hôn lên tấm lưng đẽ cô, nhẹ nhàng vuốt ve hõm eo nhỏ nhắn, nỡ rời tay: “Bảo bối, thả lỏng nào… sẽ chậm .”

một tay cầm lấy cự vật ướt đẫm nóng bỏng , từ từ cọ xát cửa huyệt mềm mại ngọt ngào cô.

Cảm nhận sự co rút run rẩy mạnh mẽ cô, Hoắc Thành đột nhiên thúc eo về phía trướckhối thịt cứng rắn thô dài nóng rực một nữa chen cơ thể ẩm ướt cô.

“A a a… Hoắc Thành!” Nước mắt Trầm Nguyệt rơi lã chã. Cả đẩy trượt về phía , ngón tay bấu chặt ga trải giường, đột nhiên đẩy lên đỉnh điểm.

Hoắc Thành véo chặt eo thon cô, như sợ cô trốn thoát, kiểm soát nhịp điệu, từng nhịp từng nhịp nặng nề thúc . Từ góc độ , mỗi đều cọ xát thành trong, đ.â.m nơi sâu nhất và nhạy cảm nhất cô, khiến cô nghẹt thở.

“Chết tiệt… chặt đến thế…” Giọng Hoắc Thành khàn khàn giống , eo căng chặt, động tác ngày càng hung hãn, mỗi cú thúc như đóng đinh cô giường.

Trầm Nguyệt đến mức khó thở. Cơ thể lên đỉnh cực kỳ nhạy cảm, giọng vụn vỡ đáng thương: “, nữa… Hoắc Thành, tha cho … a a…”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Hoắc Thành nghiến răng. Khối thịt cứng rắn nóng bỏng gần như chạm đến nơi sâu nhất. Trầm Nguyệt mềm nhũn giường, chỉ thể bất lực chịu đựng những đợt tấn công dữ dội liên tiếp . cúi xuống, cắn tai cô, thở dốc thì thầm: “Bảo bối, em kêu còn dâm đãng hơn cả đêm hôm đó…”

dứt lời, ngón tay Hoắc Thành thò phía , khều hạt đậu nhỏ sưng tấy nhạy cảm cô.

“A a… a ư… , đừng…”

Hoắc Thành khẽ , cúi cắn một miếng phần thịt mềm mại vai cô. Những cú thúc ngày càng hung hãn, cả đè chặt cô , lực mạnh đến mức dường như đẩy cô lún sâu trong xương cốt.

Trầm Nguyệt đến nỗi giọng khản đặc, cơ thể ngừng run rẩy. Nơi sâu kín chặt nóng, co giật mạnh mẽ khiến Hoắc Thành suýt mất kiểm soát.

Eo cô nhỏ mềm, siết đến hằn lên một vòng đỏ ửng. Tiếng rên rỉ ngọt ngào như liều thuốc độc mê hồn, từng tiếng từng tiếng cứ thế len lỏi tim .

“Nguyệt Nguyệt… ngoan nào…” Hoắc Thành ghé sát tai cô, nghiến răng khản giọng dỗ dành, giọng điệu ẩn chứa sự cưng chiều điên cuồng. “Cố chịu thêm chút nữa… sắp xong …”

Nước mắt Trầm Nguyệt ngừng tuôn rơi, nơi đó cô co giật như chuột rút, thể kiểm soát mà siết chặt siết chặt.

Quá đỗi hổ.

“Hoắc Thành… á, a a…”

lóc gọi tên như , lồng n.g.ự.c Hoắc Thành trào lên một cơn hung hãn. Bàn tay lướt từ bụng mềm mại cô lên ngực, tùy ý nhào nặn khối thịt nhũ thành đủ hình dạng.

“Ngoan… gọi tên , để thử… Nguyệt Nguyệt thích …” Hoắc Thành thở dốc, giọng khàn khàn quyến rũ đến mức thể tả, ngón tay nhẹ nhàng xoa nhẹ nơi nhạy cảm nhất cô.

Trầm Nguyệt gục ngã trong vòng tay , mềm nhũn và nóng bỏng, đến ướt đẫm, giọng lí nhí thành một khối, “Thí, thích… á á… Hoắc Thành… Sâu, sâu quá…”

“Bảo bối ngoan lắm.” Hoắc Thành dỗ dành, cúi xuống cắn vành tai đang đỏ ửng cô, ân ái nhẹ giọng dụ dỗ. Khác hẳn với những lời lẽ dịu dàng những cú thúc chút thương tiếc. Trầm Nguyệt sớm mê loạn, gọi như , bộ cơ thể cô như châm lửa, đột ngột siết chặt.

Cơn cao trào đến gấp mãnh liệt, nơi sâu kín điên cuồng co giật, cắn chặt lấy vật nam tính nóng bỏng và thô lớn . Giữa hai chân cô ngừng tuôn dịch ái ướt át, nóng hổi.

“A a a a!” Trầm Nguyệt hét lên, một nữa chạm đến đỉnh điểm, cả cô rũ mềm giường, khiến cho tan rã .

Hoắc Thành nghiến răng, đến giây phút quyết định, thúc mạnh một cái cuối cùng, chôn sâu dục vọng nóng rực nơi sâu thẳm nhất cô, khẽ rên rỉ trong kẽ răng.

Tinh dịch nóng bỏng và đặc quánh , từng đợt từng đợt b.ắ.n cơ thể cô, nóng đến mức Trầm Nguyệt run rẩy vài cái, khẽ nức nở.

Hoắc Thành phục cô, lồng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt vì thở dốc. cúi đầu hôn lên mái tóc ướt đẫm cô, giọng cực kỳ nhẹ nhàng, “Ngoan, em làm lắm.”

Trầm Nguyệt mệt đến mức nên lời, chỉ thể khẽ thút thít, ôm lòng. Cả bao bọc bởi thở Hoắc Thành, trái tim cũng như phủ nhẹ bằng một lớp bông ấm áp.

Cảm giác mất kiểm soát ... cô hề thấy ghét bỏ.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...