Quả Ác
Chương 5
Một góc vải trắng che phủ tuột xuống.
Mặc dù khuôn mặt t.h.i t.h.ể biến dạng vì rơi lầu.
chiếc áo phông hàng hiệu quen thuộc, mái tóc ngắn nhuộm vàng, và đôi giày thể thao phiên bản giới hạn mà thấy vô tất cả đều nhận rõ ràng đó một bé.
---
Tất cả biểu cảm khuôn mặt Vương Thiến đều đông cứng , nụ hả hê vẫn còn cứng đờ nơi khóe miệng, trông vô cùng buồn .
Đồng tử cô đột nhiên co rút, chằm chằm góc quần áo và mái tóc lộ cáng, cơ thể bắt đầu run rẩy dữ dội kiểm soát.
Cô há miệng, dường như gì đó, thể phát bất kỳ âm thanh nào.
Thời gian như kéo dài vô tận, căng chặt, như sắp đứt lìa bất cứ lúc nào.
“…”
Một âm tiết vỡ vụn ép từ cổ họng cô , giống như bánh răng gỉ sét đang khó khăn chuyển.
Đừng bỏ lỡ: Đừng Hành Nữa! Ông Trùm Đang Theo Đuổi Vợ Anh, truyện cực cập nhật chương mới.
Ngay đó, một tiếng thét chói tai, còn giống giọng , xé toạc buổi hoàng hôn cả khu chung cư.
“Tiểu Cường!”
Vương Thiến như rút hết xương cốt, lập tức mềm nhũn quỵ xuống.
ngay khi ngã xuống đất, cô một sức mạnh điên cuồng từ đến chống đỡ.
Cô điên cuồng lao về phía xe cứu thương, tóc tai bù xù, mặt mũi hung dữ, như một con thú bảo vệ con, trơ mắt đứa con non cướp .
“Các buông con trai ! Buông nó ! Tiểu Cường! Con trai !”
Cô thét một cách thê lương, hai tay vơ loạn trong khí, chụp lấy tấm vải trắng đắp .
Hai hàng xóm lớn tuổi vội vàng đỡ cô , mỗi một bên, sức lực Vương Thiến lớn đến kinh ngạc, hai chân đạp loạn xạ đất, cả vùng vẫy dữ dội.
“Tiểu Cường… con … con đá bóng ?”
“Đôi giày mới con… giặt sạch mà…”
Giọng cô từ tiếng thét chuyển thành lời cầu xin vô nghĩa, nước mắt và nước mũi lem luốc khắp mặt.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Khuôn mặt nãy còn méo mó vì khoái trá giờ đây chỉ còn sự suy sụp và tuyệt vọng tột cùng.
theo bản năng ôm chặt Tiểu Nhã hơn lòng, con bé chứng kiến cảnh tượng khủng khiếp .
Tiểu Nhã cũng sợ hãi, khuôn mặt trắng bệch, níu chặt lấy cánh tay .
Đám đông xung quanh phát những tiếng xuýt xoa nặng nề.
Đừng bỏ lỡ: Chồng Tái Sinh Chê Tôi? Tôi Cưới Lính Cứu Hỏa, Sướng Quá - Lâm Kiến Sơ, Lục Chiêu Dã, truyện cực cập nhật chương mới.
Xe cứu thương chở t.h.i t.h.ể Tiểu Cường, hú còi rít lên phóng .
Vương Thiến cuối cùng cũng thoát khỏi sự kìm kẹp hàng xóm, cả bổ nhào xuống đất, dùng nắm đ.ấ.m đấm mạnh nền đất lạnh lẽo, phát tiếng “thùng thùng” nặng nề.
Cô nức nở, đau đớn như đứt từng khúc ruột, tiếng chứa đầy sự hối hận và bất mãn vô tận.
Ngay khi đều nghĩ cô sẽ chìm đắm trong đau thương như thế .
Cô đột ngột ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu, sưng húp như hạt óc chó, khóa chặt lấy và Tiểu Nhã.
Cô dùng khuỷu tay chống đỡ cơ thể, từ từ bò dậy từ đất, móng tay dính đầy đất cát và máu, chỉ thẳng chúng , giọng khàn khàn như giấy nhám cọ xát.
“ cô! hai con cô! Chính hai con cô!”
“Vương Thiến, cô bình tĩnh , cô đau lòng, …”
Một phụ nữ bụng khuyên can.
“Cút ngay!”
Vương Thiến thô bạo gạt tay đó , từng bước tiến sát về phía chúng .
“Chính chúng nó! Nhà chúng nó đàn ông, chỉ một đàn bà góa với một con nhãi ranh, âm khí quá nặng!”
“Chính chúng nó khắc c.h.ế.t con trai ! Chính chúng nó nguyền rủa Tiểu Cường !”
giận run , chắn Tiểu Nhã ở phía , bước lên một bước đón lấy cô , lạnh giọng :
“Vương Thiến! Cô tỉnh táo cho ! Con trai cô mất, chúng cũng buồn, cô thể vu khống bừa bãi!”
“ nãy với cô , sống ở đời giữ lời ăn tiếng , đừng nên đằng chân lân đằng đầu, cô cứ chỉ con gái mà chửi rủa ngừng.”
“Bây giờ xảy chuyện, cô đổ hết tội lên đầu chúng ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.