Phượng Kinh Thiên
Chương 57
Hoài vương súc miệng xong dựa cái gối mềm sự dìu đỡ Tiểu Lý Tử. đó, mới lạnh nhạt Đào Dao, sắc mặt nghiền ngẫm: “Thế nào ? Nguyên Vô Ưu giải đáp án ?
Đào Dao cung kính bước lên phía , dâng bức thư trong n.g.ự.c lên từ tốn kể rõ một lượt những việc ông điều tra .
tin tức Tiểu Đào T.ử bẩm báo, Tiểu Lý T.ử ngạc nhiên đến mức trợn mắt há mồm, sắc mặt Hoài vương cũng từ từ đổi theo từng lời kể .
Mãi đến khi Đào Dao lên tiếng nữa, Hoài vương mới mở thư . Trong thư trắng, chỉ bốn chữ: phụ kì vọng.
thấy thư chỉ bốn chữ, Đào Dao kinh ngạc: “Bức thư Nguyên Vô Ưu đích giao cho Tiểu Tường Tử, thuộc hạ lấy nó từ chỗ Tiểu Tường T.ử đến đây.” như , Nguyên Vô Ưu sớm đoán vương gia sẽ điều tra nàng ?
Hoài vương lên tiếng, chỉ híp mắt bốn chữ rõ ràng lưu loát trong tay, đang nghĩ cái gì.
Trong phòng yên tĩnh đến kì lạ.
Tiểu Lý T.ử khó khăn lắm mới hồn kinh ngạc, ánh mắt nhịn trộm Hoài vương đang giường.
Hoài vương trầm mặc, đó khóe môi nhếch lên một nụ nhạt, ý dần dần càng sâu càng đậm thêm, cuối cùng bật khe khẽ thành tiếng. Tiếng yếu ớt kèm theo tiếng ho vang vọng trong phòng.
Tiểu Lý T.ử lo âu. sợ cảm xúc vương gia quá mức kích động sẽ kéo theo cơn ho đến.
Mặc dù Đào Dao bên cạnh mặt mũi vô cảm, từ ánh mắt vẫn thể trong lòng ông hề thờ ơ, hờ hững như vẻ bề ngoài chút nào.
Hoài vương khẽ, lâu mới ngừng. ngước mắt lên Đào Dao : “Tiểu Đào Tử, ngươi nhận xét nàng thế nào?”
Đào Dao gần như cần nghĩ ngợi mà lập tức trả lời: “Nếu thể làm việc cho vương gia thì trừ khử kẻ đầu tiên.”
Hoài vương : “Hậu sinh khả úy (*), núi cao còn núi cao hơn. cho một Nguyên Vô Ưu. lầm lớn nhất cả đời Nguyên Hạo Thiên giữ mạng nàng .”
(*) Hậu sinh khả úy: trò giỏi hơn thầy.
Sắc mặt Đào Dao nặng nề nghiêm trọng: “Vương gia...”
Ông lên tiếng Hoài vương phất tay ngăn : “Bản vương ngươi định điều gì. Ngươi lo sợ nàng sẽ qua cầu rút ván ? bản vương hề nghi ngờ điều chút nào.” Thậm chí, cứu nàng chính việc đắn nhất làm suốt cả cuộc đời . Cũng giống như nàng từng : tiên khoan hẵng bàn đến kết quả, chỉ quá trình thôi cũng đủ .
“Tiểu Lý Tử, đỡ bản vương xuống giường.” Hoài vương vén tấm chăn xuống, .
Tiểu Lý T.ử lo lắng : “Vương gia, nô tài lấy bút mực tới đây ?” Vương gia cần giường tĩnh dưỡng, quả thực nên xuống giường.
Hoài vương lạnh lùng lườm , Tiểu Lý T.ử còn cách nào khác đành tiến lên dìu đỡ đến bàn sách.
sự dìu đỡ Tiểu Lý Tử, Hoài vương đến bàn, cầm bút bức thư thứ hai. Dán xong thư, đưa cho Tiểu Lý Tử: “Đưa bức thư đến cho Vô Ưu công chúa, với nàng , lúc nàng thực hiện yêu cầu thứ hai bản vương chính ngày nàng bước khỏi cung.”
Gợi ý siêu phẩm: Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ Nhân đang nhiều độc giả săn đón.
“.”
“Tiểu Đào Tử, bản vương thành đại sự thì thể nàng . Bắt đầu từ giây phút , ngươi đích bảo vệ nàng .”
Tiểu Lý T.ử bên cạnh hoảng hốt lên tiếng: “Vương gia, ngàn vạn .” Tiểu Đào T.ử ám vệ vương gia, nhỡ hoàng thượng vu hại vương gia, Tiểu Đào T.ử ở trong Hoài vương phủ, thì hậu quả thật dám tưởng tượng nữa.
Đào Dao cũng kinh ngạc Hoài vương, lập tức : “ thì nô tài chọn lựa hai võ công giỏi nhất ...”
“ cần, Hoài vương phủ cần bất kì ám vệ nào cả.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Đào Dao còn lên tiếng Hoài vương ngắt lời: “ cần nhiều nữa, trong lòng bản vương quyết .”
“.” Đào Dao cung kính hành lễ lui ngoài một tiếng động.
Tiểu Lý T.ử còn lo lắng cũng hiểu rằng vương gia sẽ đổi quyết định .
…
Cùng lúc , trong đại sảnh ở Bán Pha Viên Liêu phủ, hai Cố Lăng và Liêu Thanh Vân cũng đang thắp đèn bàn bạc suốt đêm.
Liêu Thanh Vân nâng tách mà Liêu Trung pha. mở nắp tách , nhẹ nhàng khuấy, sự chú ý ở tách mà dồn về phía cuốn sách đang mở bàn. Cuốn sách cả một buổi sáng hôm nay giở giở bao nhiêu .
Cố Lăng cũng đang lật xem hồ sơ ở phía đối diện.
Liêu Thanh Vân liếc mắt . Lặp lặp cũng chỉ bấy nhiêu hồ sơ tư liệu, bọn họ hề phát hiện thêm bất kì manh mối nào, thì chăng bọn họ nên bắt đầu từ một nơi khác, ví dụ như : “ khi nào Sử Ngưng Tương điều gì đó ?”
Cố Lăng hồn: “Thanh Vân gì cơ?”
Liêu Thanh Vân híp mắt: “ cho rằng thể Sử Ngưng Tương chút gì đó chăng?”
Cố Lăng cẩn thận suy nghĩ mới lắc đầu rằng: “, ngược cho rằng nàng hiểu lí lẽ, vì việc nàng ghét Đại công chúa, chắc đến tám chín phần như nàng , chẳng qua chỉ xuất phát từ việc gây gổ bé cỏn con trẻ con trong nhà mà thôi.”
“Chỉ đơn giản thôi ?” Liêu Thanh Vân nhướng mày.
thấy sắc mặt hoài nghi , Cố Lăng nhíu nhíu mày: “Việc Sử Khai Ngôn Sử gia bí mật Sử gia, ngay cả Ngọc phi trong cung đây cũng hề . Khả năng Sử Ngưng Tương chuyện cao. Nếu nàng cha Sử gia, thì một cô nương mới mười hai, mười ba tuổi cho dù thông minh tinh ranh hơn nữa thì cũng thể nào liên tưởng cha với Đại công chúa . Vì , ngược tin rằng câu chuyện cãi cọ vặt vãnh trẻ con trong nhà mà nàng sự thật.”
“Còn chuyện Đại công chúa làm việc , chỉ e đến nay cũng chỉ mỗi Sử Khai Ngôn mà thôi. đoán rằng trong thời gian một năm sống ở trong Sử gia, Đại công chúa vô tình , hoặc cũng lẽ vì nàng cẩn thận tin tức nên Sử Khai Ngôn mới thiết lôi kéo nàng.”
Liêu Thanh Vân chau mày: “ nếu theo như lời ngươi , Sử Khai Ngôn đề phòng nàng tiết lộ bí mật ngoài nên mới cố ý lôi kéo, tiếp cận gần gũi với Đại công chúa. Điều cũng chứng tỏ để bụng đến phận và địa vị bản . nếu như , việc gì để xảy quan hệ bất chính với Đại công chúa, tự chặn đường sống như thế?
Sắc mặt Cố Lăng ngớ : “Thanh Vân điều gì?”
Liêu Thanh Vân dứt khoát gấp cuốn sách tay . nhấp một ngụm tay mới : “ vẫn giữ thái độ hoài nghi với việc Sử Ngưng Tương chuyện . Mười năm , Đại công chúa Sử Khai Ngôn Sử gia, điểm thì tán thành. Còn việc ngươi suy đoán Sử Khai Ngôn cố hết sức để lôi kéo tiếp cận Đại công chúa, về điểm càng nghiêng về một loại khả năng khác cao hơn.”
Cố Lăng nhướng mày , yên lặng chờ tiếp.
“Mười năm , Đại công chúa năm tuổi, Sử Khai Ngôn hai mươi ba tuổi. Mười năm , Đại công chúa mười lăm tuổi, mà Sử Khai Ngôn chẳng qua cũng chỉ mới ba mươi ba tuổi mà thôi.”
Liêu Thanh Vân Cố Lăng . Cố Lăng gật đầu.
“Cố ở Kinh thành, từng gặp Sử Khai Ngôn và Đại công chúa, sự tình cũng chuyện khó tránh.”
Bạn thể thích: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Cố Lăng bất đầu cảm thấy kinh ngạc: “Ý Thanh Vân gì?”
“Dáng Sử Khai Ngôn ngọc thụ lâm phong, tao nhã đa tình, nhan sắc Đại công chúa thì gần giống như Ngọc phi.”
“Cho nên?” Sắc mặt Cố Lăng chút kì lạ.
“Tình cảm giữa Sử Khai Ngôn và Ngọc phi thiết, khả năng Ngọc phi chỉ xem như trưởng, tình cảm đối với Ngọc phi chắc tình .”
Cố Lăng trầm mặc mất một lúc lâu hề lên tiếng đưa ý kiến khác. Rốt cuộc chân tướng giữa Sử Khai Ngôn và Đại công chúa như thế nào, e rằng bây giờ chỉ trong lòng Sử Khai Ngôn rõ ràng nhất. Việc đối với vụ án quan trọng, khi Liêu Thanh Vân như , trong lòng ngược nảy một ý nghĩ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.