Phu Quân Của Ta Đuổi Tới Rồi
Chương 4
7
Quán cà phê đông , chen mãi mới .
“Du Nhiên, bên .”
bước , thấy gọi .
theo tiếng gọi tìm đến bàn cà phê, Trương Thành nhuộm tóc vàng óng mắt, mãi một lúc mới trùng khớp với khuôn mặt trong ký ức.
Thật trách , lâu, lâu, lâu gặp nào tóc vàng hoe.
Trương Thành chờ đến sốt ruột, thấy đến, sắc mặt mới dịu .
“Cứ gọi thoải mái, trả tiền.” Tư thế ném thực đơn cho , giống hệt như câu “ bộ hóa đơn do Trương công tử đây thanh toán.”
thở dài, cái trẻ , vẻ ngầu mà chọn chỗ , ai mà thể uống no nê ở quán cà phê chứ?
“ cần gọi món , chúng thẳng vấn đề. hứng thú với , hy vọng đây cuối cùng chúng gặp mặt.”
mặt tối sầm: “Lâm Du Nhiên, cô đừng đằng chân lân đằng đầu! theo đuổi cô ba năm, mà cô còn dám từ chối ư?”
“ đang ba năm năm cô bạn gái đó ?”
Trương Thành sờ sờ mũi, chút tự nhiên: “ với họ chỉ chơi bời thôi, nghiêm túc với cô.”
Lời cũng lạ, tỏ ý rửa tai lắng .
Trương Thành tỏ vẻ chân thành với : ở bên , sẽ đối xử với .
bật thành tiếng, tìm một bạn trai mà đối xử với thì chẳng khác nào tìm ngược ? Chuyện cũng đáng để đem mà ?
“ kết hôn, em thể cần làm, ở nhà làm bà nội trợ thời gian! Mỗi tháng sẽ đưa em ba vạn tiền sinh hoạt phí, thẻ em cứ thoải mái mà quẹt!”
Gợi ý siêu phẩm: Chồng Tái Sinh Chê Tôi? Tôi Cưới Lính Cứu Hỏa, Sướng Quá - Lâm Kiến Sơ, Lục Chiêu Dã đang nhiều độc giả săn đón.
Bà nội trợ thời gian?
Ánh mắt lạnh .
đợi mở miệng, một giọng quen thuộc vang lên từ phía .
“Cái gì mà cho cô tiền sinh hoạt phí? khi kết hôn, gia sản đều do chủ mẫu quản lý, lẽ cô cho tiền sinh hoạt phí mới .”
ngẩng đầu lên, thấy Mộ Phong trong bộ đồng phục phục vụ áo trắng quần đen, tuấn tú thanh nhã bên cạnh.
Phía , một đám fangirl đang dán mắt .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thảo nào hôm nay quán cà phê đông đến !
Đừng bỏ lỡ: Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt, truyện cực cập nhật chương mới.
Trương Thành thấy một phục vụ trai chen lời, lập tức vui: “ chuyện ? Cô gả hào môn vốn trèo cao, còn nuốt chửng gia sản bố ư? Quá đáng đấy!”
8
Mặt Trương Thành dài thoòng.
Mộ Phong vẫn ngừng “phun châu nhả ngọc”:
“Cổ nhân câu, lập gia đình lập nghiệp. nghĩ đến chuyện lập gia đình, đương nhiên nền tảng sự nghiệp. Vị tiên sinh đây thu nhập định đủ để nuôi sống gia đình, sản nghiệp đủ để làm chỗ dựa cho bản ?
Nếu bản còn dựa cha nuôi, khi lập gia đình, chẳng còn để cha nuôi vợ ? cho lắm nhỉ.
nghiên cứu cho thấy, đàn ông khi kết hôn mà còn dựa dẫm cha thì khả năng cao khi kết hôn sẽ tiếp tục để cha nuôi, hoặc để vợ nuôi, chọn một trong hai ăn bám cha hoặc ăn bám vợ.
Tiên sinh, nên làm nội trợ thời gian cô gái đây, mà ngài đấy.”
Trương Thành đập bàn dậy, mặt đỏ tía tai: “ chuyện gì , ở đây chuyện gì chứ!”
Mộ Phong bình tĩnh rút bút: “Tiên sinh, ngài lâu gọi món, cần trả phí chiếm chỗ 30 tệ, thanh toán bằng WeChat Alipay?”
Trương Thành móc một tờ tiền đập xuống bàn, rõ ràng còn ý định chuyện tiếp nữa:
“Lâm Du Nhiên, hỏi cô cuối, cô đồng ý ?”
“phát ngôn hộ” bên cạnh, tâm trạng sảng khoái: “ đồng ý, thấy trai trẻ lý.”
“, cô đợi đấy, bọn mày cứ đợi đấy!”
Trương Thành mặt đầy oán độc, chửi bới đóng sầm cửa bỏ .
Trong phút chốc, thấy thế giới thật trong lành.
Mộ Phong bên cạnh , dòng xe cộ qua ngoài cửa sổ:
“ từng kinh ngạc vì những sản phẩm thế giới cô, so với quốc lực, thời đại thua xa hiện tại.
hôm nay cũng thấy, vạn vật đều , ít nhất con thì .
Nếu cô thất vọng về đàn ông, kết hôn, sẽ ở bên cô. Nếu cô chỉ thất vọng về , sẽ đổi, đó sẽ cướp cô về!
yên tâm giao cô cho khác.
cũng cam tâm nhường cô cho khác.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.