Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phu Quân Của Ta Đuổi Tới Rồi

Chương 13: Ngoại truyện 2: Tình khởi duyên tàn - Góc nhìn Nhiếp Chính Vương

Chương trước

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Năm thứ ba Du Nhiên nghiệp, một nữa cầu hôn cô .

mua nhẫn cầu hôn đồ ngốc to xác, đổi thành ngọc Aquamarine đấu giá ở buổi đấu giá.

đêm giao thừa, cả nhà sum họp, quỳ một gối cầu hôn cô .

Du Nhiên nhíu mày, ngay, cầu hôn “xịt” .

“Em thích đá Aquamarine…”

thích, vẫn như , bỏ chiếc nhẫn cổ đó túi .

một nữa từ chối kết hôn.

Bố Lâm tức đến mức làm rơi ly rượu, mắng Du Nhiên xanh, còn kéo giới thiệu bạn gái mới cho .

Du Nhiên chống nạnh, giận dữ : “ xem ai dám!”

Bố Lâm lập tức im bặt, nhặt ly rượu lên đặt bàn ăn.

Lâm lườm nguýt gõ bàn: “Lâm Du Nhiên, con làm quá đủ đấy, kẻo con vịt ngon đến miệng làm bay mất! Với điều kiện Mộ Phong, ngoài đầy phụ nữ trèo lên đấy!”

liên tục phủ nhận: “ , tuyệt đối , một cũng !”

Du Nhiên giận , kéo cà vạt gần tai : “Ngoài cái giấy chứng nhận , còn gì cho ? còn lải nhải với , tối nay sofa mà ngủ!”

vuốt eo cô , thầm nghĩ thể chứ? Thế thì lỗ to !

lẽ kiếp nhốt Du Nhiên trong Vương phủ, cô kìm kẹp đến phát rồ. Kiếp , nghiệp, cô chọn một tạp chí du lịch làm phóng viên thường trú nước ngoài.

lén lút thu mua tạp chí đó, theo sở thích , sắp xếp công việc cho cô khắp nơi trời biển.

Đương nhiên , cũng theo.

Giấy chứng nhận kết hôn còn , lỡ chạy mất thì đây?

Hôm đó, đưa cô đến một bảo tàng tư nhân ở Tây Tạng, tra , ở đây cất giữ di ảnh thị nữ cận Tước Linh .

Khi mua về giao cho cô , cô mắt rưng rưng vuốt ve trong tranh.

Tsk, chút hối hận, cô ở đây còn từng .

vốn tưởng cô sẽ treo trong thư phòng ngày ngày ngắm , ai ngờ cô treo một ngày thì cất .

hỏi cô tại .

Cô ấy一bày vẻ mặt chuyện cũ nhắc : “ đây cô cứ lải nhải bên tai về dáng vẻ, chú ý dáng vẻ. Treo ảnh cô lên, cứ như đối diện với giáo viên chủ nhiệm , áp lực lớn quá!”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

hiểu, Mộ Thanh hiểu.

Mộ Thanh Du Nhiên miêu tả, xắn tay áo lên chuẩn giấu bức tranh sâu hơn nữa, nhất kiếp sẽ bao giờ lật .

Đương nhiên, Du Nhiên từ chối.

sợ giấu bức tranh , Tước Linh sẽ báo mộng đến đánh cô .

Thời gian trôi qua thật nhanh, chớp mắt một cái, già yếu.

bệnh viện, thời gian còn nhiều.

Du Nhiên cũng trở thành một bà lão xinh .

Quên mất , năm cô 50 tuổi, cuối cùng đồng ý lời cầu hôn . Năm nay, cô hơn tám mươi tuổi .

Sống nhiều hơn kiếp hơn ba mươi năm, nghĩ, cô cuối cùng cũng hạnh phúc .

nắm tay , một lời.

đau lòng, hốc mắt đỏ hoe hết đến khác, cố chấp chịu .

vỗ vỗ cô : “Ai cũng đến ngày thôi, quen em hai kiếp, mãn nguyện .”

cuối cùng nhịn nữa mà òa , còn động tay đ.ấ.m , nhẹ, nhẹ.

“Cái lão già tồi tệ nhà , chứ, đây trường thọ !”

dở dở , gần 90 tuổi , sống đủ lâu !

với cô , , cô còn con trai, cháu trai.

Tất cả đều ở bên cạnh chăm sóc cô , yên tâm.

Mặt cô úp giường, giọng nghèn nghẹn: “ yên tâm về .”

vuốt mái tóc bạc trắng , bỗng nhớ ngày đầu gặp gỡ.

mặc nam trang, ăn đồ trả tiền.

Cầm lấy tín vật đính ước đưa, : “Thứ vô dụng , đối tượng sắp c.h.ế.t .”

Lúc đó cô thể hì hì ha ha ăn liền hai bát.

Bây giờ thật sự sắp c.h.ế.t , thật sự hy vọng cô cũng thể giống như lúc mới gặp, đầu với con trai.

đói , mau dọn bàn

-Hết ngoại truyện-


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...