Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phù Dung Theo Gió Nhiễm Bụi Trần

Chương 3: 3

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

"Biểu , chúng ..."

Nàng mở miệng ánh mắt xa cách Lục Yến Thanh làm cho khiếp sợ, lập tức đổi cách xưng hô:

"Thế tử, chúng chẳng qua chỉ đang trò chuyện phiếm với Khương cô nương thôi. Nữ t.ử tầm tuổi , đề tài quanh quẩn cũng chẳng rời hai chữ 'nhân duyên', khiến Thế t.ử chê ."

hổ đại tiểu thư phòng nhì Bá tước phủ, chỉ nhẹ nhàng hai câu đem "hành vi thất lễ" trong miệng Lục Yến Thanh gạt , biến chuyện lớn hóa nhỏ để giữ gìn danh dự.

Tuy nhiên, Lục Yến Thanh dường như vốn tâm trí so đo, hừ lạnh một tiếng phất tay áo bỏ .

khi bước khỏi ngưỡng cửa, ngoái đầu vẫn đang ngây giữa sảnh, lạnh lùng thốt:

"Còn mau theo lên?"

, chớp chớp mắt, khi kịp nổi giận thêm, lạch bạch chạy theo .

Rời khỏi thiên sảnh một quãng xa, hai chữ "theo lên" đó làm khó .

theo mãi, chúng cứ thế ai về viện nấy?

cứ mải suy nghĩ, ngờ theo đến tận cửa thư phòng.

Mùi mực thơm từ bên trong tỏa khiến lòng thư thái.

Ngày ở Khương gia, phụ luôn cho rằng "nữ t.ử vô tài hèn mọn đức", vì thế bao giờ cho bước chân thư phòng nửa bước, chi đến chuyện dạy thi thư học vấn.

Chữ nghĩa hiện giờ đều do mẫu lén lút dạy khi bà còn khỏe mạnh.

Mẫu sống hạnh phúc ở Khương gia, chỉ khi sách chữ mới khoảnh khắc vui vẻ ngắn ngủi.

đích mẫu cho rằng bà đang làm bộ làm tịch để quyến rũ phụ , liền đốt sạch sách bà, cho phép bà cầm bút nữa.

vẫn nhớ mãi đêm , mưa tầm tã, mẫu bệt chậu than đầy tro đen, hình run rẩy ngừng, gương mặt bà đang đang .

khi còn nhỏ, vội che ô chạy đến bên cạnh, khẽ gọi:

"Mẫu ?".

đầu , thấy liền hoảng hốt:

"Phù nhi! Mau rời ! Nhất định rời !"

đêm đó, sức khỏe mẫu ngày một suy kiệt. Nếu còn giá trị lợi dụng với Khương gia, e rằng bà vứt bỏ ở trang trại nào đó để tự sinh tự diệt .

"Nàng đang nghĩ gì ?" Giọng Lục Yến Thanh kéo về thực tại.

Ngẩng đầu lên, thấy đang chằm chằm, ánh mắt lóe lên tia sáng khó đoán.

Chẳng hiểu , dù học bao nhiêu chiêu thức đối phó nam nhân, khi đối diện với Lục Yến Thanh, luôn cảm thấy hoảng loạn khôn cùng.

lẽ vì trong sạch như trăng sáng, khác xa một trời một vực với hạng phong lưu phong nhã mà bà ma ma ở lầu xanh từng kể, nên mới phản ứng bất thường như thế.

định thần , khẽ đáp:

", nghĩ gì cả."

Thấy hôm nay mặc quan bào mà chỉ vận một chiếc áo thường phục màu nguyệt bạch, buột miệng hỏi:

"Thế t.ử hôm nay làm ?"

dứt lời, thấy nhíu mày, tưởng lỡ lời nên vội vàng xin .

💥Hi ! Bạn đang truyện nhà dịch Mây Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Núi ) để nhận thông báo ngay khi truyện mới nhé!

" ý trách nàng, do đêm qua nghỉ ngơi nên mới xin nghỉ."

giải thích, giọng điệu dường như còn chút bối rối.

Nghỉ ngơi ? vì chuyện đưa t.h.u.ố.c cho ?

Lòng dâng lên nỗi áy náy, liếc thư phòng dịu dàng :

"Nghĩ chắc Thế t.ử còn việc quan trọng, tiểu nữ dám làm phiền nữa."

Về đến tiểu viện, nhận thư Khương gia gửi tới:

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/phu-dung-theo-gio-nhiem-bui-tran/3.html.]

"Phù nhi, bệ hạ ban yến Quỳnh Lâm, sẽ tổ chức tại hậu hoa viên Hầu phủ bảy ngày tới. Ngày đó các tân khoa tiến sĩ tụ hội đông đủ, vô cùng náo nhiệt. Mẫu sắp xếp thỏa, đến lúc đó con sẽ lên múa hát giúp vui. Mong con chăm chỉ luyện tập, đừng phụ sự kỳ vọng Khương gia. Vinh nhục Liễu thị đều trong một ý niệm con."

đốt bức thư , trầm mặc sờ bộ váy dài lộng lẫy gửi kèm. Trong lòng trăm mối tơ vò.

quá yếu đuối, sự tham lam và đê tiện Khương gia, tài nào dứt .

Mẫu , nữ nhi vô dụng ?

nhớ đến lời vị tiểu thư Bá tước phủ lúc sáng, nàng hạng như vĩnh viễn bước lên đại sảnh đường.

Nghĩ đến đó, mũi bắt đầu cay cay. cũng chẳng thế , ai thèm quan tâm nghĩ gì .

Chỉ riêng việc để và mẫu cùng sống tiếp, dốc hết sức bình sinh .

Tệ hơn nữa ngày hôm nay, ngày tháng ở Hầu phủ dường như càng thêm khó khăn.

Sáng sớm hôm , Xuân Đào lấy bữa sáng như thường lệ.

lúc về trắng tay, vành mắt đỏ hoe, kỹ mặt vẫn còn vết lằn tan.

sự gặng hỏi , con bé mới sự thật.

Hóa trong phủ tin đồn khắp nơi, căn bản đến cầu phúc cho tiên phu nhân, mà ôm dã tâm trèo cao.

Xuân Đào bất bình nên cãi với nhà bếp.

nhíu mày, tuy đây hẳn bịa đặt, hạ nhân trong phủ dù nghi ngờ, nếu lão Hầu gia và Thế t.ử lên tiếng thì bọn họ cũng dám lộng ngôn.

Nay công nhiên làm khó như , nếu lưng xúi giục thì thật khó tin.

c.ắ.n môi, thở dài một tiếng an ủi Xuân Đào. những chuyện sẽ qua thôi, chẳng lẽ Hầu phủ đường đường chính chính để hai chủ tớ c.h.ế.t đói ?

Đến giờ cơm tối, cuối cùng cũng mang thức ăn đến viện chúng .

dẫn đầu một vị ma ma lạ mặt. Bà ăn mặc sang trọng hơn hẳn hạ nhân bình thường, phong thái uy nghiêm cần giận cũng khiến khác nể sợ, trông còn lợi hại hơn cả đích mẫu .

Tim đập thình thịch, chẳng lẽ Hầu phủ định đuổi ? đang định mở miệng hỏi, bà nghiêm giọng :

"Ăn , ngủ lời, cô nương xin hãy dùng bữa ."

ngăn nắp chuẩn thức ăn cho , cũng ngoan ngoãn thêm lời nào.

Dùng bữa xong, bà pha một tách thanh miệng, đưa tay mới thong thả :

"Cô nương vì tiểu thư nhà mà đến cầu phúc, thì nên dáng vẻ cầu phúc. Từ ngày mai, hai canh giờ khi thức dậy, cô nương hãy theo lão nô đến phật đường tụng kinh chép sách cầu phúc ."

kinh ngạc vô cùng. Vị ma ma "tiểu thư nhà " chứ "tiên phu nhân Hầu phủ", chắc chắn nha cận theo tiên phu nhân từ thuở nhỏ, giống như Xuân Đào đối với . Nhận chỉ thị, đáp ứng dứt khoát.

khi Triệu ma ma rời , Xuân Đào phàn nàn:

"Cô nương, bà chắc Hầu phủ phái tới để làm khó , định bắt chúng khó mà lui đây?"

lắc đầu phủ nhận. Nếu Hầu phủ thực sự thấy một rắc rối, họ chỉ cần đuổi thẳng cổ xong.

danh tiếng cũng chẳng gì, sợ tổn hại đến thể diện nhà họ, hà tất mất công tốn sức như thế .

Những ngày đó, như lời Triệu ma ma, theo bà đến phật đường tụng kinh chép sách.

Chữ nhiều, mỗi khi vấp váp dừng , bà những trách mắng mà còn kiên nhẫn dạy bảo.

Lúc chép sách cũng , ngay cả tư thế cầm bút cũng do bà cầm tay chỉ việc.

Trong mắt kẻ khác, bà vị quản sự ma ma nghiêm khắc, tiểu thứ nữ phạt.

trong lòng , bà mang cho nhiều lợi ích nhất, chỉ mẫu .

Cũng nhờ sự quản thúc bà, tin đồn trong phủ dần tan biến, bằng ánh mắt đồng tình nhiều hơn.

Đêm khuya thanh vắng, nghiêng giường, ánh mắt dừng ở bình ngọc trắng nhỏ đặt tĩnh lặng bàn, ánh trăng nó tỏa tia sáng lấp lánh như .

áp tay lên ngực, thì thầm: Lục Yến Thanh, thực sự , tại đối đãi với t.ử tế đến ...

Thời gian thấm thoát trôi qua, chớp mắt đến ngày yến Quỳnh Lâm.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...