Phú Bà Trong Lời Tiên Tri
Chương 7
Chương 7
Yết hầu Giang Trì trượt mạnh một cái, như thể hạ quyết tâm lớn.
mặt và ba ruột , mà… cực kỳ gượng gạo thẳng lưng, dường như cố tìm chút khí thế ngông nghênh ngày xưa.
Chỉ tiếc, hai vành tai đỏ bừng bán hết thảy.
khàn giọng, lắp bắp:
“Thấy… thấy !”
“ mà… lời con điên Sở Trăn chắc chắn vài phần !”
???
nhớ rõ ràng, lúc đó thế nhỉ?
lẽ ý nghĩ trong lòng , ánh mắt Giang Trì khẽ d.a.o động, lắp bắp:
Xem thêm: Xuyên Không Làm Nương Tử Nhà Nghèo, Dựa Vào Hệ Thống Trở Thành Phú Hộ (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“… như thì…”
hít sâu một , như dồn hết sức lực , đưa tập tài liệu nhàu nát trong tay về phía .
Đôi mắt lập tức né sang một bên, dán chặt bức tường kế đó, tuyệt đối dám .
“Thì… thì cô xem nhanh ! Tranh thủ… … để đỡ phiền phức!”
xong, vành tai đỏ bừng, nhanh chóng lan xuống tận cổ, cả gò má cũng thoáng ửng hồng.
: “???”
bộ dáng rõ ràng hổ đến độn thổ, mà còn giả vờ như “ đây chỉ thuận theo ý trời, mau chóng theo quy trình thôi”, bĩu môi, cúi đầu mở tập tài liệu ma nghi ngờ đây “khế ước bán ”.
Kết quả xem mấy dòng, mặt đỏ bừng đến phát sốt.
Giang Trì… …
cái gì cũng thế hả?!
ba ruột mới nhận , nét mặt đầy lo lắng, nghiêng đầu tới gần:
“Vãn Vãn, đây gì ? cần ba giúp con…”
khi ông kịp rõ những câu chữ kinh , vội vàng phập một tiếng gập chặt tập hồ sơ ôm chặt lòng.
“, gì hết! Tài liệu… tài liệu học tập bạn thôi!”
Giọng run run, ánh mắt cũng lúng túng né tránh khắp nơi.
đương nhiên ký cái gọi “khế ước bán ” đó.
Chỉ cam kết sẽ giúp đỡ Giang Trì trong khả năng .
“Chuyện tiền… sẽ tìm cách hỏi thử, coi như… coi như cho mượn!”
Giọng lớn, đủ để rõ.
“Mượn?”
lặp từ đó trong đầu, đột nhiên giọng bật cao:
“Ai cần cô cho mượn hả?!”
ngạc nhiên ngẩng đầu, bắt gặp trong mắt sự bối rối cùng nỗi tổn thương vì từ chối.
“Tô Vãn, ý cô gì?”
Giọng điệu gay gắt, kỹ thì lẫn trong đó sự hoảng loạn.
“Chẳng Sở Trăn bao nuôi ? Hả? Giờ thì y như lời cô !
“Cô thành tiểu thư nhà giàu, nhà sụp đỗ , cũng đây … mà cô mượn?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Cô coi bây giờ buồn lắm ? Nhục nhã lắm ?”
“Cho nên cô cũng dính dáng đến , chỉ lấy cái chữ mượn để vạch rõ giới hạn?”
chuỗi chất vấn dồn ép đến ngẩn , vội vàng lắc đầu:
Bạn thể thích: Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý! - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“ ! hề nghĩ thế! chỉ cảm thấy… cảm thấy thể cứ thế chiếm lợi từ , như …”
“ gì mà ?!”
Giang Trì gắt gỏng cắt lời, hai vành tai đỏ lựng:
“Lời tiên tri thế ?! nó cũng chấp nhận , còn cô còn làm bộ làm tịch gì nữa?!”
thở gấp, đôi mắt chứa đầy thất vọng lẫn tổn thương.
“ … cô ở bên Thẩm Thanh Nhượng?”
!!
đang linh tinh cái gì thế?!
bỗng thầm may mắn vì chung xe với ba ruột.
Nếu để họ mấy câu , chắc chắn tối nay về bàn kế hoạch… sinh thêm đứa con khác mất.
“ liên quan đến ! Đây quyết định ! Giang Trì, thể lý một chút …”
“Tiểu thư, chúng nên .” – Tài xế nhắc nhở.
gật đầu.
Khi cửa kính xe đóng hẳn, Giang Trì vẫn nguyên chỗ cũ.
Dáng trong ánh hoàng hôn thật cứng đầu, pha lẫn một chút… đáng thương.
một thời gian, mới dần tiêu hóa xong cái sự thật thiên kim hào môn.
Thông qua đội ngũ luật sư dày dạn kinh nghiệm mà gia đình mới thuê cho , chuyển một khoản tiền đủ để giúp cho nhà họ Giang vượt qua khủng hoảng, danh nghĩa một dự án đầu tư chính quy, điều kiện rõ ràng, lợi nhuận hợp lý.
Khoản tiền đối với ba ruột chẳng đáng bao.
Dù lỗ chăng nữa, thì nhà cũng dư sức để bồi thường cả trăm, cả ngàn con đó.
Luật sư kiểm tra kỹ từng điều khoản, đảm bảo dính dáng chút gì tới hai chữ bao nuôi bất kỳ quan hệ mập mờ nào mới để kí.
Ngay tối hôm chuyển khoản, Giang Trì nhắn cho :
【Tô Vãn! Ai cần cô đầu tư!】
【Ý cô gì hả?! Cô thật sự … giữ ?】
【Rút ! Lập tức rút ! rõ ?!】
…
Chỉ vài dòng chữ thôi, cũng sự rối loạn cùng hoảng hốt trong đó.
trả lời mà chỉ nghĩ rằng lẽ dạo gần đây liên tiếp gặp thất bại, thêm thái độ công tư phân minh càng khiến lòng tự trọng chọc đau, nên mới nổi khùng khắp nơi như .
Mấy ngày , cuộc sống dường như yên ả trở .
bắt đầu làm quen với phận và cuộc sống mới.
từng một ước mơ nhỏ nhoi khi trở thành phú bà sẽ bao nuôi mười tám trai trẻ cao to trai… giờ khi tiền đề phú bà thành thì … chùn bước.
Mỗi ngày ngoan ngoãn học, về nhà thì hưởng sự yêu thương bù đắp muộn màng ấm áp từ gia đình.
Chiều hôm , khi bước khỏi tòa giảng đường, thì nhận điện thoại Thẩm Thanh Nhượng.
Giọng mang theo sự yếu ớt hiếm thấy, khàn khàn:
“Vãn Vãn… xin làm phiền em, bây giờ em tiện ? Hình như sốt, đầu choáng quá, vẫn còn ở thư viện… em thể… giúp mua ít thuốc mang qua ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.