Phong Hoa Hoạ Cốt
Chương 56
Ở chiếc xe cuối cùng, Liên Kiều bọc thêm cho Thích Bạch Thương một chiếc áo choàng dệt hoa sen màu tím nhạt lầm bầm làu bàu.
“Trời lạnh như vầy, trong phủ chẳng thèm chuẩn cho cô nương một tấm rèm gấm chắn gió nào, còn lấy loại xe ngựa kém nhất để đối phó... Đừng so với xe Uyển Nhi cô nương, ngay cả xe Thích Nghiên Dung cũng vượt xa chiếc xe cô nương bao nhiêu !”
Cuốn sổ trong tay Thích Bạch Thương lật qua một trang mới. Nàng ngừng một chút, ánh mắt oán trách Liên Kiều, mới mơ hồ hồn, đôi mắt rủ xuống vẫn mang nét lười nhác thường ngày.
“Ăn nhờ ở đậu mà thôi. , mái hiên cúi đầu, vẫn nên nghĩ thoáng một chút.”
Đừng bỏ lỡ: Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý!, truyện cực cập nhật chương mới.
“Ngài đại tiểu thư Khành Quốc công phủ, 'ăn nhờ ở đậu'? Chẳng qua Công gia và Đại phu nhân khắc nghiệt thôi.” Liên Kiều tức giận , ánh mắt rơi nơi đầu ngón tay Thích Bạch Thương.
Đoạn ngón tay thon dài trắng nõn như tuyết lộ ống tay áo rộng, đang lơ lửng chấm nhẹ lên một cái tên trong cuốn sổ chép mực khô.
“An Trọng Ung...”
“ đích thứ tử Lão Thái phó, cô nương quen ?”
“Mơ hồ tên.”
Thích Bạch Thương nhắc , đầu ngón tay lướt xuống: “Phi Y Lâu báo trong công văn rằng bệnh trầm kha nhiều năm lành?”
Liên Kiều đáp: “ , vị trong An phủ đầy quan chức coi kẻ khác nhất. thuở nhỏ thông minh hơn hẳn các , hiểu vì , khi cập quan từ quan, bỏ bê sách thánh hiền, suốt ngày ăn chơi trác táng, chẳng mấy chốc làm thể tàn tạ, từ đó vẫn luôn dưỡng bệnh trong An gia.”
“Bệnh tình nhiều năm mà hề khởi sắc,” Thích Bạch Thương thản nhiên , “E rằng ... tâm bệnh.”
“Chuyện đó nô tỳ rõ,” Liên Kiều gãi má, “Lão Thái phó và Lão phu nhân vô cùng yêu quý vị đích thứ tử , nhiều năm qua vẫn luôn tìm thầy tìm t.h.u.ố.c cho , đáng tiếc...”
Mắt Liên Kiều chợt sáng lên, nàng ghé sát hỏi nhỏ: “Cô nương tính lấy cớ chữa bệnh cho An Trọng Ung để tiếp cận An phủ?”
Thích Bạch Thương xác nhận cũng phủ định: “Còn cần chờ thời cơ.”
Nàng đầu, chồng y thư để ở góc xe ngựa.
Theo những gì Phi Y lâu điều tra về An gia, trong sổ sách, hơn một nửa cái tên nhắc đến đám môn sinh, bè phái liên quan đến An Duy Diễn, mà đây ... mới chỉ Kỳ Châu. Nếu tiếp tục truy tra, sẽ lôi bao nhiêu vụ án tham ô lớn nhỏ từ xưa đến nay.
Thế nào kết bè kết cánh, hai cuốn sổ tưởng chừng nặng ngàn cân mà nhẹ tựa lông hồng , cho nàng thấy rõ ràng.
“Cô nương, đồ ăn trưa mang tới.”
đợi Thích Bạch Thương suy nghĩ thêm, tiếng gọi Liên Kiều kéo sự chú ý nàng trở về.
Màn xe ngựa vén lên, Liên Kiều thò nửa ngoài, qua vai nàng, thể thấy một gã nô bộc áo vải đang khom , đưa chiếc khay gỗ đựng thức ăn trong xe.
Liên Kiều ngăn : “Ngươi đưa cho ...”
“ việc bẩm Thích đại cô nương.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tên nô bộc hạ thấp , mặt ẩn trong bóng tối, “Chẳng thể cho trong .”
“Ngươi đùa cái gì thế?” Liên Kiều nhướng mày, “Cô nương nhà xuất giá, thể tùy tiện để một ngoại nam như ngươi loạn nhập xe ngựa ”
“Liên Kiều.”
Trong màn xe vén nửa phía , giọng từ tốn nữ tử bỗng vang lên, “Cho .”
“Cô nương?!” Liên Kiều kinh ngạc đầu.
trong khoảnh khắc nàng ngây , tên nô bộc phía nhanh như một con cá trơn trượt, thoáng chốc chui trong xe ngựa.
Bạn thể thích: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Cái Gì?Thời Noãn - Phó Triệu Sâm - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Liên Kiều hoảng sợ vội vàng theo : “Ngươi ”
Tiếng kêu nàng chợt dừng khi thấy khuôn mặt vẫn còn chút ngây ngô thiếu niên “nô bộc” .
“ kẻ cô nương cứu lên xe ngựa đêm ở Ly Sơn ...”
Liên Kiều ngơ ngác về phía Thích Bạch Thương: “Cô nương giọng ?”
Thích Bạch Thương hề bất ngờ, nhẹ nhàng tự nhiên đặt công văn ghi chép các việc lớn nhỏ An gia lên chồng Y thư, nghiêng tựa : “Liên Kiều, ngoài xe canh gác. Dặn Tử Tô, cho ngoài gần.”
“ nguy hiểm ”
Thích Bạch Thương lướt mắt nàng một cái .
“... .” Liên Kiều cúi đầu lui ngoài.
Chờ Liên Kiều rời khỏi xe ngựa, Thích Bạch Thương mới khẽ thở dài: “Thiếu hiệp , vì lấy mạng sống , một du y, kịp lấy đêm đó chứ?”
Mặc dù Thích Bạch Thương vẫn che mặt bằng khăn lụa mỏng, thiếu niên cúi đầu vẫn đỏ mặt.
chần chừ hai nhịp, khàn giọng thẳng: “Chuyện cuốn sổ sách giấu trong xe cô nương, bắt ngày .”
“……”
Mí mắt Thích Bạch Thương bỗng nhiên giật nảy.
Tạ Thanh Yến ?
Nàng rốt cuộc ngẩng đầu, thẳng thiếu niên: “ ngươi tới đây đòi ?”
“ ,” thiếu niên lắc đầu, “ dùng mạng cô nương làm mồi nhử, câu kẻ màn. Sát thủ và tử sĩ đến gần chùa Hộ Quốc mong cô nương hãy bỏ cuốn sổ sách , cải trang thành một lão phụ, nhanh chóng trốn .”
“... Thật một nước cờ lớn.”
Ánh mắt Thích Bạch Thương trở nên lạnh nhạt. Trong cái khó hiểu thiếu niên, nàng vẫn giữ ngữ khí từ tốn: “Dám tay ở gần kinh đô, thậm chí tiếc xông chùa Hộ Quốc, kẻ màn phương nào?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.