Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phong Hoa Hoạ Cốt

Chương 349

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Tạ Thanh Yến chút sững sờ, theo bản năng đưa tay đỡ lấy Thích Bạch Thương, cánh tay siết , chủ động ôm chặt lấy .

“Nếu lùi bước, thì cần lùi.”

Thích Bạch Thương áp tai và má lên lồng n.g.ự.c , lắng tiếng tim đập mạnh mẽ .

“Tạ Thanh Yến, hề . sẽ bao giờ trách cứ , sẽ vĩnh viễn về phía .”

Tạ Thanh Yến chớp hàng mi dài, từ từ hồn, đôi mắt rủ xuống ngắm nàng.

“... Kẻ lừa đảo.”

Thích Bạch Thương ngước mặt .

Tạ Thanh Yến khẽ cúi đầu, giọng trầm như nước mưa thấm đất:

… nàng suýt nữa bước lên ôm đứa nhỏ . Nàng thương nó như … nàng vốn dễ mềm lòng với tất cả .”

thương nhiều ,”

Thích Bạch Thương tránh né, ngẩng mặt thẳng .

Ánh mắt nàng trong trẻo, mang theo sự kiên định hiếm thấy, giống như một lời thề nhẹ mà nặng hơn muôn lời trần thế.

ở thế gian , Tạ Lăng ... chỉ yêu một .”

“...”

Lời như đ.á.n.h thẳng nơi sâu nhất trong lòng Tạ Thanh Yến.

Đó lẽ khoảnh khắc câm lặng dài nhất trong đời Tạ Thanh Yến, vốn dĩ luôn ung dung tự tại, khinh bạc sự.

Những thứ từng trấn áp hắnđau đớn, bóng tối, cô độctrong chốc lát đều tan .

rũ mắt xuống, ngắm nàng một kẽ hở, ánh mãnh liệt và cuồng si khiến rùng . Tựa hồ, cả trái tim và linh hồn đều lột trần , tan chảy, để hòa tận đáy mắt trong suốt nàng.

“Yêu Yêu.”

Tạ Thanh Yến siết chặt vòng tay ôm lấy nàng, cúi đầu sát xuống.

Nàng cảm nhận sự run rẩy nơi hàm răng , một vẻ sợ hãi tận cùng mà cũng đầy khao khát, và truyền nỗi sợ hãi đó, nỗi điên loạn đó, qua đầu môi và đầu lưỡi, rót sâu nàng.

“Yêu Yêu…”

Khi màn đêm buông xuống , Thích Bạch Thương chợt hối hận – nàng nên giấu những lời yêu đó thật sâu trong đáy lòng, hoặc ít nhất thốt một cách nhẹ nhàng uyển chuyển hơn. Nàng quên rằng, những lời thẳng thắn như đủ để Tạ Thanh Yến điên loạn đến cùng cực.

tựa hồ cùng nàng đồng quy vu tận, đè nặng lấy nàng mà triền miên. Sự cuồng nhiệt trong tận hưởng, mà như đặt nàng cái c.h.ế.t chính , một sự ràng buộc khắc cốt, vĩnh viễn thể tách rời.

Tạ Thanh Yến lặp lặp gọi tên nàng bằng cái tên mật . Trong từng tiếng gọi nhỏ, thấm đẫm thứ cảm xúc nồng cháy, khó kìm nén . Thích Bạch Thương chìm nổi giữa đỉnh núi và đáy biển triều dâng, chợt nọ giữ khựng , đình trệ giữa trung một khoảnh khắc nào đó.

quấn lấy nàng, khẽ khàng dồn dập lặp lời chất vấn:

“Yêu Yêu, ai?”

“Tạ… Thanh Yến”

.”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“A Lăng…”

“Vẫn .”

“A, A Vũ!”

“Vẫn .”

Đôi môi nàng run rẩy, mang theo tiếng thút thít, lập tức đôi môi áp chặt , tựa như một sự trừng phạt.

Mặc dù câu trả lời đều phủ nhận, mỗi xưng hô thốt khỏi miệng nàng, đều khiến đáy mắt đen như mực Tạ Thanh Yến càng thêm cuồng bạo một phần.

làm càn, chỉ thích nàng gọi tên , thích nàng đem những xưng hô mật nhất dành cho phun trào đầu lưỡi, xoa nát. Cứ như theo nóng đôi môi , từng nét từng nét khắc sâu tận cốt nhục nàng.

Đến khi Thích Bạch Thương chậm chạp nhận đây chính một cái bẫy, nàng dứt khoát c.ắ.n chặt môi, chịu đáp lời thêm nữa. Dù tra tấn dụ dỗ thế nào, nàng cũng tuyệt nhiên mở miệng.

Tạ Thanh Yến khẽ thở dài, cúi đầu hôn lên giữa hai hàng chân mày nàng:

“Ban ngày, nàng thế nào?”

tựa như một tín đồ thành kính đầy tội , đang cúi đầu cầu nguyện bằng giọng trầm thấp, mê hoặc:

“Yêu Yêu, nàng nàng?”

“……”

Hàng mi nhắm nghiền Thích Bạch Thương cuối cùng cũng run rẩy mở , dính vệt nước, nước mắt, những giọt nước mắt trêu đùa, ức h.i.ế.p mà bật , và cũng hôn lên, từng chút từng chút một.

Nàng ngập ngừng, cẩn trọng tìm đáp án làn sương mù mờ ảo .

“Thế gian , duy nhất yêu.”

Dư âm lời sự kinh ngạc thế.

Thích Bạch Thương khó tin rũ mắt xuống, , khi kịp thấy rõ việc, nàng hổ đỏ bừng cả khuôn mặt mà ngước mắt lên. Đôi con ngươi đen nhánh sớm bao bọc bởi một tầng nước mắt mỏng manh.

“Tạ Thanh Yến , giữ lời ”

“Yêu Yêu nhớ lầm.”

làn sương mù, hung thú vốn dĩ ngủ đông lộ hình thái hung tợn nhất. Lớp 'hoạ ' dịu dàng ban ngày , giờ đây chỉ còn giọng trầm thấp, đầy lưu luyến:

hứa với nàng, đáp , thì thể chịu phạt khi nào ?”

“...!”

“...! ”

kịp phân bua, cũng kịp né tránh, Thích Bạch Thương khóa chặt vòng eo.

Trong khoảnh khắc nghẹt thở nặng nề nhất, khiến nàng cứng cả tiếng nức nở, nàng thấy Tạ Thanh Yến nắm lấy mắt cá chân mảnh khảnh, trắng nõn , nghiêng mặt và hôn nhẹ.

Sự khó lòng chịu đựng cùng niềm hổ tột cùng đẩy nàng từ đám mây đang lững lờ trôi rơi xuống.

Ý thức nàng nhanh chóng chìm một vùng tối tăm.

Trong mộng, nàng sinh giữa rừng rậm và thảo nguyên. Từ thuở bé thơ, nàng một con ngựa con bầu bạn, lớn lên cùng nàng, sống nương tựa qua bao nhiêu năm dài tháng rộng.

Cho đến một ngày, nó lạc lối.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...