Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phong Hoa Hoạ Cốt

Chương 346

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Môi Tạ Thanh Yến phủ kín, Thích Bạch Thương dần dà chìm đắm trong cơn mê loạn tình ý. Nàng như một chiếc thuyền con cô độc trôi dạt giữa hải vực mênh mang, sắp sửa buông xuôi mặc cho sóng nước cuốn , mặc cho định đoạt.

Hai phía cánh cửa gỗ mỏng manh, bên ngoài, vọng những âm thanh hỗn độn đám v.ú già đang bối rối tìm kiếm:

“Trường Công chúa đợi hồi lâu , các ngươi thấy Dận Vương điện hạ ?”

“Ôi? Rõ ràng Dận Vương điện hạ ôm… khụ, mang phu nhân trong mà, đến đây cũng một nén nhang thời gian chứ?”

thể như thế? Vẫn thấy hai họ bước mà??”

“Hỏng ! Chẳng lẽ xảy chuyện gì ?”

chính Dận Vương điện hạ, đây ở Thượng Kinh, ngay tại Lang Viên chính , thể xảy chuyện gì chứ?”

“Còn mau tìm!!”

“……”

Bên ngoài hỗn loạn tìm , bên trong Thích Bạch Thương càng Tạ Thanh Yến trêu chọc, giày vò đến trời đất tối tăm.

Đợi đến khi ngoài hành lang bao nhiêu tiếng bước chân vội vàng cùng tiếng hỏi han lo lắng lướt qua, Thích Bạch Thương mới khó khăn vớt vát vài phần lý trí sắp chìm xuống đáy hồ. Nàng gắng gượng thoát khỏi nụ hôn sâu nặng ái d.ụ.c Tạ Thanh Yến, giọng run rẩy đến tội nghiệp:

“Tạ Thanh Yến… mau ngừng ... ngừng …”

Bàn tay đang đặt n.g.ự.c để đẩy bắt lấy. thở nóng rực phả kẽ ngón tay nàng, đôi môi bỏng cháy hôn ướt, vẽ nên từng đóa hoa mai rực rỡ làn da trắng ngần.

.”

“……”

Thích Bạch Thương gấp bực, cố sức né tránh , chỉ càng cưỡng ép kéo sâu vực thẳm d.ụ.c niệm trong đáy mắt .

Nàng suýt bật chọc tức, mặc dù cố gắng nghiêng đầu tránh nụ hôn , nàng vẫn những nụ hôn vụn vặt, miên man dọc theo đường trán và thái dương làm cho nức nở khó kiềm. Nàng chỉ thể c.ắ.n c.h.ặ.t đ.ầ.u lưỡi để buộc bản giữ chút thần trí thanh minh: “Trưởng Công chúa đợi , chắc chắn chuyện cần, mau”

“Đừng cắn.”

Tạ Thanh Yến dường như thấy gì đó. chợt ngước đôi đồng t.ử đen như mực lên khỏi nàng, ánh mắt d.ụ.c tình vẫn tan , sâu thẳm đến mức chỉ cần liếc qua một cái cũng đủ sức nhấn chìm khác.

Đôi môi mỏng đỏ tươi, nơi thích bắt nạt nhất, giờ dính nước, trông như tráng một lớp men gốm tinh xảo.

“... Dận Vương điện hạ...”

Phía cánh cửa, ngoài phòng vang lên tiếng gọi nôn nóng đám v.ú già.

Thích Bạch Thương bực dọc đến mức c.ắ.n đầu lưỡi càng chặt hơn. Dận Vương điện hạ cái gì mà Dận Vương điện hạ, rõ ràng một con diễm quỷ họa bì chuyên câu hồn mới !

Tạ Thanh Yến dừng giây lát, vẻ nóng nảy trong đáy mắt như thủy triều rút .

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

khẽ thở dài, dậy khỏi nàng. Những ngón tay thon dài, sắc bén dịu dàng nâng cằm nàng, đặt lên đôi môi mềm mại đến cực điểm nàng: “Yêu Yêu, đừng c.ắ.n chính .”

“…”

Thích Bạch Thương Tạ Thanh Yến vòng tay ôm eo kéo dậy khỏi chiếc bàn trở nên hỗn độn. Nàng trừng , vẻ mặt lạnh tanh chút biểu cảm nào.

.”

Đây chèn ép quá mức tàn nhẫn .

Tạ Thanh Yến tự đuối lý, liền đơn giản cong gối, cúi lưng, nửa quỳ chắn bàn. ngước mặt lên, định mượn tư thế đó để hôn con gái đang ôm trong lòng.

Thích Bạch Thương trợn mắt, bực bội tránh né về phía , nhấc chân đá về phía : “ mau

“...”

Một tiếng rên rỉ trầm thấp thoát từ đôi môi mỏng đang kề sát nàng.

Thích Bạch Thương bỗng dưng hình, kinh hoảng tránh thoát khỏi tay Tạ Thanh Yến: “ đụng vết thương ? Chỗ nào?”

Thế , tiếng rên rỉ cực thấp từ từ chuyển thành tiếng trầm nén .

Tạ Thanh Yến ôm chặt Thích Bạch Thương, đang luống cuống nhảy xuống bàn, kéo nàng trở lòng: “Yêu Yêu dễ lừa đến thế.”

…!”

Thích Bạch Thương giơ tay lên, nắm chặt đ.ấ.m một quyền, cú đ.ấ.m dừng giữa trung.

Hơn một năm chiến sự nơi Bắc Cương thêm ít thương tích mới cũ lên Tạ Thanh Yến. Hơn nữa, luôn thật thật giả giả, vĩnh viễn khiến nàng phân rõ mấy phần đau thật, và mấy phần diễn kịch.

Nàng tuy bực , càng sợ làm thương tổn dù chỉ một chút.

, vô luận đau diễn, nàng chỉ thể chấp nhận thật, nàng sợ làm đau.

náo loạn.”

Bàn tay định đ.ấ.m sửa thành khẽ vuốt ve buông xuống. Thích Bạch Thương nghiêm nghị: “Chậm trễ thêm nữa, Trưởng công chúa Điện hạ sẽ cho rằng hiểu chuyện, giữ chân .”

“……”

Những ngón tay trắng nõn tinh tế dừng , nhẹ hơn cả cánh hoa lướt qua.

Tâm tư Thích Bạch Thương, Tạ Thanh Yến đoán .

thở dài khẽ khàng, chỉ cảm thấy lồng n.g.ự.c thứ gì đó đè xuống, nhũn đặc quánh.

“Yêu Yêu,” Tạ Thanh Yến lơ đễnh chỉnh váy áo và lọn tóc mai làm cho hỗn độn nàng, “Đối với loại như mà mềm lòng, sẽ ăn sạch đến còn một mảnh đấy.”

Thích Bạch Thương giờ đây quen với việc Tạ Thanh Yến một mặt lời đẩy nàng xa, một mặt nắm chặt cổ tay nàng, giống như c.h.ế.t đuối bấu víu cọng cỏ cuối cùng đời, chịu buông lỏng trì hoãn chút nào.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...