Phòng Chăm Sóc Sau Sinh Bị Đánh Tráo
Chương 5
Chương 5:
Lý Quyên hoảng hốt kêu, định lao tới che, đứa bé trong tay ré lên.
Vương Tú Liên cũng bất chấp, run rẩy quát:
“Đồ điên! Trong đó đồ cháu đích tôn nhà , dám động thử xem!”
hiệu cho lão Chu mở .
Nắp bật, đồ bên trong tràn cả ngoài.
Áo khoác mới tinh , vài hộp trang sức tất cả đều ở trong đó.
Bạn thể thích: Xuyên Nhanh Ta Dựa Mỹ Mạo Khiến Người Biết Vậy Chẳng Làm Thế - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Ăn trộm ?
“Tới mức còn dám ăn trộm đồ ?”
Vương Tú Liên vội la hét:
“Ăn trộm cái gì! Mấy cái đó nhặt ở đất!”
“Tại tiệm vàng mà nhặt?”
Trương Hâm nghiến răng, cuối cùng cũng gào lên:
“Rốt cuộc các gì?”
“ gì? Các chiếm nhà em ở chùa? Làm bẩn nhà em thì coi như ? Ăn trộm đồ cũng giả vờ ?”
Đến lúc , Vương Tú Liên mới hiểu cố tình.
Lão Chu trợn trừng mắt bà :
“Đền tiền! Đền cho em gái !”
vung cái cán bột lấy trong bếp, múa loạn xạ.
Chị Lưu đầy cơ bắp, lão Chu cao hơn Trương Hâm cả cái đầu, thật sự động tay động chân thì nhà họ chẳng cửa thắng.
Trương Hâm ngây tại chỗ, và em dâu trong bộ dạng nhếch nhác, chỉ thấy bất lực trào dâng.
Vương Tú Liên run rẩy hỏi:
“Các rốt cuộc thế nào?”
Lão Chu phá lên :
“Haha! Các lau nhà sạch sẽ cho ! ngủ đất!”
Vương Tú Liên nghiến răng, cầm cây lau nhà cắm cúi lau đến ba mươi lượt mà lão Chu vẫn lắc đầu.
Cuối cùng đổi sang Lý Quyên quỳ xuống lau thêm mười nữa, lão Chu mới chịu thôi.
Trương Hâm mệt mỏi :
“Nhân Nhân, cơn giận coi như xả chứ? đưa họ ngay. chúng còn sống cho với nữa”
Sống cho ?
cũng xứng chắc?
từng hỏi :
“Lâm Nhân Nhân, Trương Hâm từng cứu mạng cô ? Nếu thì nhà kẻ dị hợm như thế, mà cô vẫn chịu sống cùng?”
thật, .
Hồi đại học, tham gia câu lạc bộ leo núi. và Trương Hâm cũng quen ở đó.
một bọn tham gia hoạt động leo núi thưởng. Giữa đường xảy sự cố hạ nhiệt. Nếu Trương Hâm đưa tấm chăn , còn dìu chui một hang đá, lẽ mất mạng từ lâu .
vốn ngoại hình bình thường, trán còn một vết bớt lớn.
Dù phẫu thuật nhiều , vết bớt nhạt , tẩy trang xong vẫn rõ.
Còn Trương Hâm thì trai, dáng cao, hồi đại học còn tiền phong đội bóng rổ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Trong mắt ngoài, một bạn trai hảo.
Bạn thể thích: Kẻ Giả Mạo Thân Phận Của Tôi - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
cũng hiểu vì Vương Tú Liên ưa . Trong mắt bà , con trai cả một.
Ban đầu cứ tưởng cưới con dâu nhà điều kiện, sẽ chống lưng cho gia đình. kết quả giúp gì, thậm chí còn giữ luôn thẻ lương con trai bà.
Bà đương nhiên nuốt nổi.
câu thế :
“Đừng bao giờ phí công giảng đạo lý với kẻ ngu, vì chúng sẽ lôi bạn xuống ngang hàng, dùng kinh nghiệm phong phú chúng để đánh bại bạn.”
lầm lớn nhất chính luôn cố gắng giảng đạo lý với gia đình Trương Hâm.
Mà như , chính .
“Trong nhà ai ? Chúng nhận báo án, tới để tìm hiểu tình hình.”
tiếng cảnh sát, mắt Lý Quyên sáng rực, vội vàng chạy mở cửa:
“Các đợi đó! Tất cả sẽ bắt hết tù cho mà !”
, chị Lưu ngăn .
Lão Chu cũng tức thì trở dáng vẻ ngây dại.
Vì mỗi bên một lời, tất cả chúng đều đưa về đồn.
tranh thủ nhắn tin cho bố, nhờ ông tìm trực tiếp quăng hết hành lý Lý Quyên xuống lầu.
Trong mắt , Vương Tú Liên một kẻ ngoài vòng pháp luật.
mãi chẳng hiểu bà lấy tự tin mà làm như , giờ mới nhận bà chỉ một kẻ ngu, mà ngu thì thường sợ.
Ngày thường lý lẽ thì thôi, đến cả đồn cảnh sát bà vẫn lý lẽ.
Bà còn giở trò lật ngược, chỉ một nữ cảnh sát mà kêu oan: bà đuổi bà khỏi nhà con trai bà, còn lão Chu với chị Lưu đánh bà .
Thấy im lặng, Lý Quyên hả hê mắng:
“Đồ tiện nhân! Còn dám bắt quỳ xuống lau nhà nữa ? căn nhà cũng con , dựa gì cho ở?”
“ đấy! Đẻ đứa con gái mà dám ngông cuồng! Nếu ở thời xưa, cô xử theo gia pháp !”
Cảnh sát kiểm tra giấy tờ lão Chu, hỏi:
“Đối phương đánh họ, chuyện ?”
Vương Tú Liên lập tức nhảy chồm mặt cảnh sát:
“! đánh ! Các tay , sưng hết ! Mau bắt nó , b.ắ.n c.h.ế.t !”
phì , mù pháp luật.
“ giấy chứng nhận bệnh tâm thần.”
Lý Quyên c.h.ế.t sững.
Chị Lưu :
“ ! từ mười mấy tuổi dễ kích thích chuẩn đoán mắc bệnh tâm thần.”
Cảnh sát thở dài, trả giấy chứng nhận cho lão Chu.
Vương Tú Liên chột , lùi hẳn về .
phần hỏi cung đơn giản, cảnh sát định kết luận tranh chấp gia đình.
vợ chồng Trương và Lý Quyên bồi thường 8.000 cho tổn thất tài sản trong nhà.
Nếu , sẽ tạm giữ 48 giờ sẽ thưa tòa.
Lời cảnh sát dứt, Vương Tú Liên nhảy dựng như gà chọi:
“8.000? cướp luôn ! Cùng lắm chỉ bẩn một cái sofa, vứt một cái đệm rách, mà tính nhiều thế? Lâm Nhân Nhân, đồ lương tâm! sợ báo ứng rơi xuống đầu con gái mày ?”
cố ý nâng cao giọng cho tất cả trong phòng thấy:
“ lương tâm ? Con trai bà đồng ý dẫn nhà ở cữ thì ? Miếng đệm len hàng nhập từ Úc, mua riêng 7.000 tệ; bộ sofa gửi giặt mất 800; còn cái bình gốm đập vỡ, đó quà cưới dì tặng, hóa đơn vẫn còn! 8.000 còn nương tay đấy!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.