Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn
Chương 89: CÔNG CỤ NGƯỜI GÕ CỬA
" thấy môi trường trong nước chắc hợp với em, em mới về bao lâu mà phát bệnh mấy , nghĩ lẽ môi trường ở nước ngoài sẽ hợp với em hơn đấy."
"Em ... Em về nước vì , A Tranh đừng như mà."
"Chuyện đó để hãy , nếu vết thương em nghiêm trọng thì về đây."
Sở Tư Nghi vẫn ôm chặt lấy , để . ngẩng đầu lên, chạm ánh mắt Phó Tranh, cô run b.ắ.n , vô thức buông lỏng tay .
Phó Tranh xoay rời khỏi phòng bệnh. lái xe về công ty, thẳng đến văn phòng Ôn Lương. Văn phòng trống , máy tính cũng tắt. tiện tay gọi một nhân viên phòng MQ hỏi: "Giám đốc Ôn các cô ?"
" ạ, hôm nay Giám đốc Ôn làm, hình như xin nghỉ ."
", ."
lập tức lái xe về nhà.
"Ông chủ, về." Dì giúp việc chào.
sải bước lên lầu, thuận miệng hỏi: "Bà chủ ?"
"Bà chủ công tác ạ."
Bước chân Phó Tranh khựng : " công tác?"
Bạn thể thích: Xuyên Thành Ác Nữ, Ta Chỉ Muốn Làm Giàu Nuôi Cả Nhà - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
", công tác, cùng với trợ lý ạ."
Phó Tranh im lặng, chậm rãi đến ghế sofa xuống, tựa lưng ghế đưa tay day day thái dương. thừa hôm nay Ôn Lương tuyệt đối lịch trình công tác nào cả, chắc chắn cô đẩy sớm lên. Cô cố tình tránh mặt .
Phó Tranh lấy điện thoại gửi WeChat cho Ôn Lương: "Em công tác ? Khi nào thì về?"
Chỉ đoán, xác suất lớn Ôn Lương sẽ trả lời tin nhắn . Mỗi khi cô giận lên đều như . Quả nhiên, qua hồi lâu vẫn hồi âm.
Phó Tranh gọi điện cho Ôn Lương, nào cũng từ chối cuộc gọi. Đến thứ tư gọi thì máy báo: " máy quý khách gọi hiện đang bận, vui lòng gọi ." cho danh sách đen.
Phó Tranh bất lực, lập tức gọi điện cho trợ lý Dương, bảo tra rõ hành trình Ôn Lương, đồng thời đặt vé máy bay và khách sạn cho . Chuyện thể kéo dài, giải thích với Ôn Lương càng sớm càng . Nếu cứ để thế , lẽ giữa và cô sẽ thực sự kết thúc mất.
Trợ lý Dương gọi báo: "Phó tổng, Giám đốc Ôn công tác ở thành phố B. chắc chắn qua đó chứ?"
"Chắc chắn, đặt cho chuyến bay sớm nhất."
"."
Phó Tranh thậm chí còn chẳng kịp thu dọn quần áo, trực tiếp thẳng sân bay.
...
Vì sớm hơn một ngày nên hôm nay Ôn Lương công việc gì. khi định ở khách sạn, cô gọi đồ ăn về phòng chứ ngoài. Ăn tối xong, cô mở điện thoại tìm đại một bộ phim sến súa để xem. Cô để bản rảnh rỗi, vì hễ rảnh cô nghĩ đến chuyện tối qua, bỏ thèm đầu vì Sở Tư Nghi. Cô thất vọng đến tột cùng.
trợ lý nhỏ cũng ở lì trong khách sạn , đang chuẩn tài liệu cho ngày mai. Bỗng chuông điện thoại vang lên, liếc qua, ồ, điện thoại Phó tổng.
Khoan ! Phó tổng?!!
sốc đến mức suýt rớt cả cằm. Cái cái cái... tại Phó tổng gọi điện cho ? trợ lý cầm điện thoại, thận trọng bắt máy: "Alo, thưa Phó tổng."
" đang ở khách sạn nào? phòng Giám đốc Ôn bao nhiêu?"
"Phó tổng, chúng đang ở thành phố B ạ."
" ."
", chúng ở khách sạn Hành Dương. Phòng Giám đốc Ôn 1508."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
", ."
" ." trợ lý chẳng gì thêm. Phó tổng hỏi những thứ , chẳng lẽ qua đây ?
"Nhớ kỹ, đừng với Ôn Lương chuyện gọi điện hỏi ."
" em , em nhất định với Giám đốc Ôn ạ. Phó tổng còn dặn dò gì nữa ?"
"Tạm thời hết ." Phó Tranh cúp máy.
trợ lý trấn tĩnh nhịp tim, đặt điện thoại xuống tài nào làm việc tiếp . công việc Phó tổng hầu như nhân viên nào cũng lưu, cơ bản để mốc trong danh bạ chứ chẳng bao giờ dùng tới. Mà bây giờ, nhật ký cuộc gọi gần nhất hiện rõ mồn một hai chữ "Phó tổng". mơ, Phó tổng gọi cho hỏi về khách sạn và phòng Giám đốc Ôn.
trợ lý nhớ gọi cho Giám đốc Ôn mãi , cuối cùng lúc bắt máy giọng Phó tổng. Lúc đó thấy Phó tổng với Giám đốc Ôn gì đó "mờ ám" . Cộng thêm những lời đồn thổi trong công ty gần đây và hành động hôm nay Phó tổng, càng khẳng định khả năng lớn.
Nghịch điện thoại một lát, trợ lý đang định nhà vệ sinh đ.á.n.h răng rửa mặt thì điện thoại reo. màn hình, Phó tổng gọi. bắt máy cực nhanh: "Alo, Phó tổng ạ."
" đến khách sạn các , đây."
"Hả? , Phó tổng, đến lầu ạ, em xuống đón ngay..." trợ lý cầm thẻ phòng định ngoài.
Ai ngờ mở cửa , thấy Phó Tranh đang phòng Ôn Lương. trợ lý cực kỳ khó hiểu, Phó tổng đến tận nơi , còn gọi làm gì?
Bạn thể thích: Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý! - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
"Phó tổng..."
Đang lúc thắc mắc, Phó Tranh chỉ cửa phòng Ôn Lương, bảo: " gõ cửa , đừng nhắc đến ."
trợ lý bỗng chốc vỡ lẽ. Hóa chỉ một "công cụ " để gõ cửa. Chẳng lẽ Phó tổng lén theo để tạo bất ngờ cho Giám đốc Ôn? tiến lên gõ cửa phòng cô.
"Ai thế?"
Ôn Lương đang xem phim sến thấy tiếng gõ cửa liền cầm điện thoại từ sofa dậy, cửa hỏi.
"Giám đốc Ôn, em đây ạ. Em chuyện hỏi chị một chút."
"Đợi xíu." Ôn Lương nhấn tạm dừng bộ phim, mở cửa phòng: " chuyện gì hỏ..."
Lời mới thốt một nửa, thấy Phó Tranh đang ngoài cửa, sắc mặt cô đột ngột biến đổi, âm thanh im bặt, cô định đóng sập cửa ngay lập tức.
Phó Tranh canh thời cơ tiến tới, mũi giày da kẹt khe cửa, cánh tay tì mạnh cửa cho cô đóng : "Ôn Lương, chuyện t.ử tế với em!"
Ôn Lương dùng hết sức bình sinh đóng cửa : "Chúng chẳng gì để cả, mời cho."
trợ lý ngây một bên, mặt đầy kinh hãi. Hóa đây kịch bản "bất ngờ" lãng mạn như hão huyền, mà kịch bản "kinh dị"! trợ lý một nữa khẳng định, Phó tổng và Giám đốc Ôn tuyệt đối quan hệ mờ ám. Phó tổng giải thích, Giám đốc Ôn . Hình như Giám đốc Ôn mới ở đỉnh cao chuỗi thức ăn? trợ lý nhịn mà nghi ngờ.
" nhất định giải thích rõ ràng với em."
" mà , gọi bảo vệ đấy."
Thể lực Ôn Lương thể so với một đàn ông thường xuyên tập luyện? Cuộc giằng co cánh cửa cuối cùng kết thúc với phần thắng thuộc về Phó Tranh. đẩy cửa bước một cách hiên ngang: "Em giải thích, đêm hôm đó..."
Ôn Lương lạnh lùng : " cần giải thích, ? , !" Ôn Lương thu dọn đồ đạc, nhét vali.
"Ôn Lương!" Phó Tranh ngăn cô : "Em thế nào mới chịu giải thích?"
" giải thích, cũng chẳng cần sự giải thích . làm gì quyền tự do , quyền can thiệp, đây phòng , phiền rời ngay, nếu báo cảnh sát đấy!" Ôn Lương , ánh mắt lạnh lẽo vô cùng, hề nhượng bộ.
trợ lý ngoài cửa chứng kiến tất cả. Tình hình hiện tại hai vì lý do rõ mà xảy mâu thuẫn, và mâu thuẫn vẻ lớn. Giám đốc Ôn cố tình đẩy sớm lịch công tác để trốn đến thành phố B, Phó tổng bám theo đòi giải thích, còn Giám đốc Ôn nhất quyết .
"Chát!" một tiếng vang lên.
Mắt trợ lý trợn ngược lên còn to hơn cả cái chuông đồng. thấy cái gì ? thấy Giám đốc Ôn tát Phó tổng một cái! tiếng vang đó, vẻ cô chẳng hề nương tay chút nào.
Chưa có bình luận nào cho chương này.