Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn
Chương 354: Đó là Phó Tranh sao?
Ôn Lương và Hạ Đông Thành phòng bao, Ngô Hạo Nhiên gì thêm, chỗ cũng bằng Mạc công tử.
sự điều tiết Trần Xuyên, bầu khí dần thoải mái , bốn đ.á.n.h bài trò chuyện vui vẻ.
Một lúc , điện thoại Ôn Lương đột ngột đổ chuông.
Cô lấy – hiển thị tên gọi Phó Tranh.
Ôn Lương nhờ Hà công t.ử đ.á.n.h , dậy ngoài hành lang máy.
“A lô?”
Đầu dây bên im lặng.
Qua vài giây yên tĩnh, Ôn Lương nghi hoặc:
“Phó Tranh?”
“Ừ.” – Giọng nam trầm thấp vang lên, gõ nhẹ màng nhĩ cô.
“ chuyện gì ?” – Ôn Lương cảm thấy Phó Tranh hôm nay chút kỳ lạ.
“ uống chút rượu, giọng em một chút.” – Giọng khàn khàn vang lên.
“ uống rượu nữa? dày chịu nổi ?”
“ chừng mực.” – hờ hững hỏi, “Em đang ở khách sạn ? đang ở ngoài?”
Ôn Lương khựng một nhịp:
“Ở ngoài.”
Phó Tranh thở phào nhẹ nhõm, thì Ôn Lương tiếp:
“Đang ăn trong nhà hàng, ăn xong sẽ về khách sạn.”
Nếu để cô đang ở cùng Đông Thành ca, chắc chắn phát điên lên.
Phó Tranh: “……”
lạnh, thật giỏi bịa chuyện!
“Thế ?” – giả vờ phát hiện, hỏi tiếp, “Tối nay ăn gì?”
Ôn Lương ngừng một chút, đại:
“Cá nướng.”
“Quán nào thế? nhớ bên đường Quảng Châu quán tên Ẩm Hà làm cá nướng ngon lắm.”
Ôn Lương: “……”
May mà từng đến Bắc Kinh ăn cá nướng, nên nhớ một cái tên:
“Liên Hoa Thâm Xứ.”
“ qua, ăn bao giờ. Em chụp thực đơn gửi nhé, dịp ghé thử.”
Ôn Lương: “…!!”
Cô cảm thấy gì đó kỳ lạ, vẫn nghĩ nhiều. Trong lòng thì điên cuồng gào thét:
“ lấy thực đơn giờ ?!”
“Đợi chút … mà còn gì nữa ?” – Cô lảng sang chuyện khác, chỉ mong sớm quên vụ chụp thực đơn .
“ , chỉ giọng em thôi. Em cứ để điện thoại mở, ăn chuyện với cũng .”
Ôn Lương: “……”
“Còn vài miếng nữa, ăn xong em sẽ về luôn.” – Cô nghĩ một chút đáp.
Một lời dối… dùng vô lời dối khác để lấp liếm.
Ôn Lương lặng lẽ thở dài.
“Lên taxi cũng đừng tắt máy nhé, giờ muộn , nhỡ chuyện gì thì ?”
Gợi ý siêu phẩm: Xuyên Nhanh Ta Dựa Mỹ Mạo Khiến Người Biết Vậy Chẳng Làm Thế đang nhiều độc giả săn đón.
“……”
Ôn Lương nghĩ ngợi, cắt ngang cuộc gọi và tắt máy luôn.
Chờ về đến khách sạn , cô sẽ giả vờ điện thoại hết pin nên tự tắt máy. hảo.
Cô bỏ điện thoại túi, phòng bao.
Cách đó xa, nơi góc rẽ hành lang, Phó Tranh đang trong xe, tiếng “tút tút” trong ống , ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo.
Nếu tận mắt thấy, suýt nữa diễn xuất cô lừa gạt thật .
hổ từng đạo diễn mời showbiz – kỹ năng diễn xuất chê !
Ôn Lương phòng bao, Hà công t.ử định nhường chỗ, cô hiệu cứ đ.á.n.h nốt ván.
Chơi thêm vài ván nữa, Mạc công t.ử nhận điện thoại rời , Hạ Đông Thành :
“Hôm nay đến đây thôi nhé.” – cũng tản .
Hạ Đông Thành bước tới bên Ôn Lương:
“Đừng gọi xe, tiện đường, đưa em về.”
“, cảm ơn Đông Thành ca.” – Chủ nhà ngỏ lời, Ôn Lương từ chối.
Ngô Hạo Nhiên tới cửa thì thấy câu đó, bĩu môi đầy khinh thường:
“Còn Đông Thành ca nữa chứ!”
Ôn Lương cùng Hạ Đông Thành xuống bãi đỗ xe ngầm, một trái một lên ghế . Tài xế khởi động xe.
xa phía , trong một chiếc xe màu đen, Phó Tranh thấy bóng hai , đáy mắt tối sầm.
lạnh giọng với tài xế:
“Đến khách sạn.”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-354-do-la-pho-tranh-.html.]
Xe dừng cửa khách sạn.
Ôn Lương mở cửa bước xuống, tay vịn cửa, đầu :
“Đông Thành ca, cảm ơn . Em lên nhé, đường cẩn thận.”
“Ừ. , mai em bay mấy giờ? đưa em sân bay.”
“ phiền ?”
“ . đón em tới, thì đưa em về chứ.” – Hạ Đông Thành , tỏ vẻ khách sáo gì cả.
Ôn Lương đáp thật:
“Vé chuyến một giờ chiều.”
“ mười hai giờ đến, sẽ nhắn tin cho em.”
“, cảm ơn Đông Thành ca. Mai gặp.”
“Mai gặp.”
Ôn Lương vẫy tay chào bước khách sạn.
Chiếc xe vẫn đó, Hạ Đông Thành bóng cô biến mất, mới bảo tài xế rời .
Ôn Lương khỏi thang máy, lục trong túi tìm thẻ phòng.
rẽ qua khúc cua, cô bỗng sững .
cửa phòng , một bóng dáng cao lớn quen thuộc đang .
cần rõ mặt, chỉ cần dáng thôi, cô đó Phó Tranh.
Đầu óc Ôn Lương nổ vang – đến Bắc Kinh?!
Với phận Phó Tranh, việc tra khách sạn cô ở chỉ chuyện nhỏ.
Cô nuốt nước bọt.
Từ lúc họ gọi điện đến giờ, một tiếng rưỡi.
Mà khi đó cô còn chỉ còn vài miếng, ăn xong về.
Dù quán Liên Hoa Thâm Xứ nhiều chi nhánh, nơi nào cách khách sạn quá xa đến mức hơn một tiếng rưỡi.
Ôn Lương nhanh chóng tính toán xem nên siêu thị gần đây mua gì đó, giả vờ về sớm dạo siêu thị .
Còn đang nghĩ, cô bước lùi một bước, định né khi phát hiện.
Bỗng nhiên, Phó Tranh đầu.
Hai ánh mắt chạm .
Bước lùi thứ hai Ôn Lương khựng , cô lập tức chuyển động tác thành bước tới, đến cửa phòng, cố gắng giữ vẻ tự nhiên:
“ tới Bắc Kinh làm gì ?”
Phó Tranh rũ mắt cô, ánh mắt thâm trầm, đáp.
Ôn Lương đến chột , khẽ hỏi:
“ thế?”
“ gì, tới đây công tác, sáng nay đến , bận đến giờ mới thời gian tìm em.” – Phó Tranh đáp.
nãy do tài xế lái xe nhanh, nên mới đến khách sạn cô một bước.
“Thế nghỉ ngơi , còn qua đây làm gì?”
Ôn Lương quẹt thẻ mở cửa, Phó Tranh tự nhiên bước , tiện tay đóng cửa :
“Gọi điện mà liên lạc , sợ em xảy chuyện, nên tới tìm.”
Ôn Lương chột :
“…”
Điện thoại cô đến giờ vẫn bật lên.
Đừng bỏ lỡ: Tôi Xuyên Lên Giường Của Nam Chính, truyện cực cập nhật chương mới.
“, điện thoại hết pin nên tự tắt máy .”
Khóe môi Phó Tranh nhếch lên, giả vờ vô tình hỏi:
“Em ăn xong về ngay ? giờ mới về?”
Ôn Lương ngừng tay, đặt túi lên bàn , cố giữ bình tĩnh:
“ siêu thị dạo một chút.”
“ mua gì ?” – Ánh mắt lướt qua hai tay trống cô.
“Quên mất điện thoại hết pin.” – Ôn Lương trả lời trơn tru chút ngập ngừng.
Thật sự quá thông minh!
Câu trả lời nối tiếp hảo với lời dối .
“Thế , tưởng em gặp chuyện gì, gọi cả chục cuộc. đừng thế nữa.”
“Ừm.”
Ôn Lương giả vờ ngoan ngoãn gật đầu, cắm sạc cho điện thoại:
“Giờ em an , về nghỉ ngơi .”
Phó Tranh khựng , chỉ màn hình điện thoại sáng lên:
“Điện thoại em – còn pin mà?”
Lúc cắm sạc, màn hình sáng lên, hiển thị phần trăm pin còn .
Tim Ôn Lương giật thót một nhịp.
mắt tinh như chứ?!
Chưa có bình luận nào cho chương này.