Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn
Chương 348: Đều là giả cả
"Buông tay." Ôn Lương lạnh giọng .
Chu Vũ cô, năm ngón tay càng siết chặt.
"Buông cô !"
Một giọng nam bất ngờ vang lên từ khúc ngoặt hành lang.
Tim Ôn Lương khựng nửa nhịp c.h.ế.t , Phó Tranh đến?!
cô những lời … đều thấy? hiểu lầm gì ?
Phó Tranh sải bước tới, kéo tay Chu Vũ , chắn mặt Ôn Lương, ánh mắt sắc lạnh khóa chặt lấy Chu Vũ, như tuyên bố chủ quyền:
"Cô rõ ràng , Chu Vũ, cô thích , đừng quấn lấy nữa!"
" thôi."
Phó Tranh kéo tay Ôn Lương thẳng.
Ôn Lương do dự một chút, vẫn bước theo.
Chu Vũ tại chỗ, bóng hai khuất dần hành lang, nhắm mắt trong đau khổ.
qua khúc ngoặt, bước chân Ôn Lương chậm , cô thở dài:
" , thấy tội nghiệp ?" Phó Tranh liếc cô, khóe môi cong.
Tên Chu Vũ âm hồn bất tán.
mà, cũng cảm ơn nếu nhờ Chu Vũ, , thì Ôn Lương thích , còn .
Nhận thức khiến lòng Phó Tranh ngọt như mật, vui mừng đến mức khó che giấu.
Ôn Lương trừng một cái, đáp:
" làm gì ở đây?"
Quả nhiên, nụ môi hiểu lầm .
Bạn thể thích: Xuyên Thành Vợ Cũ Độc Ác Của Quyền Thần Bị Lưu Đày - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
" bữa tiệc." Phó Tranh đáp, "Để đưa em về."
" cần, em uống rượu."
" xe em về." Phó Tranh tươi.
Ôn Lương: “……”
"Tiệc kết thúc ?" Cô nhịn hỏi.
"."
Trong thang máy, chỉ hai họ.
Ôn Lương ngẩng đầu màn hình điện t.ử hiển thị tầng, mắt chớp.
Phó Tranh thì cô, ánh mắt nóng bỏng, khóe môi cong cong, tâm trạng thể hơn.
Ôn Lương sẽ với , ngờ sớm như thế.
May mà tới lúc, còn lời cô .
Ánh mắt nóng rực như dán chặt lên cô, khiến da đầu Ôn Lương tê rần.
Cô liếc sang bằng khóe mắt, bắt gặp bộ dạng mặt xuân tâm phơi phới , khóe miệng khỏi co giật.
Cô nghĩ, lẽ nên thật với .
Ôn Lương khẽ hắng giọng:
"Phó Tranh."
"Ừ?"
lúc đó, thang máy tới tầng hầm giữ xe.
Ôn Lương bước :
" xe ."
Thấy vẻ nghiêm túc cô, Phó Tranh nghĩ chẳng lẽ chính thức lời ?
khỏi chút mong đợi.
Tối nay Phó Tranh uống rượu, nên Ôn Lương lái xe.
Cô lái xe khỏi hầm, nhập dòng xe, khá vững vàng.
Phó Tranh ghế phụ, hỏi:
"Em định gì với ?"
"Ờm… Em nhé, đừng kích động." Ôn Lương thẳng phía .
"Yên tâm."
Dù với cô chuyện cực kỳ đáng mừng, cũng sẽ giữ hình tượng và phong độ .
"Lúc nãy em và Chu Vũ chuyện, bao nhiêu?"
"Gần như hết."
Tên Chu Vũ dám bôi nhọ lưng!
May mà A Lương tin .
" em thẳng nhé."
"Ừ."
"Thật , mấy lời em khi nãy…"
Đều lời từ đáy lòng ?
Phó Tranh nghiêng đầu cô, đáy mắt ánh lên tia .
"…đều giả cả."
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-348-deu-la-gia-ca.html.]
Nụ gương mặt Phó Tranh cứng đờ trong nháy mắt, như gốm sứ nứt toác .
nhầm ?
Đợi mãi thấy phản ứng, Ôn Lương bắt đầu thấy chột , liếc nhanh chóng .
Phó Tranh mím môi, nụ biến mất , giọng trầm xuống đầy nguy hiểm:
"Em nữa."
"…Em mấy lời đó đều giả." Giọng Ôn Lương nhỏ hẳn .
" rõ xem nào."
"Chu Vũ thấy em lên xe tối qua, tưởng bọn . Em xem bạn, từ bỏ hy vọng, nên mới… ngầm thừa nhận."
"Ý em chuyện em , thích , đều giả? Chỉ để lợi dụng khiến Chu Vũ rút lui?" Ánh mắt Phó Tranh tối , liếc cô một cái lạnh như băng.
giọng đầy nguy hiểm, Ôn Lương cố gắng giải thích:
"Ừm… cũng hẳn lợi dụng, chỉ … tiện thể giúp một tay thôi…"
"Hừ." Phó Tranh bật mỉa mai, "Ôn Lương, em quen dùng trò !"
Hồi còn ly hôn, cô từng dùng Chu Vũ để chọc giận . đó lôi Mạnh Sách để ép buông tay, cứ như thật tin thật. Nếu do Phó Thi Phàm khuyên, buông tay từ lâu.
Ôn Lương mím môi, chột gì.
Trong xe bỗng chốc yên tĩnh.
Tới đèn đỏ, Ôn Lương liếc vặn bắt gặp, cô vội mặt, giả vờ như chuyện gì.
Đèn xanh bật, xe lăn bánh.
Phó Tranh bỗng :
" với Chu Vũ , mấy ngày tới chúng mật một chút, diễn cho giống, khỏi để nghi ngờ."
"Hả?" Ôn Lương ngờ nghĩ tới bước đó, "Cái đó… cần thiết?"
" cần?" Phó Tranh nhướng mày, như cô, "Em ? Quên một khó. Em thích mà còn buông, huống gì em thích thật?"
Lý lẽ đầy thuyết phục,
" mà…"
" gì hết. Quyết định . Từ mai, cứ khi em đóng máy, sẽ đến đón."
" cần …"
"Cần."
Ôn Lương: “……”
Đây chẳng tự đào hố chôn ?!
Về tới nhà, Ôn Lương bắt đầu chỉnh ảnh, tranh thủ lúc rảnh rỗi lịch để thành công việc.
Bạn thể thích: Ép Cô Vào Góc Tường: Gia Chủ Lạnh Lùng Cưới Vợ Nhỏ Về Sủng Lên Trời, Ai Ngờ Chỉ Là Một Quân Cờ Thế Thân! - Từ Vãn Ninh _ Lục Nghiên Bắc - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Đến thứ Sáu, cô ở phim trường.
Tối đóng máy, cô phát hiện Phó Tranh thực sự tới đón cô.
bên xe, tựa cửa xe lười biếng, đôi chân dài càng thêm nổi bật.
Thấy cô tới gần, Phó Tranh chủ động mở cửa, hỏi:
"Xong ? Lên xe , ăn."
"Ừ."
Ôn Lương định cúi bước lên xe thì Phó Tranh bỗng hôn nhẹ một cái lên má cô.
"Phó Tranh, "
"Suỵt." Phó Tranh giơ ngón tay trỏ đặt lên môi, "Chu Vũ đang ở em đấy, đừng ."
Ôn Lương cứng đờ.
Cô từng gửi lịch cho Chu Vũ, giờ cô kết thúc cũng gì lạ.
"Hôn một cái." Phó Tranh cưng chiều, liếc phía cô:
" đang em."
Ôn Lương c.ắ.n môi, khẽ nhón chân hôn nhẹ lên má , đó vội vã chui xe, đóng sầm cửa.
Từ cửa kính một chiều, cô ngoảnh phía một bóng .
Ôn Lương bỗng cảm thấy đầu óc ong ong, ý thức Phó Tranh lừa gạt.
"Phó Tranh!" cô nghiến răng, trừng mắt .
Phó Tranh khẽ:
" đây."
"Biến!"
Ôn Lương mặt .
Ôn Lương tức giận như cá nóc nhỏ, Phó Tranh cong môi :
"Cuối tuần rảnh ? Dắt Phàm Phàm về nhà cũ một chuyến."
Cả Ôn Lương cứng ngắc.
Cô dám.
dám về gặp bà nội.
Phó Tranh :
"Thật , bà vẫn chuyện cả."
Phó Việt giờ gia đình riêng, nửa tháng một tháng về nhà cũ, bà cụ cũng thấy lạ.
Phó Tranh và Tô Thanh Vân cố tình giấu .
Phó Tranh tính để lâu một chút, sẽ điều cả sang chi nhánh ở nước ngoài.
Chưa có bình luận nào cho chương này.