Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn

Chương 345: Miệng nói một đằng, lòng nghĩ một nẻo

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Trong lòng Phó Tranh trào lên niềm vui sướng mãnh liệt, đôi mắt nheo , bóng lưng Ôn Lương như con mồi, sải bước đuổi theo.

Hai má Ôn Lương nóng lên từng tấc, cô càng càng nhanh.

Tiếng bước chân phía ngày càng gần, cô gần như chạy.

Cô cúi đầu bóng đổ xuống đất cái bóng đàn ông đang dần tới gần, sắp chồng lên cô . Tim cô lỡ một nhịp, liền lập tức chạy xa, kéo giãn cách với Phó Tranh.

Khóe môi nhếch lên, trong mắt lóe lên tia quyết đoán, ba bước thành hai đuổi kịp cô, nắm lấy cổ tay cô, kéo thẳng lòng, ánh mắt sắc bén:

"Em chạy gì ?"

" đuổi em làm gì?" Ôn Lương liếc mắt, đẩy vai một cái, phản công .

"Em xem?" Phó Tranh nhướng mày, như .

" ." Ôn Lương giả ngốc.

Miệng một đằng, lòng nghĩ một nẻo.

" để cho em ."

Phó Tranh đặt tay đầu cô, cúi đầu hôn xuống.

Môi lưỡi quấn lấy , thở quấn quýt.

Đôi môi nóng rực, nụ hôn mạnh mẽ bá đạo.

Hàng mi dài như cánh quạ Ôn Lương khẽ run, cô thở nổi, chân mềm nhũn, chỉ thể bám chặt lấy cổ áo để giữ vững.

Trời đêm lạnh buốt, gió thổi ào ào bên sông.

Ôn Lương nóng bừng.

Lửa nóng bốc lên từ tận sâu trong cơ thể.

sống mũi cô lấm tấm mồ hôi.

Phó Tranh đắm chìm trong nụ hôn, đầu lưỡi càng lúc càng tiến sâu, một tay ôm lấy eo cô, siết chặt từng tấc, như hòa cô trong m.á.u thịt .

ánh đèn đường vàng nhạt, bóng hai quyện chặt , chẳng thể tách rời.

Ôn Lương thực sự thở nổi, đẩy một cái.

Phó Tranh trêu chọc đầu lưỡi cô mới chậm rãi buông .

Cô thở dốc.

Khuôn mặt đỏ bừng, khóe mắt ươn ướt, khi ngẩng đầu lên thì vô thức mang theo vài phần mê .

Phó Tranh tim siết , đưa tay nâng cằm cô, buộc cô ngẩng đầu lên nữa, tiếp tục hôn xuống.

"Ưm..."

Ôn Lương trừng mắt, gần trong gang tấc thể thấy rõ hàng mi .

Quá đáng!

Một lúc lâu , Phó Tranh mới buông cô .

Ôn Lương lập tức đẩy , lùi vài bước, tay sờ môi nhói.

Cô trừng mắt Phó Tranh một cái, xoay bỏ .

Phó Tranh gượng, bước theo:

"...A Lương, lúc nãy... vui lắm."

Lời đòi hôn ban nãy thật chỉ đùa.

ngờ cô thực sự làm.

Khoảnh khắc đó, tim như nhảy khỏi lồng ngực.

lâng lâng như đang bay trong mây, chân thực chút nào.

Ôn Lương trừng mắt:

"Im ."

"A Lương, bọn bây giờ..."

Ôn Lương liếc một cái:

"Bọn bây giờ chẳng quan hệ gì hết, đừng hiểu lầm."

Chỉ hôn thôi mà? gì to tát ?

Phó Tranh , thuận theo lời cô:

", gì hết."

Dáng vẻ ngạo kiều khiến lòng xao động thôi, hận thể "xử" cô ngay tại chỗ.

thể nóng vội kẻo phản tác dụng.

Đến mức , hài lòng.

cũng nhất thiết tái hôn với cô.

Chỉ cần cô từ chối .

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

" thôi."

"Ừ."

Hai đội mũ bảo hiểm, Phó Tranh chở cô về khu nhà.

Vụ việc tên tác phẩm bằng chứng rõ ràng, Ôn Lương nghĩ chắc sẽ sớm kết quả. Ai ngờ đợi hai ngày, ban tổ chức vẫn bất kỳ phản hồi nào, như thể từng nhận mail.

Lúc , cô mới dần ngờ ngợ.

Tác phẩm cô vì tên khác?

Những bức ảnh đó, ngoài gửi mail dự thi, cô từng đưa cho ai khác, cũng công bố lên mạng xã hội.

cách khác, chuyện đổi tên và đ.á.n.h cắp ảnh , ban tổ chức rõ và ngầm đồng ý thậm chí tham gia.

Còn cái ID tên “Vọng Thành” gán , quen.

Ôn Lương tra thử hóa từng đoạt giải nhì ở mùa thi .

giải nhì đó thật , rõ. thể cũng đạo ảnh.

Nếu một cuộc thi phanh phui bê bối như , uy tín sẽ sụt giảm nghiêm trọng.

Ôn Lương quên, Hạ Đông Thành một trong những giám khảo kiêm khởi xướng cuộc thi Sơn Hà, liên hệ chặt chẽ với ban tổ chức.

Nể mặt , cô trực tiếp lên án công khai, mà chỉ gửi bộ bằng chứng cho , trình bày ngọn ngành.

Một tiếng , Hạ Đông Thành trả lời:

"A Lương, xin em, website sửa kết quả công bố. Chuyện sẽ cho em một lời giải thích."

"Cảm ơn Đông Thành ca, em thẳng việc thể liên quan đến nhân viên nội bộ ban tổ chức."

" hiểu, cho điều tra ."

" ," Hạ Đông Thành nhắn thêm, " hôm qua em va chạm gì với Đông Lâm và bác gái?"

", chắc giải quyết ạ."

Ít nhất phía cô thì giải quyết xong. Còn con Hạ Đông Lâm ghi hận , cô .

"Đông Lâm bẩm sinh hen suyễn, bác gái lo cho nó lắm. Nếu gì thất lễ, mong em đừng để bụng."

"Em hiểu, Đông Thành ca."

"Bộ ảnh em tác phẩm hài lòng nhất trong tất cả bài dự thi. Cố lên nhé."

"Cảm ơn ."

Đặt điện thoại xuống, Hạ Đông Thành thẳng thư ký Lưu mặt, ánh mắt âm trầm:

" mời biểu tiểu thư đến đây."

"."

Thư ký Lưu ở bên Hạ Đông Thành lâu năm, đang đè nén cơn giận.

Chẳng bao lâu , Lâm Ý Noãn đẩy cửa bước , gương mặt trang điểm kỹ càng che giấu vẻ mệt mỏi mấy ngày nay:

"Biểu ca, tìm em?"

Hạ Đông Thành ngẩng lên, giọng sắc lạnh:

"Tác phẩm khác mà em dám tên, ai cho em cái gan đó?!"

ID “Vọng Thành” , chính Lâm Ý Noãn.

cô thích Hạ Đông Thành, tạo thêm điểm chung với nên cũng học nhiếp ảnh, năng khiếu, mãi chẳng nên trò trống.

mất mặt , cô âm thầm liên hệ với trong ban tổ chức.

biểu tiểu thư nhà họ Hạ, đương nhiên nịnh bợ. Họ còn tưởng cô làm Hạ Đông Thành cho phép, nên nhanh chóng giúp cô sắp xếp.

Mùa giải nhì vì giải nhất một nhiếp ảnh gia tiếng.

, khi nhờ xong, để tâm nữa ngờ lật tẩy.

Lâm Ý Noãn Hạ Đông Thành dung thứ chuyện mờ ám, lập tức cúi đầu nhận :

"Xin biểu ca, em . Em nên làm , em dám nữa!"

Hạ Đông Thành lạnh lùng cô.

Lâm Ý Noãn càng chột , vội vàng tiếp:

"Thật đấy, em , em nên lấy ảnh khác làm ."

" thì xin ."

"Hả?" Lâm Ý Noãn sững , chạm ánh mắt thì rụt cổ:

"... xin nữa ?"

Chỉ cần sửa tên mà?

Nếu xin thì chẳng cả thế giới cô đạo ảnh ?

Thể diện để ?

Ánh mắt Hạ Đông Thành nheo :

"Em gì?! Lặp nữa!"


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...