Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn
Chương 195: Em chỉ muốn anh cách xa em một chút
“ cứu em, mà em chỉ một câu cảm ơn lập tức đuổi . A Lương, em thật sự qua cầu rút ván như ?”
Ôn Lương sững vài giây, lạnh nhạt : “Cứ xem như em qua cầu rút ván . cũng giữ lời, sẽ theo dõi em nữa, giờ đừng với em rằng tới công tác, gặp em ở sân bay nhé?”
“Nếu theo dõi em, em còn chẳng sẽ thương tới mức nào! Lúc thì mất ví, lúc thì thương, em bảo làm yên tâm đây?”
“Chúng ly hôn , chuyện em liên quan đến , cần quan tâm.”
“Em”
Sắc mặt Phó Tranh chợt trầm xuống, ánh mắt tối tăm lạnh lẽo.
Ôn Lương mặt mày tái nhợt, theo bản năng lùi một bước.
Phó Tranh bước tới một bước, giọng trầm khàn đầy áp lực: “Lặp nữa những lời em !”
Ôn Lương ánh mắt d.a.o động, lùi một bước: “Chúng ly hôn , chuyện em liên quan đến , cần quan tâm.”
Giọng cô run rẩy, rõ ràng đang thiếu tự tin.
Sắc mặt Phó Tranh càng thêm u ám, như mây đen kéo đến.
Ôn Lương lùi tiếp, phát hiện lưng bức tường, còn đường lui.
Cô co rúm như một con chim cút nhỏ, từng chút từng chút dịch sang bên cạnh.
Phó Tranh vươn tay, giữ lấy cằm cô, cúi đầu hôn xuống.
Khuôn mặt tuấn tú đột ngột phóng đại mắt khiến Ôn Lương sững một giây, lập tức giãy giụa, dùng sức đẩy .
“Ưm ưm…”
Vai Phó Tranh rắn chắc như thành đồng vách sắt, mặc cho cô vùng vẫy, vẫn hề lay chuyển.
chìm đắm trong nụ hôn, tham lam mút lấy đôi môi mềm mại cô, đầu lưỡi nghịch ngợm luồn giữa hai hàm răng.
thở nóng bỏng quấn lấy , Ôn Lương thở gấp, càng lúc càng thấy nghẹt thở.
Phó Tranh thừa cơ tách hai hàm răng cô, đầu lưỡi dễ dàng xâm nhập trong.
“Ưm”
Ôn Lương nhắm mắt , hung hăng c.ắ.n xuống.
Phó Tranh đau đớn khẽ rên, vẫn lùi , ngược càng hôn sâu hơn, để mặc cho vị m.á.u tanh tràn ngập giữa môi lưỡi hai .
Bỗng nhiên, thứ gì đó rơi xuống môi đang giao triền, đầu lưỡi khẽ liếm, mặn chát.
Phó Tranh vội buông cô , chỉ thấy mắt Ôn Lương đỏ hoe, nước mắt lã chã rơi xuống.
hoảng hốt thôi, tay chân luống cuống lau nước mắt nơi khóe mắt cô: “A Lương, A Lương, xin , , đáng c.h.ế.t, đừng , đừng …”
Ôn Lương chỉ im lặng rơi lệ, bật thành tiếng, sự kìm nén nghẹn ngào đó khiến Phó Tranh thở nổi, đau lòng tột độ.
“A Lương, xin , xin … nên ép em, em đ.á.n.h , mắng cũng , đừng gì…”
“Đánh , mắng , ích gì? sẽ lời em ?” Ôn Lương ánh mắt lạnh lẽo, đưa tay lau nước mắt, “! Miệng thì yêu em, thật chỉ coi em như món đồ, từng tôn trọng em!”
“ vẫn cứ bám theo em, giám sát cuộc sống em, trái ý em, em còn tự do, còn sự riêng tư, làm gì thì làm. Cuộc sống như chút ý nghĩa gì cả…”
tới câu cuối cùng cô, lòng Phó Tranh hoảng loạn thể khống chế: “A Lương, chỉ thấy em. Nếu em thích, sẽ bám theo nữa, đừng … Em gì, cũng sẽ đồng ý.”
“Em chỉ cách xa em một chút!” Hốc mắt Ôn Lương dâng lên tầng nước, khẽ chớp mắt, giọt lệ liền rơi xuống.
Cô cố gắng, cố gắng để thể quyết tâm ly hôn với , buông bỏ .
mà vẫn cứ tìm đến quấy rầy, phá vỡ cuộc sống cô, làm rối loạn tâm trí cô.
Bạn thể thích: Xuyên Thành Vợ Cũ Độc Ác Của Quyền Thần Bị Lưu Đày - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Sắc mặt Phó Tranh đầy thất bại, im lặng hồi lâu mới khàn giọng : “…, đồng ý với em.”
…
Sáng hôm , Ôn Lương và Đường Thi Thi đăng ký tham gia một đoàn du lịch hai ngày tới Đại Dương Lộ.
Đó một đoàn du lịch tiếng Trung, từ hướng dẫn viên tới du khách đều Hoa.
Điểm khởi hành Geelong. xe ban đầu mười mấy lẻ tẻ, vì cùng đồng hương nơi đất khách, chẳng chút xa lạ nào, trò chuyện thiết sôi nổi.
Bạn thể thích: Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ Nhân - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Khi Ôn Lương và Đường Thi Thi bước lên xe, trong xe thoáng im lặng, nhanh chóng tiếp tục tiếng .
Hai chọn một chỗ cạnh .
trai trẻ hàng ghế phía đầu chào hỏi: “Hai chị gái vùng nào thế? Sang Úc du lịch làm việc ?”
Bạn đồng hành bên cạnh liếc Ôn Lương mấy gì, chỉ đầu .
đàn ông trung niên phía niềm nở: “ hai cô thì giống sinh viên .”
Đường Thi Thi mỉm : “Bọn em du lịch thôi, quê ở Giang Thành. Còn thì ạ?”
nhắc tới quê hương, khí trong xe náo nhiệt. thì báo tên tỉnh, thì nhận đồng hương, thì cũng tìm cách bắt chuyện: “ bạn ở chỗ cô đấy…”
đó thêm bảy, tám nữa lên xe, hướng dẫn viên điểm danh xong thì xe khởi hành.
Khi xe chạy, trong xe trầm lặng hơn nhiều. thì trò chuyện, đeo tai nhạc, thì giơ máy ảnh chụp phong cảnh ven đường.
Bạn đồng hành trai trẻ bất chợt đầu về phía , huých huých , hạ giọng : “, hai cô gái phía , cô trong hình như Ôn Lương.”
“Ôn Lương ai?” trai trẻ ngẩn .
“Quên ? Chính vợ cũ Phó Tranh!”
trai trẻ sực nhớ , kinh ngạc bạn : “Thật cô ?”
“Tớ ngay, bên cạnh còn bạn trang điểm cô , Đường Thi Thi.”
Khi tin tức giữa Phó Tranh và Ôn Lương bùng nổ, ký túc xá bọn họ từng bàn tán một phen, ai cũng ghen tị Phó Tranh sinh vạch đích mà thường cả đời với tới .
trai trẻ tỏ tò mò: “Nếu tớ nhớ lầm, cô mới ly hôn với Phó Tranh lâu nhỉ?”
“ ,” cảm thán, thì thầm: “Chắc chắn cô lấy ít tài sản từ tay Phó Tranh, cũng xem như một tiểu phú bà ! Tuy ly hôn, trẻ giàu, điều trong giới nhà giàu chắc chẳng ai cưới cô . mà tiền trong tay, ai chứ, b.a.o n.u.ô.i một tiểu thịt tươi, ai mà lọt mắt xanh cô thì tiết kiệm mấy chục năm cố gắng!”
trai trẻ lén đầu .
Ôn Lương đang chuyện với Đường Thi Thi, gương mặt nghiêng nghiêng, đường nét mỹ, gì mà cô khẽ , lông mày cong cong, môi hồng răng trắng, hề giống từng trải qua một cuộc hôn nhân.
Chỉ riêng gương mặt , dù cô tiền, cũng theo đuổi cô làm bạn gái, huống hồ còn một tiểu phú bà…
bạn thêm: “Chồng cô ngoại tình, cô ly hôn, giờ chắc đang yếu đuối nhất. Lúc dễ lợi dụng tình cảm nhất, nếu bên cạnh an ủi, quan tâm dịu dàng, dễ chiếm trái tim.”
Lời tưởng như đùa, động lòng.
trai trẻ càng nghĩ càng thấy hứng khởi.
Nếu thật sự chiếm trái tim Ôn Lương, chẳng cần lo chuyện cơm áo nữa!
liếc màn hình điện thoại tắt, như đang soi gương kiểm tra bản , tự thấy trông tệ, kiểu hình “tiểu ch.ó con” các chị gái yêu thích, trong trường cũng nhiều nữ sinh theo đuổi.
âm thầm quyết tâm.
Vì chuyến kéo dài hai ngày nên thời gian khá thoải mái. Xe dừng tạm tại bãi biển Anglesea.
Đến trưa, xe đến Lorne, hướng dẫn viên và tài xế mang từng bếp nướng xuống bãi biển, chuẩn cho bữa tiệc nướng hải sản tự chọn.
bếp nhiều, chia nhóm theo .
trai trẻ lập tức kéo bạn nhập nhóm với Ôn Lương và Đường Thi Thi, lễ độ nhiệt tình : “Hai chị gái cứ biển chơi , chuyện xiên và nướng để bọn em lo!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.