Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn
Chương 186: A Lương, em thắng rồi
Phó Tranh bàn tay còn Ôn Lương bịt miệng , ngừng , đáy mắt hiện lên ý .
Ôn Lương khẽ thở một , gò má còn vương chút ửng hồng, trừng mắt lườm hai cái:
“Em buông tay , linh tinh nữa.”
Phó Tranh như như , gật cũng chẳng lắc.
Ôn Lương cau mày, đang định gì thì bỗng cảm thấy lòng bàn tay ngưa ngứa, một mảng ươn ướt
“Á” Cô lập tức rút tay về, lùi xa, khuôn mặt đầy vẻ ghét bỏ, sức lau lòng bàn tay, “Phó Tranh, ghê tởm quá đó!”
Phó Tranh vô cùng thản nhiên, “Ghê tởm chỗ nào? em tự đưa tay đến mà. em chỗ nào từng chạm qua? Hơn nữa, đó ở phòng bệnh trong bệnh viện…”
“ im miệng cho em! Im miệng! Im ngay!” Ôn Lương cắt ngang lời , vành tai đỏ rực.
Còn cái gì “ em chạm qua hết ”, chẳng hổ!
Cô hận bản trí nhớ quá , chỉ bốn chữ “phòng bệnh bệnh viện” bật , cả khung cảnh khi đó lập tức tái hiện trong đầu cô…
“Em đang nhớ tới đó ?” Phó Tranh hạ giọng, mang theo vài phần dụ dỗ và mê hoặc.
“ đừng bậy!” Ôn Lương như con mèo giẫm trúng đuôi, lập tức lớn tiếng phản bác, tai đỏ bừng, nóng ran.
Phó Tranh bật khẽ, tiếng trầm thấp, dịu dàng vang lên.
Trong tiếng chứa đầy tự tin, như thể nắm chắc rằng cô đang dối, khiến da đầu Ôn Lương tê rần.
Cô sợ thốt mấy câu hổ nữa, nghiêm mặt cảnh cáo:
“Phó Tranh, mà còn thế nữa, em sẽ kiện tội quấy rối tình dục!”
“, nữa.” Phó Tranh tiến lui, kéo tay áo cô , “Em chẳng ăn mấy miếng, đây ăn thêm chút . món em thích.”
Thấy chuyển chủ đề quá nhanh, Ôn Lương nhất thời kịp phản ứng.
nãy cô thử qua vài món, mùi vị tệ.
Gợi ý siêu phẩm: Sau Khi Vào Nhầm Phòng, Tổng Giám Đốc Mỗi Đêm Đều Muốn Quyến Rủ Tôi - Lục Minh Nguyệt + Yến Thừa Chi đang nhiều độc giả săn đón.
cô ăn cùng .
Giữa họ bây giờ, thích hợp để quá nhiều tiếp xúc.
“ ? Ly hôn , đến ăn cơm cùng em cũng ? cắt đứt với nhà họ Phó? Bà nội vẫn thường xuyên nhớ đến em đấy…”
Thấy sắc mặt Ôn Lương lạnh nhạt, lòng Phó Tranh dâng lên chút thất vọng. lấy bà nội làm cớ chút hèn hạ, vẫn liều một , dù dùng cả nhà họ Phó làm cái cớ.
Ôn Lương khựng một chút.
Nhớ đến việc ly hôn, gặp t.a.i n.ạ.n xe chỉ vì bảo vệ cô, cuối cùng cô vẫn chậm rãi xuống bàn ăn, “ , em chỉ nể mặt bà nội nên mới ở thôi.”
Khóe môi Phó Tranh khẽ nhếch, nụ như như , gọi thêm vài món mà Ôn Lương thích.
Chỉ cần cô chịu ở , vì bất kỳ lý do gì, đều thấy mãn nguyện.
vẫn nhớ thời điểm Ôn Lương ở cữ, cả cô đều trầm mặc áp lực, hai mỗi chạm mặt đều im lặng, cô chuyện, thèm một cái, thậm chí còn tìm cơ hội bắt chuyện.
Qua những ngày tháng rong ruổi du lịch , sức sống cô mới dần .
Ôn Lương chống khuỷu tay lên bàn, tay đỡ má, nghĩ cũng hiểu nổi tại đây ăn cơm cùng Phó Tranh?
Rõ ràng cô đến để vạch mặt cơ mà.
Phó Tranh rót ly nước ấm đặt mặt cô, giới thiệu các món đặc sắc nhà hàng nhiệt tình tiếp chuyện.
Khi nhân viên bắt đầu dọn món lên, Ôn Lương hỏi:
“Lục Diệu ? Gọi về ăn cùng .”
Sắc mặt Phó Tranh lập tức trầm xuống:
“ cần quan tâm .”
“ em mời ăn, hơn nữa bạn , thể đối xử như thế .”
“ tại đối xử như thế, em còn rõ ?”
Ôn Lương ngẩn , chỉ mũi :
“Em? Em thì gì mà rõ?”
“ nãy ai làm bạn gái ? Ai khen trai, dáng chuẩn, còn tối nay về khách sạn? Ai định dùng tiền đưa để nuôi ?”
Ôn Lương nghẹn lời, khẽ giật khóe miệng:
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“ giả… Em chỉ đang thử các thôi.”
“ quan tâm quá mức, A Lương, sợ.”
Chữ “sợ” như chuồn chuồn điểm nước, khẽ gợn sóng nơi lòng hồ vốn đang bình lặng trong tim cô.
Ôn Lương ngẩng đầu .
Gợi ý siêu phẩm: Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt đang nhiều độc giả săn đón.
Phó Tranh :
“ sợ. Sợ em thật lòng thích , ở bên . Sợ em rời bỏ . Sợ đến mức còn cơ hội nào để cứu vãn nữa. Mỗi ngày đều sống trong lo lắng thấp thỏm.”
“Cho nên, hôm đó thấy Chu Vũ ôm em, kiềm chế bản , xuống xe gặp em. thật sự sợ… Sợ một ngày em đột nhiên trở thành cô dâu khác, còn thì chỉ một cũ vô nghĩa.”
Ánh mắt Phó Tranh sâu thẳm, đen láy như đêm đông ở Giang Thành.
Giọng và ánh , như thể đang yêu cô sâu đậm.
thể chứ?
Chỉ thể diễn xuất Phó Tranh ngày càng điêu luyện, một vòng showbiz chắc còn đoạt Ảnh đế.
Chẳng qua, cô từng vì chút ngọt ngào mà nếm đủ đắng cay, giờ tỉnh táo , sẽ lặp lầm nữa.
“Chúng ly hôn …”
“ .” Phó Tranh ngắt lời cô, “Chính vì ly hôn nên mới lo sợ đến . những lời để ép em tái hôn, chỉ rõ lòng .”
Ôn Lương cụp mắt xuống.
“Thôi, nữa, ăn cơm .”
Phó Tranh gắp một lát cá hồi đặt bát cô.
Hai nhắc chuyện nữa, chỉ chuyện xoay quanh đồ ăn, ngược hòa hợp.
Ăn nửa bữa, Phó Tranh hỏi:
“ em bạn Lục Diệu ?”
Ôn Lương nâng ly nước ấm, “Lúc mới gặp, gật đầu chào em, em quen .”
Nghĩ tới điều gì đó, cô ngẩng đầu :
“Ngày hôm đó, ông chủ mới đoàn cực quang… ?”
Phó Tranh phủ nhận, dịu dàng :
“ sợ xe van bình thường đủ giữ ấm, mà em mới ở cữ xong lâu.”
, Ôn Lương cụp mắt, đáy mắt hiện lên cảm xúc phức tạp:
“Cảm ơn.”
ngờ đến giờ, cô vẫn sẽ vì sự quan tâm Phó Tranh mà xúc động.
xúc động thì xúc động, lý trí vẫn giữ.
Bất luận Phó Tranh mục đích gì, cô cũng định .
thể trong tim cô, Phó Tranh vẫn còn một chỗ , chỉ một chỗ mà thôitrái tim cô đang dần dành cho những điều khác.
“Cảm ơn gì chứ? Dù ly hôn , cũng vẫn nên chăm sóc em.”
Ôn Lương lắc đầu:
“Phó Tranh, em cần chăm sóc. Ngày mai về nước ! Em thích lén theo dõi cuộc sống , cảm giác như bộ bí mật đều phơi bày, chẳng còn riêng tư gì cả. Hơn nữa, cứ ở đây mãi cũng , còn công việc, nhà, bà nội đang chờ về.”
những lời , vẻ mặt Phó Tranh ngày càng nặng nề, trong miệng đắng chát.
Cô vẫn đuổi .
Ôn Lương mắt , tiếp:
“ yêu em, thì . Nếu thật sự yêu em, xin hãy tôn trọng ý emđừng quấy rầy cuộc sống hiện tại em nữa, ?”
Phó Tranh nghẹn lời.
ngờ, khi bữa cơm gần kết thúc, Ôn Lương dùng chính lời để “vặn” một cú, khiến còn đường lui.
trầm mặc hồi lâu, khẽ :
“A Lương, em thắng .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.