Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn
Chương 161: Chấm dứt quan hệ hôn nhân
Ôn Lương cứng đờ, động tác tay cũng bất chợt khựng , cô cứ ngỡ nhầm, nghiêng tai gần khẽ hỏi:
“Phó Tranh, gì?”
“ yêu em, A Lương, đừng rời xa … , sẽ thật lòng yêu em… xin em đừng …”
Phó Tranh hiểu rõ bản yếu đuối nhường nào. sợ đối mặt với ánh mắt lạnh lùng, giễu cợt cô, nên chỉ dám dùng cách như , mơ hồ bi thương, để cầu xin cô ở .
thậm chí còn nhận , ly hôn cũng chỉ vì c.ắ.n rứt lương tâm.
Cô chịu quá nhiều tổn thương, cũng trả giá quá đắt. Giờ đây, cô tuyệt đối cuốn cuộc đời thêm nào nữa.
Nhận ý định rời Ôn Lương, trong lòng Phó Tranh tràn ngập mất mát và tuyệt vọng.
Bàn tay đột ngột siết chặt cổ tay cô, khiến cô hốt hoảng thốt lên một tiếng, kịp đề phòng ngã nhào lên .
Phó Tranh xoay áp chế cô , cúi xuống chiếm lấy đôi môi cô, gắt gao hôn lên.
thở đầy mùi rượu nồng nặc, Ôn Lương nghẹn thở, vội nín thở , hai tay chống lên n.g.ự.c , cố sức đẩy vai , vặn vẹo né tránh đôi môi nóng rực :
“Phó Tranh… buông , ưm…”
Đừng bỏ lỡ: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng Anh Phát Điên Gì -Thời Noãn, truyện cực cập nhật chương mới.
Tấm n.g.ự.c rắn chắc như tường đồng vách sắt khiến cô dù dốc hết sức lực cũng thể đẩy nổi.
Phó Tranh thậm chí còn thò tay bóp chặt cằm cô, nhân lúc cô đau đớn há miệng, đầu lưỡi bá đạo xâm nhập giữa hàm răng, mặc sức quấn quýt, khiến cô nghẹt thở.
Ôn Lương giận lo, định c.ắ.n một cái, Phó Tranh đột ngột dừng .
vùi mặt hõm cổ cô, thở nóng rực phả lên làn da mẫn cảm nơi cổ, thì thầm bằng giọng khàn khàn mê man:
“A Lương… làm … em mới chịu rời xa ? Em gì… đều đồng ý…”
Ôn Lương im lặng vài giây, mắt trần nhà, nghiêm túc đáp:
“Trừ khi thể khiến con sống . Vì đứa con, em thể để tiếp tục làm bố nó. điều đó thể.”
Phó Tranh trả lời.
cứ đó, đè lên cô, thở dần trở nên đều đặn, như thể ngủ say.
Mấy lời khẩn thiết ban nãy, tựa như từng xảy , giống như tất cả chỉ ảo giác cô.
Ôn Lương đẩy , chỉnh quần áo, dậy rời khỏi phòng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
khi , cô liếc đang giường, lạnh nhạt :
“ khi tỉnh rượu, thì đến cục dân chính . Cứ dây dưa mãi thế cũng chẳng nghĩa lý gì nữa.”
chỉ ước giá như thật sự đang say, say đến mức bao giờ tỉnh , để họ mãi mãi chẳng ly hôn.
Lúc chỉnh quần áo, sờ thấy hộp t.h.u.ố.c và bật lửa trong túi, vô thức lấy một điếu, mở cửa sổ, chậm rãi hút.
Một điếu hết, Phó Tranh dụi tắt tàn, bên cửa sổ hứng gió lạnh một lúc, đến khi mùi t.h.u.ố.c tan , mới rời khỏi phòng.
Hai họ lượt xuống xe, mỗi cầm theo giấy tờ tùy , lặng lẽ sóng vai trong. ai câu nào, cả khí cũng trở nên quái lạ, nặng nề.
Khi bước cổng, Phó Tranh bất ngờ nắm lấy tay cô. khi cô kịp rút , khẽ :
“ cuối cùng.”
Ba năm qua, từng nhiều cơ hội để nắm lấy tay cô, để giữ chặt sợi dây diều mong manh sắp đứt .
Ôn Lương nhớ khi đến cục dân chính, mắt cô khi rõ, chính cũng nắm tay cô như bây giờ, dắt cô lên bậc thềm.
Nhân viên ngẩng đầu liếc tên họ, đang định gì thì bỗng khựng . Ông cúi đầu kỹ tờ đơn một nữa, xác nhận nhầm, ánh mắt liên tục đảo qua giữa hai :
“ ly hôn?”
Phó Tranh và Ôn Lương ly hôn? Chẳng lẽ… thật sự ngoại tình?
Nhân viên như phát hiện một bí mật động trời, cố gắng đè nén sự tò mò và kích động trong lòng.
“Chắc chứ? Hôn nhân chuyện cả đời, cân nhắc ?”
Ngay khoảnh khắc đó, Ôn Lương cuối cùng cũng hiểu rõ sự khác biệt giữa đến cục dân chính với .
, tuy cô đồng ý ly hôn, trong lòng vẫn đầy luyến tiếc, tình cảm vẫn cuộn trào.
Gợi ý siêu phẩm: CẢ NHÀ MUỐN ĐỔI TƯƠNG LAI CỦA TÔI đang nhiều độc giả săn đón.
Cô khi vẫn còn yêu nhiều, để , tỏ quá lưu luyến để khinh thường, nên mới chấp nhận ký tên.
Phó Tranh khi còn nhận tình cảm , vô thức kéo dài thời gian.
Còn bây giờ, hiểu rõ bản yêu cô, quả quyết rạch ròi như thế.
lẽ mới đầu sẽ khó quen, sẽ thôi.
Nhân viên thu giấy chứng nhận kết hôn, đặt hai cuốn sổ màu đỏ khác lên bàn:
“Xong , hai chính thức chấm dứt quan hệ hôn nhân.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.