Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn - Phó Tranh & Ôn Lương
Chương 85: Sống chết chưa rõ
Ôn Lương nghẹn thở.
Cô nhớ tới lời Sở Tư Nghi từng hôm đó
Phó Tranh luôn luôn chiều theo ý cô , chỉ cần một cú điện thoại, Phó
Tranh sẽ lập tức rời .
Ôn Lương lập tức nhấn từ chối, đặt điện thoại xuống.
đầy hai giây , điện thoại reo lên,
Ôn Lương tiếp tục từ chối.
Cô Sở Tư Nghi chắc chắn sẽ từ bỏ, còn tiếp tục gọi nữa.
Ôn Lương dứt khoát xóa luôn hai cuộc gọi , tắt Phó Tranh, để về vị trí cũ.
Phó Tranh đẩy cửa bước từ bên ngoài, xuống đối diện Ôn Lương, tiếp tục dùng bữa, phát hiện điều gì bất thường.
Qua một lúc nữa, thấy Ôn Lương gần như động đũa nữa, Phó Tranh hỏi: "Ăn xong ? thử món tráng miệng quán xem?"
"." Ôn Lương gọi phục vụ tới, lật thực đơn xem qua gọi hai món tráng miệng.
Phục vụ cầm thực đơn rời .
Bỗng nhiên, cửa phòng riêng đẩy mạnh mở .
Ôn Lương và Phó Tranh cùng ngẩng đầu, mới thấy ở cửa nhân viên phục vụ, mà Lộ Trường
"Trường , tới đây? xuống ăn chút gì ?" Phó Tranh .
"Ăn? Ăn cái gì mà ăn?!" Lộ Trường K1. 150 xông tới, giận dữ quát: " thì sung sướng thật đấy, còn ăn tối ánh nến, bên ngoài xảy chuyện gì ?"
"Xảy chuyện gì?" Phó Tranh đặt d.a.o nĩa xuống, nhíu mày hỏi.
"Sở Tư Nghi khi đang phim, nhân viên đoàn làm phim sơ suất khiến cô kẹt trong đám cháy, bỏng nặng! Bên ngoài sắp nổ tung , còn thì vẫn ở đây ăn uống?
Gọi điện máy hả?!"
Giọng Lộ Trường đầy vội vã và tức giận.
Bỏng nặng?
Ôn Lương sắc mặt lập tức trắng bệch.
cuộc gọi ?
Trong lòng Ôn Lương dấy lên nỗi bất an, cô về phía Lộ Trường : " Lộ, đừng vội, chắc cô Sở đưa tới bệnh viện ? Giờ chúng nên chờ tin tức từ phòng phẫu thuật, chứ chỉ trích
A Tranh..."
"
Lộ Trường liếc xéo Ôn Lương hai cái,
"Ở đây phần cô lên tiếng ? Kẻ thứ ba đáng khinh, nể mặt ông cụ Phó mới cho cô chút thể diện, đừng đằng chân lân đằng đầu!"
Sắc mặt Ôn Lương trắng bệch.
Lời Lộ Trường như một cái tát giòn giã, hung hăng giáng thẳng mặt cô.
Cô vốn chẳng quen gì với bạn bè Phó
Tranh, ít cũng xem như chuyện .
ngờ Lộ Trường thể hiện thái độ như thế, ngay mặt Phó Tranh.
Mà Phó Tranh chỉ lạnh lùng cô, cầm điện thoại hỏi: "Lúc nãy ngoài, em đụng điện thoại ?"
Ôn Lương đối diện với ánh mắt lạnh băng , tim cô như rơi xuống đáy vực.
Hai tay cô buông thõng bên siết chặt , cơ thể lạnh run, hít sâu một : ", nãy gọi cho , em tắt máy."
"Ôn Lương, em làm ?"
" ?"
Đôi mắt Ôn Lương ảm đạm, cô bật đầy tuyệt vọng: "Cô gọi điện cho lúc đó, đến chỗ cô ?
Em gặp phụ nữ khác, ? em ích kỷ, nhỏ nhen, chịu nổi cảnh hai em em thì ?"
Cô thật sự những lời như , giống như một đàn bà hờn giận vô lý.
cô kìm , cứ thế mà thốt .
Phó Tranh cô, yết hầu khẽ chuyển động.
"A Tranh, đừng phí lời với cô , mau tới bệnh viện xem tình hình Tư Nghi . Cô thương nặng, còn hoảng loạn vì lửa, bác sĩ tình trạng vô cùng nghiêm trọng"
Phó Tranh đưa tay nới lỏng cổ áo, mày nhíu chặt, mắt xuống, im lặng.
"A Tranh, còn do dự gì nữa? , lúc Tư Nghi gọi cho thì lửa vẫn bùng lên , cô tin tưởng và dựa dẫm như , nếu bắt máy, cô thương ! Bây giờ nỡ lòng cô đó, đơn độc giường bệnh, sống c.h.ế.t rõ ?"
" , giúp đưa Ôn Lương về." xong, Phó Tranh sải bước rời .
Ôn Lương bước lên một bước, gọi tên : "Phó Tranh! đừng quên hôm nay ngày gì! Cô Sở thương thì bác sĩ lo, cần qua đó!"
Cô thật sự sắp chịu nổi nữa.
Tư Nghi, Tư Nghi, trong lòng , chẳng thứ gì thể quan trọng hơn Sở Tư Nghi.
Cô nhẫn nhịn thêm nữa, cô ghen tị, ghen đến phát điên.
Xem thêm: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
thì cứ để cô làm phụ nữ xa, lạnh lùng một .
Cô chỉ một Phó Tranh trọn vẹn ngày hôm nay, riêng cô.
Phó Tranh dừng bước, đầu cô: "
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
0
" hôm nay ngày gì. Tư Nghi thương nặng, đến xem tình hình."
, cất bước tiếp.
"Phó Tranh! thực sự ?"
Phó Tranh dừng .
". Phó Tranh, em cho , nếu hôm nay bước qua cánh cửa , thì giữa chúng sẽ còn tương lai nữa." Ôn
Lương chằm chằm bóng lưng , buột miệng chút suy nghĩ.
Bước chân Phó Tranh khựng trong chốc lát, ánh mắt cô dõi theo, sải bước rời .
bóng dáng biến mất mắt, Ôn Lương như mất hết sức lực, vịn bàn mới miễn cưỡng vững, trong mắt một mảnh u ám tuyệt vọng
cuối cùng vẫn .
Dù cô lấy tương lai hai để đe dọa, vẫn hề do dự mà rời .
Thì những ngày tháng êm ấm đây, chỉ một ảo ảnh.
Giữa cô và Sở Tư Nghi, vẫn hề do dự mà chọn Sở Tư Nghi.
" thôi, đừng vẻ nữa, cô kẻ thứ ba thì làm vẻ gì chứ? Tư Nghi vẫn còn đang trong bệnh viện kìa."
"Bốp!" Ôn Lương dồn hết sức lực, tát cho Lộ
Trường một cái.
F100
Lộ Trường sững , ôm lấy má đánh, tức giận quát lên: "Cô điên hả? Đừng tưởng Phó Tranh cưng chiều cô thì dám làm gì cô!"
"Cho dù g.i.ế.c , cũng : Sở
Tư Nghi mới kẻ thứ ba, chen chân phá hoại gia đình khác. mới đăng ký kết hôn với Phó Tranh, vợ hợp pháp pháp luật bảo vệ!"
Ôn Lương vung tay mạnh một cái, chiếc hộp vuông bàn rơi xuống đất "phịch" một tiếng, chiếc vòng tay bên trong văng , vỡ tan thành ba mảnh.
Cô cầm túi và điện thoại, xoay rời .
Lộ Trường đuổi theo từ phía , "Cô gì? nữa coi!"
Ôn Lương đáp, bước khỏi cửa lớn
Đỉnh Duyệt, tùy tiện chọn một hướng về phía .
Lộ Trường bám theo phía , "Cô định ? đưa cô về."
" cần!"
" , nhất định đưa cô về." Lộ
Trường tiến lên, kéo lấy cánh tay cô.
Ôn Lương bất ngờ hất mạnh , giọng khàn đặc gào lên: "Cút -"
Lộ Trường sững .
từ lúc nào, đôi mắt cô đỏ hoe, ánh lệ phủ kín gương mặt, mắt cô một mảng mơ hồ.
Cô nghiến răng từng chữ một gào lên: "Mấy đều cùng một giuộc! Tránh xa !"
xong, Ôn Lương rời .
Gợi ý siêu phẩm: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn đang nhiều độc giả săn đón.
Lộ Trường tại chỗ, đuổi theo.
Đến giờ phút , đầu óc Ôn Lương vẫn trống rỗng.
Cô bước loạng choạng, mục đích, bản đang định .
Sở Tư Nghi .
Cô cá cược với cô , vì cô rõ, đó một ván cược chắc chắn thua.
Ngay trong ngày kỷ niệm kết hôn họ, Phó
Tranh vẫn thăm Sở Tư Nghi. Trong mắt chỉ Sở Tư Nghi, thấy cô bạn bè sỉ nhục thế nào.
Cô thua triệt để.
Nực thật
Mấy hôm Phó Tranh còn luôn miệng nhắc về lời hứa ông nội, hôm nay vứt hết đầu.
chân thành sống cùng cô, trong chính ngày kỷ niệm , bỏ cô để gặp Sở Tư Nghi.
Chỉ cần Lộ Trường Sở Tư Nghi gặp chuyện, thậm chí chẳng cần xác minh, vội vã rời .
Trái tim từng dành cho cô.
.
Chỉ cần chiếc nhẫn . lẽ, Lộ
Trường đến, chỉ cho một cái cớ để rời mà thôi.
, đàn ông để tâm đến một phụ nữ , chỉ cần thái độ bạn bè .
Cuối cùng Ôn Lương cũng hiểu câu đó.
Phó Tranh để tâm, nên bạn bè mới dám tùy tiện chà đạp cô.
Phó Tranh quan tâm, nên bạn bè mới nâng Sở Tư Nghi lên tận mây xanh.
Đột nhiên, từ phía một lực mạnh lao đến, Ôn Lương đ.â.m ngã xuống đất, chiếc túi trong tay văng , kẻ đó nhặt lấy túi, lao như bay.
Chưa có bình luận nào cho chương này.