Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn - Phó Tranh & Ôn Lương
Chương 57: Đừng ở bên ngoài
Đôi môi mềm mại ấm nóng áp lên, tim Ôn
Lương khẽ run rẩy.
Phó Tranh mút lấy đôi môi cô, mơn trớn đến đỏ bừng.
Đầu lưỡi tách mở hàm răng cô, tranh đoạt vị ngọt trong miệng cô.
Ôn Lương vòng tay ôm lấy vai , đầu ngón tay lướt qua phần tóc cắt gọn gáy, đầy mê hoặc mà đáp .
thở hai hòa quyện .
Trong gian kín xe, tiếng thở ngày càng dồn dập.
thở Phó Tranh nóng bỏng, bàn tay to lớn kiềm trượt theo đường cong cơ thể cô mà lướt xuống.
Ôn Lương chợt bừng tỉnh, đưa tay ngăn , giọng khàn khàn lẫn mơ hồ: "Đừng, bây giờ đang ở ngoài.'
Phó Tranh buộc dừng , cúi xuống hôn mạnh lên môi cô một cuối chậm rãi rời .
Một sợi tơ bạc trong suốt kéo dài theo động tác rút lui , mảnh đến mức gần như vô hình, bất ngờ đứt đoạn, rơi xuống cổ áo hai , khiến gian chật hẹp trong xe càng thêm phần mờ ám.
Đừng bỏ lỡ: Chồng Tái Sinh Chê Tôi? Tôi Cưới Lính Cứu Hỏa, Sướng Quá - Lâm Kiến Sơ, Lục Chiêu Dã, truyện cực cập nhật chương mới.
Phó Tranh hít sâu một , lập tức khởi động xe, những ngón tay trắng trẻo thon dài siết chặt vô lăng.
Xe chạy một đoạn, Ôn Lương phong cảnh bên ngoài cửa sổ, lúc mới nhận đây đường về bệnh
" bệnh viện ?"
Phó Tranh nghiêng đầu cô, khẽ : "Tối nay về nhà , sáng mai đến bệnh viện."
"Cũng ."
Xe rẽ khu biệt thự Tinh Hà Loan, dừng trong sân.
Phó Tranh tháo dây an , nới lỏng cổ áo, lập tức nghiêng về phía Ôn Lương, hôn lấy môi cô, đầu lưỡi quấn quýt, thở giao hòa, nồng nàn dứt.
tháo dây an cho cô, bế cô qua lên đùi , một tay giữ lấy gáy cô, tay chậm rãi vén váy cô lên, chạm đến làn da mềm mại.
"Um um..."
Ôn Lương nhắm mắt, hai tay níu lấy cổ áo , thở gấp gáp, hai má đỏ ửng, như sắp nghẹt thở.
Nụ hôn nóng bỏng Phó Tranh dọc theo tại Ôn Lương xuống , hôn qua cổ, xương quai xanh, kéo mở cổ áo cô.
Nóng đến mức cô run rẩy .
Cô rõ rằng nên tiếp tục, vì càng tiếp, cô sẽ càng lún sâu lối thoát.
cô chẳng thể kháng cự mỗi đến gần.
Khi cảm xúc dâng trào, bất ngờ tiếng gõ cửa sổ xe: "Ông chủ, trong ạ?
giọng dì giúp việc.
Ôn Lương và Phó Tranh bừng tỉnh, bốn mắt .
Phó Tranh khàn giọng đáp: " ."
giúp Ôn Lương chỉnh quần áo, ánh mắt sâu đen như mực, chứa đựng tia nóng rực thể che giấu: " phòng nhé?"
"Ùm."
Ôn Lương mặt đỏ bừng, khẽ gật đầu.
Hai ngầm hiểu, cùng xuống xe.
Dì giúp việc lúc mới ngạc nhiên: "Phu nhân cũng về ?"
"."
Thấy hai lượt nhà, dì chợt nghi hoặc, cả hai cùng bước xuống từ cửa ghế lái?
Hai nối gót phòng
Phó Tranh đóng cửa liền kìm , đẩy Ôn Lương áp lên cánh cửa, cúi đầu hôn xuống, đầu lưỡi nóng rực chiếm lấy từng thỏ.
Bầu khí tràn đầy thở nam tính khiến Ôn Lương đỏ bừng cả mặt, hai tay đặt lên vai Phó Tranh, nóng bừng, nhắm mắt đáp .
Phó Tranh áp sát lấy cô, bàn tay nhanh chóng tháo bỏ lớp quần áo cuối cùng, bế cô lên bằng cả hai tay, sải bước đến giường.
quỳ gối giường, đặt cô xuống, cởi áo khoác, tháo cà vạt, cúi áp xuống.
Môi chạm đến tai cô, để những dấu hôn nóng bỏng.
Nụ hôn di chuyển đến gốc tai, dọc theo cổ từ từ xuống , đến xương quai xanh, đến ngực
nâng cô dậy, nhẹ nhàng tháo chiếc áo n.g.ự.c cuối cùng, cúi xuống hôn.
"Ưm nhẹ một chút..." Cô đang lo cho đứa bé trong bụng.
, Phó Tranh quả nhiên giảm nhẹ động tác, những nụ hôn gấp gáp vẫn như mưa rơi, dồn dập phủ xuống.
Ôn Lương nhắm mắt , đầu óc rối loạn như đang chìm nổi giữa đại dương vô tận.
Cô run rẩy, theo bản năng ưỡn n.g.ự.c đón lấy, hai tay luồn mái tóc ngắn gọn gàng gáy Phó Tranh.
khí trong phòng càng lúc càng mờ ám.
Quần áo vứt ngổn ngang sàn.
Khắp nơi tràn ngập tiếng thở dốc đan xen đàn ông và phụ nữ.
Phó Tranh kéo tay Ôn Lương, đặt lên thắt lưng , giọng khàn đặc: "Giúp cởi."
"Um..."
Đầu óc Ôn Lương trống rỗng, chỉ làm theo bản năng tháo thắt lưng cho .
lúc đó, tiếng chuông điện thoại bất ngờ vang lên, phá vỡ bầu khí đang nóng bỏng đến nghẹt thở.
Ôn Lương tỉnh táo đôi chút, đẩy Phó Tranh:
"Điện thoại ..."
Phó Tranh giọng khàn khàn: "Đừng để ý, tiếp tục ."
Chuông điện thoại vang lên một lúc tự động ngắt.
chỉ vài giây , reo lên nữa.
Phó Tranh cau mày, rời khỏi Ôn Lương, xuống giường, nhặt áo vest đất, lấy điện thoại xem. liếc màn hình bấm : "Alo, cô Vương?"
Đầu dây bên gì.
Sắc mặt Phó Tranh càng thêm nặng nề: ", , đến ngay."
lập tức chỉnh quần áo, khoác áo vest, đầu với Ôn Lương: " việc ngoài một lát."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Việc gì ?" Ôn Lương dùng chăn quấn lấy , nửa dậy, "Muộn thế mà vẫn ?"
Tay Phó Tranh đang chỉnh cổ áo khựng .
"Cô Vương, Vương Nghiên ? Sở Tư
Nghi xảy chuyện ?"
Thấy im lặng, ánh mắt Ôn Lương vốn còn dư âm tình cảm bỗng chốc nguội lạnh, lạnh toát.
"Tư Nghi mất tích ."
"Mất tích? nên báo cảnh sát , bây giờ chạy thì gì?"
Sở Tư Nghi đang đợi đến tìm?
"Tư Nghi đang định, cô rời một nguy hiểm. Hơn nữa cô công chúng, báo cảnh sát sẽ ảnh hưởng nhỏ. sẽ nhanh chóng tìm cô . hứa với em, tìm sẽ ngay."
ánh mắt kiên quyết Phó Tranh, tim
Ôn Lương nhói lên từng cơn.
Lo lắng quá nên mất bình tĩnh.
Đây lẽ cái cớ mà Sở Tư Nghi dùng để gọi
Phó Tranh đến, cô rõ, chỉ tiếc Phó
Tranh .
Trong mắt , thể để Sở Tư Nghi chút sơ suất nào.
sẽ về.
Bạn thể thích: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Trong lòng cô hiểu rõ, Phó Tranh một khi thì chắc chắn sẽ .
"Nếu em thì ." Ôn
Lương cắn môi, lấy hết can đảm .
"Ôn Lương, đừng bướng bỉnh."
100
" quên lời hứa với ông nội ?" Trong lòng Ôn Lương nghẹn một , cô cố gắng tranh thủ thêm nữa.
luôn nghĩ đến Sở Tư Nghi, chỉ cần cô chuyện gì, sẽ lập tức chạy đến bên cô , thì lời hứa cùng cô sống hòa thuận còn c ý nghĩa gì?
Một chồng thể phụ nữ khác gọi bất cứ lúc nào thì cô cần để làm gì?
" chỉ hứa với ông nội sẽ sống hòa thuận với em, chứ hề đưa lời hứa nào khác.
Hơn nữa bây giờ chuyện liên quan đến tính mạng, trong tình huống , em cũng làm loạn ?"
Phó Tranh sa sầm nét mặt, lộ vẻ mất kiên nhẫn, bước nhanh rời .
Cánh cửa đóng "rầm" một tiếng.
Ôn Lương mềm nhũn, ngả xuống giường.
Lạnh quá.
Hình như mấy ngày nay thời tiết trở lạnh, dù đắp chăn cô vẫn cảm thấy lạnh, lạnh đến mức run rẩy, bất giác rúc đầu trong chăn.
, Ôn Lương, đừng bướng bỉnh.
, chỉ hứa với ông nội sẽ sống hòa thuận với em, chứ hề đưa lời hứa nào.
Từng câu từng chữ , như từng nhát d.a.o sắc bén, đ.â.m tim cô đến tan nát, m.á.u chảy đầm đìa.
Cô dốc hết can đảm, đổi chỉ những lời .
Thì tất cả chỉ cô vọng tưởng.
Những ngày hòa thuận gần đây khiến cô mất cảnh giác, suýt nữa quên mất sự tồn tại
Sở Tư Nghi, quên mất cách giữa cô và
Phó Tranh.
Chỉ cần Sở Tư Nghi còn ở đó, cô và Phó Tranh dù ly hôn, thì cuộc sống cũng sẽ bao giờ yên .
Cô nên tham lam chút ấm áp đó, lẽ cô nên sớm hiểu rõ, tại nhớ lấy bài học?
Ôn Lương cuộn , giường, lòng lạnh buốt.
Cô nhắm mắt trằn trọc, lắng tiếng kim đồng hồ tích tắc, bao lâu mà vẫn thể ngủ .
từ lúc nào, cô mới dần dần chìm giấc ngủ.
Sáng hôm tỉnh , giường chỉ một cô.
Tấm ga giường bên cạnh vẫn ngay ngắn, ai từng .
Ôn Lương ngẩng đầu đồng hồ treo tường, hơn chín giờ.
Cô sửa soạn xong xuôi xuống lầu.
"Phu nhân, cô tỉnh , chuẩn bữa sáng cho cô."
"
"Ông chủ về ?" Ôn Lương khẽ hỏi.
", ông chủ về." Dì giúp việc thở dài, lắc đầu.
" ."
Trong lòng Ôn Lương nặng trĩu, cô xuống ghế sa, liếc màn hình điện thoại, một tin nhắn nào.
bữa sáng, gần mười giờ, Ôn Lương bảo tài xế đưa đến bệnh viện.
Xe dừng tòa nhà nội trú, Ôn Lương xuống xe, lên lầu, vô tình liếc qua liền thấy một biển xe quen thuộc.
Cô tưởng nhầm, kỹ thì xác nhận .
Đó xe Phó Tranh.
Phó Tranh tìm Sở Tư Nghi ?
Tại ở bệnh viện?
Ôn Lương lên tầng, còn đến phòng bệnh thì thấy bên trong vang lên một giọng quen thuộc: "Ông nội Phó, bà nội Phó, cháu vẫn nhớ gặp hai , ông nội còn hỏi cháu thích ăn cua , chớp mắt mấy năm . Ông nội phúc, nhất định sẽ vượt qua ."
giọng Sở Tư Nghi.
Ôn Lương như rơi hầm băng, cứng đờ nguyên tại chỗ, làm gì.
Chưa có bình luận nào cho chương này.