Pháo Hôi Nữ Xuyên Thành Đầu Bếp Của Tiểu Tướng Quân
Chương 190
Tiêu phu nhân vẻ mặt nàng, thấy nàng vẻ gì sợ hãi, liền : “Con cần để ý tới lời nàng . nhẫn nhịn nàng, vì nể mặt cha Đông Đông. Phụ nó một thành thật, do Tiêu gia liên luỵ …”
Yết hầu bà nghẹn , những chữ cuối cùng nghiến răng .
Bạn thể thích: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng Anh Phát Điên Gì -Thời Noãn - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Tiêu phu nhân trầm mặc giây lát, : “Con cứ yên tâm ở Tiêu phủ. Cho dù chuyện hôn sự giữa con và Lão Lục thành, cũng sẽ nhận con làm nghĩa nữ, chọn cho con một hiền lương, để con thể sống bình an cả đời.”
“Bá mẫu…” Yến Thu Xuân cảm thấy sủng mà lo sợ, Tiêu gia thực sự quá với nàng. Nàng chỉ làm vài món ăn, cống hiến gì đáng kể, mà họ một lòng một đối đãi. những lời cần giải thích nàng vẫn rõ: “Đa tạ bá mẫu, con và Tiêu tướng quân như nghĩ. đưa con về chỉ vì thương hại con nơi nương tựa. Thực chất, tướng quân cứu con từ tay lũ thổ phỉ, gia đình con cho rằng con hoen ố thanh danh, nên khi nghĩ con chết, họ thậm chí còn xóa bỏ hộ tịch con…”
Chuyện nguyên chủ cũng chuyện lớn gì, hơn nữa nàng còn nữ tử xuất giá, nên cũng chẳng bao nhiêu chú ý.
Trừ bỏ mấy cận với Yến gia, ít Yến Thu Xuân nữ tử như thế nào.
Bởi lúc Yến Thu Xuân rõ ràng như , Tiêu phu nhân hề suy nghĩ thêm, ngược càng thương xót xoa đầu nàng: “Lòng thế nhân cổ hủ, con đừng cần bận tâm. , cứ xem Tiêu gia nhà .”
Yến Thu Xuân thẹn thùng , gật gật đầu.
Giây tiếp theo Tiêu phu nhân thử : “ mà, cảm thấy con và Lão Lục vô cùng hợp ý. Nếu , con hãy cân nhắc kỹ càng xem ? Nếu con đồng ý, chúng sẽ chuẩn , đợi Lão Lục trở về thể trực tiếp thành hôn, động phòng…”
Yến Thu Xuân:?
, nhanh chóng như ?
Nàng đỏ mặt, ngây ngốc bà lão nghiêm túc thiện lương mắt, nhất thời nên lời.
Biên quan. Nơi giao giới giữa Đại Chu và Ô Tháp, chiến sự diễn triền miên hằng năm, nơi đây chỉ còn đất đai khô cằn và cỏ dại tiêu điều.
Cách đây hai ngày, hai quân giao chiến một trận nghi thức, thương vong ít. Tuy Đại Chu giành thắng lợi, địch quân trở nên dè dặt, dám tái công kích. Đại Chu cũng nhân đà thắng mà rút quân, ngược , chỉ tại chỗ tu chỉnh, củng cố phòng ngự. Hai bên duy trì thế giằng co, cách chỉ mấy dặm.
Thật , việc giằng co thì cứ giằng co, các tướng sĩ Ô Tháp cũng cảm thấy quá tệ. Dẫu đối phương kẻ xảo quyệt, cường ngạnh, bọn họ vẫn quyết chí cướp một miếng thịt béo bở mới chịu thôi.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
hiện giờ, các binh sĩ Ô Tháp phần kiềm chế nổi nữa.
vì lẽ gì khác, mà bởi địch quân thật sự quá đáng ghét! Ngày nào cũng tỏa mùi hương thơm nức, tuy thể phân biệt rõ ràng loại hương vị gì, chắc chắn nhiều thịt. Mỗi đợt gió thổi qua, bụng bọn họ réo lên ầm ĩ. Nước bọt tiết nhiều đến mức họ dám mở miệng trò chuyện, sợ rằng hé răng liền sẽ chảy nước dãi. Thật thèm đến điên !
Đều chinh chiến trường, bọn họ ngẫu nhiên lắm mới ăn uống tử tế, phần lớn thời gian đều gặm lương khô cứng nhắc. Dựa lẽ gì mà đám Đại Chu hưởng những sơn hào hải vị đến ?
Gần giữa trưa, các tướng sĩ Ô Tháp đang gặm bánh khô khốc cùng với nước trắng, vốn dĩ còn giữ chút khí lực. Thế , chợt một khịt khịt mũi, ngửi thấy mùi hương quen thuộc , lập tức thể nhai nuốt nổi nữa: “Chết tiệt! mùi !”
Bạn thể thích: Ngày Tôi Thi Đỗ Công Chức, Bố Mẹ Lại Tự Tay Hủy Con Đường Của Tôi - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
chỉ binh sĩ thường, ngay cả các tướng lĩnh chung mâm, đồ ăn họ tuy khá khẩm hơn, ít nhất còn vài miếng thịt, ngửi thấy hương vị , họ cũng chịu nổi sự cám dỗ. Lập tức một lẩm bẩm: “Đại Chu lấy mà cung phụng bọn chúng đồ ăn ngon như ? Chẳng lẽ tình báo lệch?”
“Chắc chắn Đại Chu đang giăng bẫy chúng ! Bọn chúng lắm , đang cố tình mê hoặc để dụ chúng khiêu chiến!” Một vị tướng lĩnh khác hùng hổ thốt lên, dứt lời vội nuốt nước miếng. Song, khi khẩu phần ăn mặt, vẫn cảm thấy vô vị nhạt nhẽo, khiến chẳng còn chút hứng thú nào để động đũa.
“ chúng nên phát động tấn công ?”
“Đánh! Hiện tại chúng đối đầu với Tiêu gia, chiếm chút lợi thế nào. Nhất định đánh! Đánh xong , chúng thể cướp lấy thức ăn ngon bọn chúng!”
“Tuyệt vời! Tấn công!”
Một bên nỗ lực nâng cao sĩ khí, bên còn sĩ khí tự nhiên tăng vọt. Thực phẩm vẫn luôn thứ mà các tướng sĩ chờ mong nhất. Hiện giờ, điều đó càng trở thành tâm niệm mỗi : nhất định huấn luyện thật , mới món ăn ngon mà thưởng thức! xuất chinh , so với , quả thực quá đỗi hạnh phúc!
“Lão Trương, cho thêm một chiếc chân gà!” Một sĩ binh cất tiếng hô.
Một binh lính khác tiếp lời: “Thêm chút nước sốt, thêm thật nhiều ! gặm hết chiếc bánh bột bắp !”
“ ! !” Vị đầu bếp đang múc cơm khỏi thiếu kiên nhẫn nhắc nhở: “ cũng chỉ thể xin thêm một chút thôi, các ngươi đừng tưởng đây thứ để uống đấy nhé…”
“ hề! Chỉ ăn ngon quá thôi, cho dù chấm cả hòn đá cũng thấy ngon tuyệt!” Một đáp: “Mỗi ngụm đều cảm nhận vị thịt, ai da…”
vô cùng náo nhiệt, dẫu đang trong thời chiến, gương mặt họ hề hiện lên vẻ ủ rũ hoảng loạn, mà tràn đầy hy vọng ngày mai.
Chưa có bình luận nào cho chương này.