Pháo Hôi Nữ Xuyên Thành Đầu Bếp Của Tiểu Tướng Quân
Chương 188
Yến Thu Xuân đành buông công việc đang dang dở, theo chân Hoàng ma ma ngoài. khi , nàng dặn dò Thủy Mai và Hứa ma ma cách xử lý nốt. Việc làm đậu hủ dĩ nhiên các nàng tường tận, các bước cũng vô cùng giản đơn. Phần tào phớ ngọt và cay đều chuẩn xong, lát nữa chỉ việc dùng ngay.
Cả bốn đứa trẻ đều cùng nàng ngoài. Song, Hoàng ma ma ngăn chúng : “Tiểu thiếu gia, tiểu tiểu thư, chư vị cứ dùng bữa ở nơi . Chuyện lớn, tiểu hài tử nên nhúng tay .”
Bốn hài tử , chỉ đành nuối tiếc mà bỏ cuộc.
Yến Thu Xuân vốn dĩ đang bận tâm đến việc bếp núc, ngờ thể tự tay làm xong cho bọn nhỏ, nên nàng chút bất an. vài bước, nàng liền hỏi: “Ma ma, bá mẫu gọi đến đây, chuyện gì cần bàn luận ư?”
Hoàng ma ma đưa mắt nàng một cái đầy vẻ cảm thông, nhỏ giọng đáp: “Cô nương xong, mong rằng đừng nóng vội.”
Yến Thu Xuân cứng : “Rốt cuộc chuyện gì cơ?”
“Tiết phủ thỉnh đến đây cầu ,” Hoàng ma ma cất giọng nén giận, “ để rước cô nương về làm quý cho Ngũ thiếu gia bọn họ!”
Cầu hôn?
Cho ai?
Yến Thu Xuân theo bản năng còn đang tự hỏi, rốt cuộc cầu hôn cho ai, vì nàng vốn Tiêu gia nên từng nghĩ tới bản . khi đến hai chữ "nạp ", nàng lập tức bừng tỉnh. Hóa , chính nàng!
Sắc mặt Yến Thu Xuân quả nhiên tối sầm, nàng giận đến đỏ mặt tía tai, cùng bất giác bật thành tiếng.
Nạp ?
Hạng thiếu niên bạch diện thư sinh , mà dám đòi nạp bổn cô nương làm ?
Gợi ý siêu phẩm: Bị Ép Rời Khỏi Nhà, Tôi Kết Hôn Với Lục Thiếu Cuồng Sủng Vợ đang nhiều độc giả săn đón.
Bước chân Yến Thu Xuân đột nhiên nhanh hơn hẳn.
Hoàng ma ma kịp trở tay, nhất thời theo kịp bước chân thoăn thoắt nàng. Bà ngẩng đầu làn váy bay theo gió, ngẩn chốc lát khúc khích , vội vã chạy theo.
Quả hổ danh Lục thiếu gia xem trọng!
khí chất Tiêu gia!
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nơi tiếp khách đại sảnh ngoại viện.
Lúc Yến Thu Xuân đến, lúc thấy một âm thanh chút quen thuộc, đang : “Tiêu tỷ tỷ đây đang chờ đợi điều chi? Tiết gia gia tộc hiếm , còn Hộ Bộ Thượng thư tọa trấn! Hơn nữa, Tiết gia đang dốc sức đưa Đại công tử trở thành Thủ phủ Cẩm Châu, đích ấu tử, Tiết Ngũ Lang nhất định tiền đồ xán lạn, Tiêu gia nhờ thêm một phần quan hệ thông gia chăng?”
Xem thêm: Khúc Tử Trúc Năm Ấy (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
ghế dành cho khách, còn nghiêng về phía Tiêu phu nhân, tươi đầy mặt, vô cùng nhiệt tình.
Tiêu phu nhân vẫn giữ vẻ mặt nghiêm trang như thường lệ, thậm chí còn ánh lên vài phần lạnh lùng và thiếu kiên nhẫn. đến lời , bà lạnh một tiếng: “Cho dù đến mấy, thì cũng chỉ hạng thất!”
“ ngài nàng ?” Giang phu nhân hỏi ngược , nháy mắt với bà hai cái: “Chẳng lẽ ngài thực sự định gả nàng cho Lục lang ngài ? Nàng chỉ một cô nương mồ côi lai lịch bất minh, ở Tiêu gia ăn nhờ ở đậu lâu như , ngài quá tận tình tận nghĩa , nàng xứng đáng…”
“Hỗn xược!” Tiêu phu nhân cuối cùng nhịn nổi, quát lớn một tiếng vang trời.
Thần sắc Giang phu nhân cứng đờ, sắc mặt trở nên vô cùng ngượng nghịu, dám chống , đành vờ giữ vẻ bình tĩnh mà sang hướng khác.
thấy thiếu nữ tuổi xuân thanh thuần đang ở thềm cửa.
Ánh mắt Giang phu nhân sáng lên, trực tiếp dậy nghênh đón, hề nửa điểm coi thường như : “Yến cô nương tới , ai, nãi nãi Đông Đông cũng thật , thế nào cũng hỏi cô nương một chút chứ, nếu chẳng sẽ e lệ c.h.ế.t mất ?”
Yến Thu Xuân khẽ né tránh bàn tay bà , mắt thẳng, sải bước qua Giang phu nhân, đến mặt Tiêu phu nhân mà hành lễ: “Bá mẫu.”
Tiêu phu nhân xoa xoa thái dương, thều thào : “Giang phu nhân cầu hôn cho con, Tiết phủ Ngũ thiếu gia đích tử, Tiết gia chỉ thể cho con vị trí quý , bởi vì họ chính thê nữ nhi Tấn Vương, Vĩnh Khánh quận chúa. Ý con ?”
Bà dứt lời, Giang phu nhân mới làm lơ, sắc mặt lắm tiến tới, nặn nụ đón ý: “ , ngươi yên tâm, Tấn Vương tính tình hiền hoà, Tấn Vương thế tử cũng khiêm tốn hiểu lễ nghĩa, nữ nhi nhà tất nhiên cũng một phúc hậu.”
“Bổn phu nhân cảm thấy , cũng khuyến nghị con đồng ý. Song, việc hôn nhân đại sự do con tự quyết, nên cần hỏi ý con một tiếng. Nếu con đồng ý, những việc còn , bổn phu nhân sẽ con xử lý thỏa đáng.” Tiêu phu nhân nữa đánh gãy lời Giang phu nhân, về phía Yến Thu Xuân, ngữ khí ôn hòa .
Vẻ lạnh lẽo mặt Yến Thu Xuân tan một chút, với bà.
Chỉ cần Tiêu phu nhân cũng đồng ý, những chuyện còn nàng cũng để bụng.
Giang phu nhân liên tiếp mất mặt, ý mặt sắp duy trì nổi nữa, bà thấp giọng nhắc nhở : “Bổn phu nhân bất tài, chỉ ngươi đến từ Vụ Thành, cha , dựa việc cứu Tiêu Lục Lang, tới Tiêu gia cư trú, cũng thể cứ mãi ở Tiêu gia ?”
Yến Thu Xuân mắt lạnh bà , lạnh lùng : “Việc ở Tiêu gia , tuyệt đối liên quan gì đến bà, nhọc bà bận tâm! Phiền bà rõ ràng với Tiết gia, bổn cô nương gả! Cho dù đó vị trí chính thê, bổn cô nương cũng khinh thường cần, hiểu ? Đừng lấy một vị trí thất ti tiện nho nhỏ mà coi thành bảo bối để vũ nhục khác!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.