Phản Diện Quyết Định Kết Thúc Mạng Sống Của Mình
Chương 5
, yết hầu khẽ động, ánh mắt chút ngỡ ngàng.
lẽ quen với việc ở một nên cảm thấy lạ lẫm với cảm giác sắp xếp như .
thấy cứng đờ ở đó, phản bác cũng hành động, nụ càng rạng rỡ hơn: " nấu cơm, rửa bát, phân công rõ ràng, hợp lý !"
cử động, lập tức dậy mà chậm rãi đặt chiếc cốc trong tay xuống.
Đáy cốc chạm mặt bàn, phát tiếng "tách" nhẹ.
Tim cũng giật thót theo tiếng động đó.
Cuối cùng cũng dậy, vòng qua bàn ăn, đến bên bồn rửa.
Bóng lưng vẫn thẳng tắp trong động tác bớt sự cứng nhắc xa cách.
nín thở, khẽ, vặn vòi nước, cầm bát và bát , đặt bồn rửa bắt đầu cọ rửa.
Tiếng nước chảy xối xả phá tan sự tĩnh lặng phòng khách, cũng che tiếng ho .
lặng lẽ dậy, tiến gần mà cứ thế từ xa rửa bát.
Dòng nước b.ắ.n lên những hạt li ti, làm ướt một mảng nhỏ cổ tay áo .
cau mày, xắn tay áo lên một chút, để lộ cánh tay thon dài.
Khi thấy tóc dài vướng víu, buộc tóc lên.
Trong quá trình đó, , vươn tay vẫy chào , : "Khi nào rửa xong, chúng dạo nhé."
từ chối.
Một cảm giác hưng phấn khó tả dâng lên trong lòng , lặng lẽ một bên làm việc.
nhanh, lau xong bếp.
vặn chặt vòi nước, trong bếp chỉ còn tiếng nước tí tách nhỏ giọt bồn rửa.
, lau lau bàn tay ướt sũng miếng giẻ, ngước mắt lên, vặn bắt gặp ánh mắt đang chằm chằm hề che giấu.
nhanh chóng dời tầm mắt, khẽ : "Xong ."
"Ừm, vất vả cho !"
tới, quét mắt bồn rửa và bếp sạch sẽ, tiếc lời khen ngợi: "Rửa sạch sẽ ghê nha! Quý tay nghề cao đấy!"
trả lời mà thẳng phòng khách, bóng lưng mang theo vài phần vội vàng.
Đôi tai còn ửng lên những vệt hồng đáng ngờ.
Cuối cùng nhịn phì thành tiếng nữa.
Đẩy cửa căn hộ, làn gió se lạnh buổi chiều tối mang theo mùi cỏ cây ùa mặt.
Ánh hoàng hôn vàng rực phai nhạt gần hết, xa xa những ánh đèn lấp lánh bắt đầu thắp sáng.
Đừng bỏ lỡ: Lục Tổng Hủy Hôn, Tôi Cưới Liền Tay - Tống Khinh Ngữ + Lục Diên Chi, truyện cực cập nhật chương mới.
Trong khu chung cư nhiều , chỉ vài tiếng bước chân lẻ tẻ và tiếng trẻ con nô đùa mơ hồ từ xa.
Tuy dạo bước chân Quý Yến Lâm sải rộng, tốc độ nhanh, mang theo chút vội vàng như vứt bỏ thứ gì đó.
chạy lon ton vài bước mới miễn cưỡng theo kịp từ phía .
Bóng lưng hiện lên cô độc trong màn đêm dần buông xuống.
sóng vai cùng luôn bỏ hai ba bước.
khi chạy trăm mét, cuối cùng cũng nhịn mà phản đối: " Quý Yến Lâm, chậm chút !"
Bước chân bỗng khựng gần như thể nhận , ngay lập tức thật sự giảm tốc độ.
vẫn đầu, cũng gì, chỉ sải bước dần nhỏ .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
chớp cơ hội đuổi kịp và sóng vai cùng : "Hôm nay, hoàng hôn thật!"
Đáp vẫn sự im lặng.
lén liếc qua khóe mắt.
ánh sáng lờ mờ, gương mặt nghiêng Quý Yến Lâm vẫn lạnh lùng.
khi ngẩng đầu về phía chân trời, dường như thả lỏng hơn một chút so với trạng thái căng thẳng thường ngày.
cũng nản lòng, cứ thế tự tiếp: "Hình như cây hoa mộc hương ở đằng sắp nở , còn ngửi thấy chút mùi hương thoang thoảng..."
, bước chân Quý Yến Lâm chậm nửa nhịp nữa.
hít một thật sâu như đang cố gắng cảm nhận mùi hương ngọt ngào thoang thoảng trong gió.
ngẩng đầu lên, còn thì cúi đầu về phía , nơi hai cái bóng đèn đường kéo dài.
Xem thêm: Xuyên Thành Ác Nữ, Ta Chỉ Muốn Làm Giàu Nuôi Cả Nhà (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Chúng ở chân lúc thì tách , lúc chồng lên .
kìm chụp cảnh .
Ống kính dừng khoảnh khắc tay chúng chạm .
Nếu từ bóng thì cứ như thể đang nắm tay , kìm mà trộm.
lúc , một tiếng phanh xe chói tai phá vỡ bầu khí ấm áp.
vạch kẻ đường cách đó hai mươi mét, một chiếc xe sedan màu đen khi tông ngã một bà lão tăng tốc bỏ chạy.
kêu lên một tiếng, lập tức lao về phía hiện trường.
"Khoan ." Đột nhiên Quý Yến Lâm lên tiếng.
túm chặt lấy cổ tay : "Chụp ảnh lấy bằng chứng ."
gạt tay , lo lắng : "Lấy bằng chứng quan trọng cứu quan trọng hơn?"
xong, chút do dự lao tới, ánh mắt tối sầm vẫn theo .
Bà lão tông ngửa vạch kẻ đường, rổ rau quả trong giỏ rơi lăn lóc khắp nơi.
xổm xuống hỏi: "Bà ơi, bà thấy thế nào ạ?"
"Hình như... bà thở nổi..."
mò túi, phát hiện mang điện thoại, nên theo bản năng sang Quý Yến Lâm.
" gọi xe cấp cứu ."
gật đầu, sang bà lão: "Bà đừng cử động nhé, chúng cháu sẽ đưa bà đến bệnh viện, xe cấp cứu sắp đến ạ."
"Bà còn nhớ điện thoại nhà ạ?"
Bà lão lắc đầu.
" ạ, lát nữa cháu sẽ cùng bà đến bệnh viện, bà cứ nghĩ kỹ nhé."
nhanh, xe cấp cứu đến.
lúc định lên xe, Quý Yến Lâm theo, đang thắc mắc, hiếm khi lên tiếng giải thích:
"Cô mang điện thoại nên chắc tiền cũng mang theo."
Cứ thế, và Quý Yến Lâm cùng đến bệnh viện.
Khi đang chăm sóc bà lão thì hành lang truyền đến tiếng bước chân quen thuộc.
"Cô Lâm Hạ ?"
Bác sĩ Chu đẩy xe đựng bệnh án tới, ánh mắt dừng chiếc mũ len .
" cô đến Bắc Thành ?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.