Phấn Đấu Trở Thành Cáo Mệnh Phu Nhân Nuôi Bốn Con Trai
Chương 63
Lão Nhị tiễn nàng ngoài dặn dò: "Nương, nếu gặp chuyện như , xin nương đừng đến thẳng nha môn. Con sẽ về nhà ngay, nương cứ với con . Nếu để ngoài , nương sẽ khó bề sinh nhai, khó lòng hành nghề."
Lâm Vân Thư khẽ gật đầu: "Nương . Con cứ ."
Ngày hôm , Tiểu Tứ dẫn theo hai bạn đồng môn về nhà để cùng dùi mài kinh sử.
Một tên Lục Văn Phóng, thứ tử gia đình giàu nhất huyện Tây Phong.
còn tên Trần Kế Xương, lớn tuổi hơn hai một chút.
Lục Văn Phóng và Tiểu Tứ vẫn thường cùng học ở nhà Mễ tú tài. Lục Văn Phóng giới thiệu Trần Kế Xương cho Tiểu Tứ: "Đây Trần mà đây kể với Cố , tên Kế Xương."
Tiểu Tứ khẽ nở nụ tươi tắn: " sớm danh tiếng Trần từ lâu , hôm nay mới dịp diện kiến, tại hạ thật thất lễ."
Trần Kế Xương vận bộ y phục màu xanh nhạt, chân thành: "Cố quá khách sáo ."
Lục Văn Phóng từng Tiểu Tứ về quán ăn gia đình Cố cách thành mười dặm. Lúc , y cứ ngỡ nơi vắng vẻ tiêu điều, nào ngờ khi bước chân , mới quán ăn náo nhiệt, kẻ tấp nập ngớt. "Cố , tửu quán nhà quả nhiên phát đạt. So với tửu quán ba tầng gia ở trong thành, còn phần nhộn nhịp hơn bội phần."
Tiểu Tứ khiêm tốn xua tay: "Đó nhờ công lao nương và ba vị trưởng thôi, chỉ miễn cưỡng đủ ăn, há dám so sánh với phủ Lục gia."
Trần Kế Xương bên cạnh, mỉm hai khen chê một cách thú vị.
Lục Văn Phóng vỗ trán: "Ai da, cái trí óc hồ đồ ! Trần canh tác ruộng nương, miệt mài đèn sách, nào giống như chúng nửa mùa giả dạng kẻ sĩ. Phát ngôn như ở đây, quả khiến thiên hạ chê, còn làm cho Trần bật nhạo báng."
Bạn thể thích: Nữ Chính, Nàng Chớ Có Nhảy! - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Trần Kế Xương khẽ lắc đầu, ung dung đáp: "Làm việc bằng chính đôi tay gì đáng chăng? Huống hồ còn nương tựa hiền thê mới thể an tâm dùi mài kinh sử, e chẳng thể sánh bằng chư vị ."
Tiểu Tứ thẳng thắn như , còn tự nhiên, hề ngại ngùng, cảm thấy ngạc nhiên.
Lục Văn Phóng thấy Tiểu Tứ ngạc nhiên như , bật thành tiếng, vỗ vai Tiểu Tứ: "Trần nhà chúng năm ngoái thi đỗ tú tài . Hoàng Viên Ngoại ở huyện Tây Phong vốn quý trọng tài năng , gả ái nữ cho . Hiện giờ hai họ sống hạnh phúc, ân ái mặn nồng."
Tiểu Tứ chợt hiểu , lòng tràn đầy kính trọng: "Nguyên lai Trần sớm án bài định phận, tại hạ thật thất kính."
Trần Kế Xương mặt đỏ lên: "Chỉ may mắn mà thôi. Cố cần khách sáo làm gì."
Những ngày đó, Lâm Vân Thư từ lời kể Lão Nhị mà dần dần hiểu rõ hơn về tiến triển vụ án.
Gợi ý siêu phẩm: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? đang nhiều độc giả săn đón.
Hóa , nàng tưởng rằng gia đình vị tiểu sẽ đến báo quan ngay khi tin ái nữ hại, nào ngờ họ tìm đến tư gia Quách Viên Ngoại náo loạn . Quách Viên Ngoại vui mừng khôn xiết khi phủ thêm hậu nhân, cả nhà treo đèn kết hoa ăn mừng rộn ràng. Thi thể vị tiểu nhập liệm, chờ bảy ngày sẽ đem an táng.
Gia đình vị tiểu đến làm loạn, Quách Viên Ngoại tỏ vui. Tuy nhiên, vì họ cũng tình cảm với con gái , ban cho họ năm mươi lượng bạc, coi như thù lao cho công lao sinh hạ quý tử.
gia đình tiểu chịu từ bỏ, nhất quyết xem t.h.i t.h.ể ái nữ hại .
Quách Viên Ngoại họ quấy rầy đến nỗi chịu nổi, đành miễn cưỡng cho họ xem.
Khi thấy thi thể, họ kinh hãi tột độ. Sắc môi, sắc móng tay quả dị thường. Gia đình vị tiểu lập tức yêu cầu Quách Viên Ngoại chịu trách nhiệm về cái c.h.ế.t thảm ái nữ.
Quách Viên Ngoại tức giận khi họ nghi ngờ, liền lớn tiếng mắng chửi họ, rằng họ tham lam vô độ.
Lo sợ kẻ thủ ác sẽ hủy diệt chứng cứ, nha môn bèn phái các dịch giả vờ điều tra các thôn lân cận.
Chưa có bình luận nào cho chương này.