Ôm Nhầm Mộ Thiếu Gia
Chương 2
12
Nhờ đỡ, Lục Chức rời , coi như thoát êm . Bầu khí gượng gạo trong phòng bao dần tan biến, khôi phục vẻ náo nhiệt vốn . Tạ Tùng kéo xuống bàn bài, nhất quyết bắt xem bài hộ . Thú thật mệt , lời "ông chủ" thì thể .
Đang lúc lim dim sắp ngủ, bàn bài bỗng thốt lên một tiếng "A!". Tất cả đều . đó đập bàn, vẻ mặt như tỉnh ngộ: " nhớ ! Tô Yến, cô từng theo Tạ Chỉ Uyên ?"
Trong phút chốc, dường như bộ oxy rút cạn, bên tai chỉ còn những tiếng ù ù. cố tỏ bình tĩnh: " chắc chắn nhận nhầm ."
đó càng đập bàn phấn khích hơn: "Làm mà nhầm ! gặp cô ở miền Nam . Tạ Chỉ Uyên cưng chiều cô hết mực, trong căn hộ nhỏ hai ở, nguyên một bức tường ảnh chân dung cô, do chính tay vẽ đấy."
càng càng hăng, còn quàng vai Tạ Tùng, tỏ vẻ chân thành khuyên nhủ: "Tạ Tùng, đừng để cô lừa! đàn bà động cơ đơn thuần , đầu tiên quyến rũ chú út , giờ đến quyến rũ , rõ ràng làm nhà gà chó yên! Thiên hạ thiếu gì con gái , việc gì dây dưa với loại đàn bà lăng loàn ."
ánh mắt tức khắc đổ dồn . thăm dò, khinh bỉ, và cả những ánh xem kịch . Tạ Tùng siết chặt tay , với ánh mắt khó đoán định vui buồn: " thật ? đây, em thực sự từng yêu chú út ?"
khựng , hạ thấp giọng hơn: "Chỉ cần một câu em thôi, nếu em thừa nhận, cũng sẽ truy cứu."
Tim đập loạn nhịp, đầu ngón tay lạnh ngắt. trong lòng Tạ Tùng tin , tuyệt đối thể thừa nhận. Giống như Lục Chức nhận tiền Tạ Tùng thì biến mất , nhận tiền nhà họ Tạ thì cũng ngậm miệng ăn tiền.
: " , thực sự , chắc chắn nhận nhầm ."
Ánh mắt Tạ Tùng một chút ấm. tin. Đầu tiên sự thử dò xét Ôn Nhược Nghi, đó lời khẳng định chắc nịch . thể nào tất cả đều nhận nhầm. Hơn nữa, những cử chỉ khác thường Tạ Chỉ Uyên khi gặp , chỉ cần để ý một chút sẽ thấy manh mối.
Thế , Tạ Tùng đột ngột , giáng một cú đấm sấm sét mặt bạn . "Mày ăn gan hùm mật gấu ? Bạn gái tao mà mày cũng dám thêu dệt bậy bạ?" Ánh mắt hung dữ, mất vẻ lười nhác thường ngày. "Tô Yến đây cho dù quen một trăm lẻ tám bạn trai thì ? Tao thích cô , đến lượt mày quản chắc?"
13
Cú tay Tạ Tùng khiến phòng bao loạn cào cào. vội lên can ngăn đánh, phần lớn chọn xem. Ai cũng Tạ Tùng từ nhỏ nuông chiều đến vô pháp vô thiên, tiếng đồn xa. Gần đây gặp biến cố nên tính tình thu liễm đôi chút, cái tính ngang tàng trong xương tủy thì chẳng giảm bớt phân nào.
Tạ Tùng thèm để ý đến đám đông, ôm lấy ngoài. Lúc ngang qua bạn , để một lời cảnh cáo: "Còn để tao thấy mày một chữ nào về Tô Yến nữa, thì chỉ đơn giản đánh một thế ."
Bước khỏi phòng bao, gió lạnh thổi qua mới khiến hồn. tại Tạ Tùng bảo vệ , rõ ràng tin lời . vẫn vạch trần ngay tại chỗ.
trong xe, chủ động thú nhận với Tạ Tùng: "Xin , thực nên với sớm hơn. mối quan hệ , cả và Tạ Chỉ Uyên đều thừa nhận."
Tạ Tùng trái thản nhiên: "Em vốn dĩ cũng chẳng cần với , dù cuộc tình chúng từ đầu đến cuối đều giả." Dứt lời, từ đầu đến chân, giọng điệu đầy ẩn ý: " mà, bảo em thể khiến chú út vương vấn ngần năm, thì cũng hợp lý thôi. Trông quá nghiêng nước nghiêng thành, tính cách khá đáng yêu. Kể xem nào, hai yêu thế nào?"
Cái quá nghịch ngợm. Rõ ràng thấy , cứ hỏi. im lặng suốt đường , hứng thú Tạ Tùng chẳng giảm chút nào. còn chọc chọc tay : "Tô Yến, giờ gặp chú út , em cảm thấy thế nào?"
hít một thật sâu, nghiêm túc : "Tạ tiên sinh, nếu hết , chúng kết thúc tại đây . Phía sẽ tự , tất cả , liên quan gì đến . Chúng giả vờ yêu hai tháng, chắc cũng đủ để đối phó với gia đình ."
Tạ Tùng vươn vai, tựa lưng ghế, lười biếng nhướng mày: "Thế thì , chia tay với em . Ông chú út chỉ hơn ba tuổi, thế mà từ nhỏ cái gì cũng đè đầu cưỡi cổ , giờ cơ hội chọc tức ông một phen, thấy khoái chí lắm."
kiểu thích xem náo nhiệt mà sợ chuyện lớn. bất lực: " sắp kết hôn , thể nào còn vướng bận gì với nữa ." Tạ Tùng liếc , vẻ mặt bỗng trở nên kỳ lạ: ", hóa em tưởng " đến miệng nuốt ngược trong.
14
Tạ Tùng tâm tính linh hoạt, làm những việc bất ngờ. suốt nửa tháng đó, ngày nào cũng chuẩn giờ đón tan làm, ăn cùng , đưa về nhà, đều đặn sót ngày nào, khiến cảm thấy lạ lùng.
mấy thúc giục: " việc riêng ? Đừng suốt ngày cùng như thế." thản nhiên đáp: " cùng em chẳng việc bận ?" còn gì để . Tạ Tùng lười nhác: "Cứ cùng , ngày nào đó chạm mặt chú út, lúc đấy còn cố tình chọc tức ông , thú vị bao."
Lời như đùa, thực sự kiên trì thực hiện. Chỉ , chúng chạm mặt Tạ Chỉ Uyên, mà đụng . cùng Tạ Tùng đến câu lạc bộ dùng bữa, chỉ mới vệ sinh một lát, thấy đang quỳ sàn nhà, dáng vẻ ngoan ngoãn. Còn Tạ phu nhân ghế bên cạnh, mặt mày tái mét.
" với con hàng nghìn hàng vạn , bảo con thu tâm . Vì ghen tuông mà chạy thám hiểm rừng mưa, suýt chút nữa thì mất mạng, vẫn tởn ? Giờ để con nhỏ minh tinh đến hội trường Ôn Nhược Nghi gây sự. Con tưởng chuyện truyền ngoài chắc?" "Bố con mất sớm, con vốn dĩ thừa kế, còn chú út con. Tâm tư ông nội con thế nào cũng rõ nữa. Cứ quậy phá thế , con lấy gì mà tranh với chú út đây?"
đến đoạn kích động, bà bỗng phắt dậy, vung tay định tát Tạ Tùng một cái. Móng tay lướt qua gò má , để một vết máu dài. sững sờ. Thấy Tạ phu nhân định đánh tiếp nữa, hiểu lấy can đảm ở , đột nhiên lao lên phía , vươn tay ngăn bà .
"Dì ơi, trách Tạ Tùng , đều tại cháu hết!" lắp bắp giải thích: "Cô gái đó vốn dĩ khách khí chào hỏi cháu, cháu kìm nên mắng cô , cô mới phản kháng . Xin dì, cháu quá bốc đồng, gây thêm rắc rối cho dì ."
Hai con bỗng dưng im bặt. khí nặng nề đến mức khó thở. Mãi một lúc lâu , Tạ phu nhân mới chậm rãi thu tay , lạnh một tiếng xoay bỏ .
Bạn thể thích: Ta Mang Siêu Thị Xuyên Không Về Cổ Đại Nuôi Tể Tướng - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Khủng hoảng qua, Tạ Tùng đầy kỳ quặc: "Tô Yến, em việc gì tự chuốc vạ ?" " đánh , trút giận xong thôi, dù cũng con trai duy nhất bà, bà còn dựa . em thì khác, em đắc tội với bà , sống ở nhà sẽ càng khó khăn hơn." bỗng cảm thấy buồn : " đang cái gì ?"
15
Tạ Tùng ngẩn . Dường như lúc mới phản ứng rằng mối quan hệ chúng vốn giả. chỉ trong thoáng chốc ngỡ ngàng, lấy vẻ mặt bất cần đời. "Tô Yến, thực em quan tâm đến ? Nếu quan tâm, thấy đánh em lao đến làm gì?" trả lời chiếu lệ vài câu: " , quan tâm lắm, hài lòng ? chúng đừng gặp nữa. 'yêu' hai tháng , còn đắc tội với , chúng chia tay chắc chắn bà sẽ ý kiến gì ."
Thế Tạ Tùng khẳng định chắc nịch rằng ngày sinh nhật . Chỉ cần cùng nốt cái sinh nhật , sẽ cam tâm tình nguyện chia tay với . Thế , một nữa chạm mặt Tạ Chỉ Uyên...
Bạn bè Tạ Tùng đông vô kể, nên bữa tiệc sinh nhật diễn náo nhiệt. Tạ Chỉ Uyên đến giữa buổi tiệc. thấy bạn bè trêu chọc chúng : "Tạ Tùng, mặt mũi thế ? Tô Yến cào ? Tính tình cũng hoang dã đấy nhỉ." đỏ mặt kéo tay áo Tạ Tùng bảo giải thích, ưỡn ngực đầy khoe khoang: " , ai bảo thích chứ."
đầu thì thấy Tạ Chỉ Uyên. vốn đang cúi đầu, như cảm nhận điều gì đó nên ngước lên, lặng lẽ . Lúc nhà vệ sinh dặm phấn, Tạ Chỉ Uyên chặn . "Em thực sự thích đến thế ?" chẳng thèm : "Chuyện liên quan đến ." Ánh mắt Tạ Chỉ Uyên nóng bỏng, gắt gao bám lấy : "Nếu nó liên quan thì ?" : " còn vị hôn thê thì ?"
Tạ Chỉ Uyên một tiếng, giọng điệu đầy vẻ khinh miệt: "Ai với em thế? Tạ Tùng ? Ôn Nhược Nghi vị hôn thê . Chỉ một đàn bà dày công tính toán gả cho mà thôi." nhếch môi, để lộ một nụ mỉa mai: " thì ? liên quan gì đến ?"
Tạ Chỉ Uyên thở dài, định nắm lấy tay : "Chúng bắt đầu . sớm nhận , thực chất em chẳng hề động lòng với Tạ Tùng. Tô Yến, em vẫn còn yêu , ?"
đột nhiên bật . mãi, nước mắt cứ thế tự chủ mà rơi xuống. lấy tay lau bừa những vệt nước mắt nơi khóe mắt. " thôi, đưa tiền cho ." "Em bao nhiêu?" "Ba trăm nghìn tệ." Tạ Chỉ Uyên ngạc nhiên: "Chỉ bấy nhiêu thôi ?" trông còn thảm hại hơn cả : " thế."
16
Tạ Chỉ Uyên lấy điện thoại , chỉ vài giây , điện thoại báo tin nhắn tiền về tài khoản. tiền còn nhiều hơn ba trăm nghìn tận một con . " , năm đó tại nhỉ? Những như các chỉ cần động đầu ngón tay thể giải quyết khó khăn ."
Tạ Chỉ Uyên nắm lấy tay , giọng run rẩy: "Tô Yến, ý em gì?" im lặng. Tạ Chỉ Uyên càng hoảng loạn hơn: "Em , đừng để lo lắng."
Lúc chúng đang giằng co, Tạ Tùng lững thững tới. kéo lòng, liếc Tạ Chỉ Uyên: "Chú út, đây bạn gái cháu, chú hãy tôn trọng một chút." Tạ Chỉ Uyên thu tay , thần sắc thản nhiên: " cháu cô mối tình đầu chú ? Chú đợi cô bảy năm trời."
Giây tiếp theo, Tạ Tùng kéo mạnh lưng, siết chặt nắm đấm vung thẳng mặt Tạ Chỉ Uyên: "Thằng chó, mày cũng giữ mặt mũi chút chứ! Năm đó chính mày tự tay buông bỏ cô , giờ giả vờ thâm tình, mày thấy ghê tởm ?"
Tạ Chỉ Uyên nghiêng tránh , giơ tay khóa chặt cổ tay Tạ Tùng: "Cháu tưởng cô ở bên cháu thật lòng ? Chẳng qua mượn cháu để gây sự chú ý với chú thôi!" Tạ Tùng nghiến răng thốt từng chữ: "Thì ? sớm muộn gì cũng đợi chân tâm cô . chú hết cơ hội ."
Hai lao ẩu đả, va cái bàn bên cạnh. Ly tách đĩa bát rơi vỡ tan tành. Cảnh tượng hỗn loạn đến cực điểm. Còn bước tới bên cạnh Tạ Tùng, khoác lấy cánh tay . Sắc mặt Tạ Chỉ Uyên lập tức trắng bệch: "Tô Yến, rốt cuộc em cái gì?"
: " tiền. Tạ Chỉ Uyên, đến giờ vẫn tin ? về nhà hỏi lệnh tôn xem năm đó chủ động tìm ông , lấy việc chia tay với và ép về nhà làm điều kiện để đòi bao nhiêu tiền." Ánh sáng trong đáy mắt Tạ Chỉ Uyên tắt lịm . : "Tô Yến, em thực sự kẻ bạc tình."
17
Tạ Chỉ Uyên tìm đến nữa. Tạ Tùng đột nhiên đổi. còn đưa ăn những bữa tối tinh tế đắt đỏ đến phát sợ, cũng lôi đánh bài chơi bời với bạn bè nữa. Thậm chí, bắt đầu làm tử tế. vốn sắp xếp chức vụ cho ở tập đoàn từ lâu, suốt hai ba tháng qua chẳng thấy làm chính đáng ngày nào.
dạo gần đây, ngày nào cũng lái xe đưa làm mới đến công ty. Lúc tan làm xuất hiện giờ tòa nhà để đón về, đều đặn một li. Quà tặng gửi cho cũng khác . còn những món hàng hiệu vung tiền bừa bãi, mà những thứ nhỏ nhắn tinh tế hợp sở thích .
Gu thẩm mỹ Tạ Tùng thực sự . Hôm đó tặng một sợi dây chuyền đá thạch lựu cổ. cầm trong tay ngắm hồi lâu, ngẩng đầu lên bắt gặp ánh mắt đầy ý Tạ Tùng. Tim khẽ lỡ nhịp. vội vàng cúi đầu nghịch sợi dây chuyền để che sự hoảng loạn trong mắt.
Vốn dĩ sinh nhật Tạ Tùng sẽ kết thúc, cứ bám lấy , hết đến khác năn nỉ bảo đợi lành vết thương hãy nhắc chuyện chia tay. Mà giờ mặt làm gì còn vết bầm tím nào nữa.
hít một thật sâu Tạ Tùng: ", chúng thể chia tay ?" Tạ Tùng đập bàn phắt dậy: "Tô Yến, em lương tâm hả! mới tặng dây chuyền cho em xong, đầu đòi chia tay?" bất lực: "Thiếu gia , ngay từ đầu chúng rõ giả mà." Tạ Tùng cứng họng, vẫn cố chấp bảo: "Giả thì thể biến thành thật ?"
trả dây chuyền cho Tạ Tùng, gằn từng chữ: "Chúng hợp , đừng phí công vô ích nữa." hứ một tiếng: "Hợp do quyết định." chẳng buồn tiếp chuyện Tạ Tùng nữa, sán tới: " thật nhé, lúc đó em ôm bia mộ mà vì cái gì? Ai làm em buồn, đánh cho."
Tim như cái gì đó va nhẹ . Tại nhỉ? Chẳng qua thấy quá cô đơn, quá mệt mỏi mà thôi. : " gì, qua hết ."
Từ ngày đó, bắt đầu trốn tránh Tạ Tùng. Tin nhắn gửi trả lời, đợi ở lầu công ty thì làm đơn xin sếp công tác khẩn cấp. Cứ thế kiên trì một tháng. công tác về, đụng mặt một vị quản gia mặc đồng phục. Ông dẫn lên xe. khép nép gọi một tiếng: "Tạ phu nhân."
18
Chúng cũng chẳng còn xa lạ gì. Ngoài đầu gặp ở nghĩa trang, khi đó Tạ phu nhân tưởng dành tình cảm sâu nặng cho Tạ Tùng nên chút thất thố, còn những lúc khác bà đều một phu nhân hào môn sáng suốt và tao nhã.
Tạ phu nhân vòng vo mà thẳng vấn đề: "Thực cô khiến cái khác về cô." "Ban đầu tưởng cô cũng chẳng khác gì những cô gái vây quanh Tạ Tùng. Đứa trẻ từ nhỏ nuông chiều quá mức, tính tình ngang bướng. bảo nó học, thực tập ở công ty, tiếp quản việc gia đình, nó đều làm, suốt ngày chỉ chơi bời với bạn bè." " ngờ, chính cô khiến nó thu tâm ." "Tuy nhiên vẫn nhắc nhở cô, Tô Yến, với gia cảnh và nền tảng giáo dục cô, danh chính ngôn thuận gả cho Tạ Tùng thì còn cách xa. Đương nhiên, nếu cô cần danh phận, chúng cũng sẽ để cô chịu thiệt. Sinh con gái cho biệt thự, sinh con trai cho cổ phần."
Ánh mắt bà đầy sự dò xét. vội vàng lắc đầu, giọng thành khẩn: "Dì ơi, thực cháu chẳng làm gì cả, và Tạ Tùng thu tâm cũng vì cháu ạ. Hơn nữa, chúng cháu chắc cũng sắp chia tay ."
Tạ phu nhân khẽ gật đầu, đặt một tấm thẻ ngân hàng xuống mặt . Bà , bên trong vẫn 5 triệu tệ như ...
, suy nghĩ một hồi từ chối nữa. tiền đủ để chuyển đến một thành phố khác và mua một căn nhà nhỏ xinh xắn.
khâu chuẩn cho việc chuyển nhà đều diễn suôn sẻ. thực sự ngờ rằng, trong khoảnh khắc chiếc xe tải lớn mất lái lao thẳng về phía chúng , Tạ Tùng cứu chính . thậm chí còn hề đánh lái, mà dùng chính thể để che chắn mặt .
chỉ thương ngoài da, Tạ Tùng gãy xương ba chỗ, đầy máu. gác việc, túc trực chăm sóc rời nửa bước. trái còn đắc ý, khi tỉnh , gặp ai cũng khoe khoang: "Thấy ? Ông đây cứu bạn gái đấy, lợi hại ?"
Bạn bè đương nhiên tán thưởng. Tạ Tùng khẽ hỏi : "Tô Yến, giờ em tin thực sự thích em ?" né tránh ánh mắt : "Đó thích, đó chỉ lòng hiếu thắng thôi. thắng, thắng Tạ Chỉ Uyên."
"Tạ Tùng, lúc phận , gì, nhớ ? bảo từ nhỏ đến lớn cái gì cũng bằng Tạ Chỉ Uyên, nên sớm gỡ một ván ông ."
Tạ Tùng cuống lên, bất chấp vết thương , gồng dậy khỏi giường bệnh: "Em lương tâm hả! loại gì cơ chứ? Đến mức lấy mạng để đặt cược cho chuyện đó ?" khựng , giọng điệu đột nhiên mềm xuống: "Cho thắng một ván mà, Tô Yến. cứu em , như vẫn đủ ?"
19
Lúc còn đang ngẩn , Tạ Tùng đột nhiên vươn tay ôm lấy eo , đó thuận thế giữ chặt cằm , cúi xuống hôn mãnh liệt. Giây phút môi chạm môi, thấy tiếng tim đập loạn nhịp. Lòng bàn tay mấy đặt lên lồng ngực đẩy , đều Tạ Tùng dùng một tay nắm chặt hai cổ tay, cưỡng ép ấn sang một bên.
Cuối cùng cũng vùng , lớn tiếng quát: "Tạ Tùng, đừng quậy nữa!" dùng đầu ngón tay lau khóe môi , thản nhiên: "Chú út, lâu gặp."
Dòng máu trong tức khắc đông cứng . Tạ Tùng trái càng vui vẻ hơn. Cửa phòng bệnh đẩy , Ôn Nhược Nghi thở hổn hển bước . Cô ôm một bó hoa, phàn nàn: "Tạ Tùng, cháu thương, thím mua cho cháu bó hoa lầu, chúc cháu sớm bình phục. Chỉ Uyên, cũng đợi em chứ, mà nhanh thế."
Tạ Tùng cố tình kéo dài giọng, đầy ẩn ý: "Đa tạ thím út." Tạ Chỉ Uyên ngắt lời , giọng lạnh như băng: "Tạ Tùng, chú nhiều , chú bao giờ đồng ý kết hôn với cô ."
Nụ mặt Ôn Nhược Nghi khựng . Cô dịu dàng hỏi: "Đang yên đang lành, nổi giận thế?" Tạ Chỉ Uyên xua tay, thái độ thiếu kiên nhẫn: "Cô ngoài , để chuyện riêng với Tạ Tùng vài câu."
và Ôn Nhược Nghi cùng lui ngoài. mới Tạ Chỉ Uyên quát tháo như mà Ôn Nhược Nghi chỉ trong chớp mắt rạng rỡ, khả năng kiểm soát cảm xúc thật đáng kinh ngạc. bắt chuyện với cô thế nào nên đành bừa về thời tiết. Cô tự xòe mười đầu ngón tay, cúi đầu ngắm những viên kim cương bộ móng tay .
"Tô Yến ? Cô im miệng . Cô cần lấy lòng , mà cô cũng chẳng lấy chút lợi lộc gì từ ." ngẩn , hiểu ác ý cô từ mà . Ôn Nhược Nghi liếc , ánh mắt đầy sự khinh miệt: " Tạ Tùng kể với , dã tâm cô cũng nhỏ . vẫn nhắc nhở cô, thứ thuộc về , tranh giành thế nào cũng vô ích thôi. Nhà họ chọn con dâu, lựa chọn đầu tiên môn đăng hộ đối, nếu thể thì ít nhất đàng gái cũng mang lợi ích cho gia tộc đàng trai."
Cô vuốt mái tóc xoăn tinh tế: "Ví dụ như , chính thể mang lợi ích cho Tạ Chỉ Uyên. Còn cô, chỉ tổ gây thêm rắc rối thôi."
20
Thế ngay đó, cửa phòng bệnh mở , Tạ Chỉ Uyên bước ngoài. Ôn Nhược Nghi lập tức đổi sang gương mặt dịu dàng, Tạ Chỉ Uyên cô . ánh mắt kinh ngạc Ôn Nhược Nghi, Tạ Chỉ Uyên nắm lấy cổ tay , kéo lối thoát hiểm bên cạnh.
: " , tiệc đính hôn Tạ Tùng sẽ diễn tháng . đích sắp xếp, ai thể đổi . Tô Yến, sẽ ai cân nhắc cho em , em tự tính toán ."
Tạ Chỉ Uyên lặng lẽ , dường như đang quan sát phản ứng . thực sự phản ứng gì nhiều. chỉ cúi đầu : " , sẽ rời ."
Thực , chuyện còn sớm hơn cả Tạ Chỉ Uyên. Tạ phu nhân sớm nhắc nhở rằng bà đang sắp xếp xem mắt cho con trai. Những năm gần đây, cuộc tranh giành quyền thừa kế giữa Tạ Chỉ Uyên và Tạ Tùng ngày càng gay gắt. Tạ Chỉ Uyên công ty sáu năm , dùng thủ đoạn sắt đá mở rộng hợp tác trong vài lĩnh vực mới, tiếng ngày càng trọng lượng. Nhiều nguyên lão trong công ty đều mặc định sẽ lên nắm quyền.
Thế , Tạ Tùng đích tôn danh chính ngôn thuận. Tạ Tùng vắt óc tìm cho con trai một vị hôn thê môn đăng hộ đối. Một khi hôn ước thành lập, đủ sức để đảo ngược tình thế. còn Tạ Chỉ Uyên? sẽ yên thất bại ? Liệu dùng hôn nhân làm bàn đạp ?
Tạ Chỉ Uyên lấy một chiếc nhẫn. Đó một chiếc nhẫn bạc đơn giản. Giọng thấp: "Tô Yến, đây chiếc nhẫn bảy năm em để . Nếu em sẵn lòng, thể đợi thêm ba năm nữa ? Thực sự, chắc chắn, chỉ cần ba năm thôi. Ba năm đủ để củng cố địa vị trong tập đoàn, quét sạch trở ngại... bao gồm cả cuộc hôn nhân thương mại gia tộc đặt nhiều kỳ vọng ."
Ánh bạc chiếc nhẫn thật nhạt, làm mắt đau nhức: "Cho nên, cũng định dùng hôn nhân làm quân bài ?" Giọng Tạ Chỉ Uyên nhẹ như thở: "Tô Yến, chính em hủy hoại ước mơ , ép về nhà họ Tạ. thì tranh giành tiền đồ chính , chẳng lẽ lẽ đương nhiên ? thể cả đời vô dụng . Những chuyện đây, đều thể chấp nhất. Tô Yến, bỏ lỡ em thêm nữa. Ít nhất em đối với , từng chân tâm."
21
Chân tâm ? từng chứ. Thế , nó sớm tan biến theo gió trong những chuỗi ngày chờ đợi vô tận. Những uất ức, cam lòng cưỡng ép đè nén xuống, cùng với những hối tiếc thể thốt bảy năm , tất cả ùa về khiến lồng ngực nghẹn .
: "Tạ Chỉ Uyên, vẫn hỏi tại đòi ba trăm nghìn tệ ? Bố mất sớm, cô nhặt về nuôi nấng. Tuy cùng máu mủ còn hơn cả . Cô suy thận, cần tiền đó để thận. Cuối tuần nào cũng thăm cô, mà."
Viện phí phẫu thuật còn thiếu ba trăm nghìn. Chỉ thiếu ba trăm nghìn thôi. làm ba công việc bán thời gian, mỗi tháng tối đa cũng chỉ kiếm hai mươi nghìn. Trừ phí điều trị chạy thận cho cô, tốc độ tích góp thực sự chẳng nhanh chút nào.
Thực năm thứ hai quen , phận Tạ Chỉ Uyên . hiểu một đại thiếu gia như tại ẩn tính mai danh, sống trong khu ổ chuột. đắn đo một thời gian quyết định tin . , hỏi. nghĩ, vượt qua giai đoạn chuyện sẽ lên thôi.
bệnh tình cô ngày càng nặng. phân vân lâu nên mượn tiền Tạ Chỉ Uyên . Sự nghiệp liên tục gặp trắc trở, gần như cứ hễ chút khởi sắc phá hủy sạch sành sanh. Thực và đều hiểu rõ, nhà họ Tạ ở phương xa đang tay. Họ ép về kế thừa gia nghiệp. Tạ Chỉ Uyên cũng bướng bỉnh, con đường thì ai thể ép .
hận chính dám thú nhận với Tạ Chỉ Uyên vì sợ nghĩ ham lợi phận . Càng hận bản trơ mắt cô bệnh nặng mà tự ép lấy một . Tình yêu chẳng lẽ còn quan trọng bằng mạng sống cô ?
cuối cùng đưa Tạ Chỉ Uyên thăm cô, bà như dự cảm gì đó, nắm lấy tay chúng dặn dò nhiều điều, bảo chúng đối xử với : "Cô chẳng còn bao lâu nữa, nếu suối vàng hai đứa hữu tình nhân thành quyến thuộc thì cũng vui lòng."
Cũng chính ngày hôm đó, hạ quyết tâm với Tạ Chỉ Uyên: "Phẫu thuật cô thể trì hoãn thêm nữa, em còn cần ba trăm nghìn tệ." Thế Tạ Chỉ Uyên đột ngột nhận một cuộc điện thoại vội vàng dậy rời , chỉ để cho một câu: "Sẽ ."
Xem thêm: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn - Vân Tô + Tần Nhị Gia (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Câu đó như một gáo nước lạnh dập tắt tia hy vọng cuối cùng . Đêm đó trong bóng tối lâu. Cuối cùng, liên lạc với cha Tạ Chỉ Uyên, rằng cách khiến Tạ Chỉ Uyên rời khỏi thành phố . Ông hỏi bao nhiêu tiền. ba trăm nghìn tệ. Ông xong cứ như thấy một chuyện nực nhất thiên hạ . : ", chỉ cần bấy nhiêu thôi thể cứu mạng cô ."
22
Cha Tạ Chỉ Uyên giữ lời. chỉ đưa tiền cho , ông còn sắp xếp bác sĩ giỏi nhất phẫu thuật cho cô. Ông : "Cô gái nhỏ, cô từ bỏ Chỉ Uyên để đổi lấy việc sống thêm hai mươi năm, vụ mua bán cô lỗ." Nếu ông , và cô dành dụm một trăm năm cũng mời chuyên gia tầm cỡ đó. Thế nên thực sự lỗ.
Thế cô dù cũng lớn tuổi, phẫu thuật thành công qua khỏi vì biến chứng. đổi lấy một năm thọ mệnh cho cô. Dường như vẫn lỗ. mỗi tỉnh giấc giữa đêm khuya, đều kìm mà tự tát mặt . Tại thể sớm hơn một chút? Nếu sớm hơn, liệu cô thể sống sót ? lẽ chính hại chết cô vì lòng tự tôn nực ...
Tạ Chỉ Uyên thể tin nổi hỏi : " em sớm cho ? Nếu em sớm thì chúng đến mức xa ngần năm." Ngón tay cái vẫn đang mơn trớn nơi khóe mắt , cố gắng lau những giọt nước mắt ngừng tuôn rơi. cúi , nhẹ nhàng tựa trán trán : "Tô Yến, xin em. thể để em . Dù cho em hận , cũng thể mất em thêm một nữa."
chậm rãi nhắm mắt . Khi mở mắt , trong đáy mắt chỉ còn sự thản nhiên. : "Tạ Chỉ Uyên, thực từng tìm ." Tạ Chỉ Uyên chấn động, mừng rỡ . mỉm tiếp: " đó, thấy Ôn Nhược Nghi ở trong nhà chúng . Chắc tắm xong, tóc cô ướt sũng, mặc chiếc áo sơ mi ... chỉ mặc duy nhất chiếc áo sơ mi mà thôi."
một thời gian dài u uất, ngày hôm đó bỗng thông suốt. Nếu gặp Tạ Chỉ Uyên, cuộc đời và cô cũng sẽ diễn như thế thôi. thì thể trách ? Vì căn nhà đó. ngay khoảnh khắc gõ cửa, lặng .
Ôn Nhược Nghi , cô thực sự gặp . Lúc đó đeo khẩu trang, phong trần mệt mỏi ở cửa. Còn cô ló nửa , mặc chiếc áo sơ mi rộng thùng thình Tạ Chỉ Uyên. dối hàng xóm cũ đến trả tiền cho Tạ Chỉ Uyên. Ôn Nhược Nghi mỉm : "Đêm qua mệt, tiền cô quyết định , cần trả nữa."
nhớ run giọng hỏi cô : "Tại cô quyền quyết định?" Cô đưa tay lên, lộ vết hôn xương quai xanh: "Cô . Vì ."
Tạ Chỉ Uyên cứng đờ . vươn tay chạm , dừng giữa trung: " chỉ uống say quá, nhận nhầm cô em... thề, cuối cùng chẳng chuyện gì xảy cả." Lồng ngực phập phồng dữ dội, giọng điệu gần như van nài: "Đừng vì chuyện mà phủ nhận , ?"
Một vốn luôn trầm mặc, bình tĩnh như , đây đầu tiên thấy hoảng loạn đến . cũng cuối cùng . giơ tay, giáng một cái tát mặt Tạ Chỉ Uyên. Một tiếng "chát" giòn giã vang lên trong hành lang yên tĩnh. Tạ Chỉ Uyên đánh đến lệch mặt. vô thức sờ lên gò má tát, yết hầu chuyển động thốt bất cứ âm thanh nào.
: "Tạ Chỉ Uyên, đây chính câu trả lời ."
xoay về phía thang máy ở hướng khác. Lòng trống rỗng, giống hệt như cảm giác mất trọng lượng khi thang máy xuống. tựa vách thang máy lạnh lẽo, gọi điện thoại trong danh bạ: "Tạ phu nhân, cháu chuẩn xong , thể ạ."
Thực , khi nhận phận Tạ Tùng, trong lòng từng hy vọng le lói. , chúng đều thể buông bỏ chấp niệm ban đầu. , những hiểu lầm đó cũng thể hóa giải. , bắt đầu một nữa cũng khó như tưởng tượng. Thế , cuối cùng tính . đánh giá quá cao bản . một chút thanh cao, chút đủ thông minh. Thế nên thể làm niềm an ủi con đường đoạt quyền Tạ Chỉ Uyên, cũng chẳng thể trở thành chiến lợi phẩm để Tạ Tùng khoe khoang.
Sự giúp đỡ Tạ phu nhân dành cho tư tâm, bận lòng. khi định ở một thị trấn nhỏ cách xa hàng nghìn dặm, bà mà đích đến thăm . Thấy trồng đầy hoa hồng trong sân và còn làm cả xích đu, bà lộ vẻ kinh ngạc. Bà bảo ngờ thể buông bỏ . Bà còn Tạ Tùng bỏ nhà , thà chết chứ chịu liên hôn, gia đình cắt đứt tế để ép về.
Tạ phu nhân , từ tốn : "Thực , tính cách cô cầm lên buông xuống , khá thích. Nếu cô thực sự yêu Tạ Tùng, kiên trì vài năm, sinh mụn con, sẽ mủi lòng." lắc đầu: ", dì sẽ ạ." Tạ phu nhân cũng : ", chắc sẽ ."
Bà uống xong chén cáo từ. Chuyện cuối cùng bà kể cho Tạ Chỉ Uyên đính hôn . đối phương Ôn Nhược Nghi, mà vị thiên kim hào môn vốn định liên hôn với Tạ Tùng . Bà tiếc nuối : "Ông cụ vẫn thiên vị đứa con út hơn một chút."
lâu khi Tạ phu nhân rời , nhận một bưu kiện. Bên trong thư từ mà một tấm séc. chữ ký, lời nhắn, thậm chí do bên thứ ba thanh toán nên trả tiền ai. Con đó tới bảy chữ . Nếu chi tiêu tính toán kỹ lưỡng, nó đủ để sống một đời an .
Ánh nắng xuyên qua mây trời rắc xuống, chiếc xích đu trong sân, giơ tay che ánh sáng chói mắt. Coi như đây dấu chấm hết cho cuộc dây dưa kéo dài . Từ nay về , thắng bại , sự bù đắp , đều liên quan gì đến nữa.
(Hết truyện)
Chưa có bình luận nào cho chương này.