Ôm Lấy Ngày Mai
Chương 17
nhịn : “Ừ, nhà họ Nhâm làm thừa kế phúc đức họ đấy!”
29
Một tháng , và Phí Tố làm thủ tục ly hôn.
Nhâm Vân Tịch chờ ngoài cục dân chính.
khỏi cửa, quỳ gối cầu hôn , tay cầm nhẫn.
Phí Tố chúng , yết hầu chuyển động, cuối cùng chẳng gì, chỉ lặng lẽ rời .
“ lấy em, nhà ý kiến gì chứ?” hỏi.
Dù , cũng công tử nhà tài phiệt, còn một phụ nữ lớn hơn bốn tuổi, từng qua một đời chồng.
đầy tự tin: “Chỉ cần chịu về nhà họ Nhâm, họ mãn nguyện lắm . Giờ đối xử với còn cung kính răm rắp, sợ vui bỏ nữa.”
30
và Nhâm Vân Tịch tổ chức một đám cưới hoành tráng.
Phí Tố mà cũng đến dự lễ cưới.
với : “Thần Thần, sắp nước ngoài phát triển thị trường. Em nhất định hạnh phúc!”
gật đầu: “Cảm ơn, sẽ hạnh phúc.”
sang Nhâm Vân Tịch: “Nếu đối xử tệ với cô , sẽ lập tức về đưa cô .”
Gợi ý siêu phẩm: Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý! đang nhiều độc giả săn đón.
Nhâm Vân Tịch: “ yên tâm, sẽ cho cơ hội đó .”
31.
Một năm , sinh một cặp song sinh long phụng.
Nhà họ Nhâm nhất quyết tổ chức tiệc mừng đầy tháng thật lớn cho hai đứa bé.
Ngày hôm đó, sảnh tiệc chật kín khách khứa, chẳng bao nhiêu đến nữa.
thì thầm với Nhâm Vân Tịch: “Nhiều quá, thôi thấy nhức đầu. Em trốn một lúc.”
“Ừ, mệt thì phòng nghỉ ngơi chút.” dịu dàng với .
Đang định rời , một vị họ hàng xa tới.
Nhâm Vân Tịch lập tức nở nụ xã giao: “Chú Đức, lâu gặp ạ!”
sững khi thấy phụ nữ đang khoác tay chú Đức.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cô cũng tròn mắt khi thấy , mất cả lễ nghĩa, hét toáng lên: “Đường Thần? cô ở đây? cô ly hôn với Phí ? còn dám đến dự tiệc kiểu ?”
Chú Đức tát cho cô một cái thật mạnh: “Cô ăn với phu nhân nhà họ Nhâm kiểu gì thế hả?”
Dư Nhiễm Nhiễm ôm má, kinh ngạc : “Phu… phu nhân nhà họ Nhâm? Cô ...?”
Chốc lát , cô lắc đầu, rối loạn: “ thể nào! cô thể phu nhân nhà họ Nhâm? Cô chỉ một bà già ai thèm cơ mà…”
Bốp! – Chú Đức tát thêm một cái.
Cú mạnh đến mức cô ngã lăn đất.
“ Đức, đánh em?” – Cô ngước mặt, vẻ tội nghiệp.
“Mau xin phu nhân !” – Chú Đức nghiêm mặt quát.
Dư Nhiễm Nhiễm cắn môi, bò dậy, cúi đầu: “Xin phu nhân, mong rộng lượng bỏ qua cho kẻ điều …”
“ .” – ngắt lời, sang Nhâm Vân Tịch – “Chúng thôi!”
“Ơ, cháu trai , còn chuyện mấy câu mà…” – Chú Đức xòa.
Nhâm Vân Tịch chẳng thèm để ý, nắm tay rời .
Lúc lưng , còn thấy tiếng bốp! nữa.
Xem thêm: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Chú Đức chửi: “Đồ đàn bà vô dụng, chỉ phá chuyện! Ngày mai cút khỏi đây cho !”
Dư Nhiễm Nhiễm bật cầu xin: “ Đức, đừng đuổi em mà…”
32.
Tầng , cách biệt hẳn với sảnh tiệc ồn ào, ban công yên tĩnh.
Nhâm Vân Tịch dắt tay đây, cúi đầu dỗ dành: “Đừng giận, mấy liên quan.”
ôm , tựa đầu vai .
“Em giận. Vân Tịch, em nghĩ… về em sẽ khó cảm xúc giận dữ.”
“Tại ?” – hỏi.
“Vì… em đang sống cuộc đời hạnh phúc nhất .”
“ cũng .” – siết chặt lòng.
Hết.
Chưa có bình luận nào cho chương này.