Nữ Y Sĩ Nông Môn Bị Chiến Thần Vương Gia Cưỡng Liêu Đi
Chương 8: Kẻ Trộm
Thế nên, tất cả lập tức đổ dồn về nhà Lâm Kiều An, ngay cả thôn trưởng Lâm Hữu Thiện ngoài bảy mươi tuổi cũng chống gậy bước tới, hỏi: “Kiều An, kẻ nào dám ăn trộm hài tử ?”
“Thái gia gia, theo .”
Ngay đó, Lâm Kiều An liền đỡ thôn trưởng Lâm Hữu Thiện về phía phòng mẫu nguyên chủ, cũng theo sát phía .
Khi cánh cửa mở , trong, ai nấy đều sững sờ. Hai kẻ thẫn thờ đất, mặt mũi, tay chân khắp nơi đều bầm tím, một trong đó đầu còn đang chảy máu.
Lúc , một trong đám đông kinh ngạc thốt lên: “Khánh Sinh? ngươi?”
kỹ , quả nhiên trong hai kẻ một nhi tử Lâm Vĩnh Thanh, khuất ở Lâm Gia Thôn.
Bởi vì Lâm Khánh Sinh con muộn Lâm Vĩnh Thanh, nên ông yêu chiều hết mực, đến nỗi nuôi dưỡng thành tính cách ham ăn biếng làm. Vị hôn thê mà Lâm Vĩnh Thanh hứa gả cho , khi Lâm Vĩnh Thanh qua đời, đối phương cũng từ hôn. mỗi ngày ở nhà làm gì, chỉ làm những chuyện trộm cắp vặt vãnh.
Gợi ý siêu phẩm: Ép Cô Vào Góc Tường: Gia Chủ Lạnh Lùng Cưới Vợ Nhỏ Về Sủng Lên Trời, Ai Ngờ Chỉ Là Một Quân Cờ Thế Thân! - Từ Vãn Ninh _ Lục Nghiên Bắc đang nhiều độc giả săn đón.
“Khánh Sinh, ngươi ngày thường làm vài chuyện trộm cắp vặt vãnh thì cũng thôi , cũng gì. hôm nay chạy đến nhà Kiều An để ăn trộm hài tử? Gia đình Vị Tùng bọn họ, chỉ còn chút huyết mạch thôi.”
Lâm Kiều An lập tức phản bác: “Ngươi từng thấy nhà ai nửa đêm chạy đến hỏi cần giúp đỡ ? Vả , lúc đó mới cho b.ú xong, vẫn ngủ, những lời ngươi và kẻ , đều thấy cả . Ngươi nợ tiền kẻ , chỉ bán trang sức mẫu để cho , mà còn trộm cả bán, để trả nợ.”
Lúc , một khác nhỏ giọng bàn tán: “Kẻ còn Lưu Căn ở trấn ? một tên cờ bạc, chắc thua hết tiền nên mới tìm đến nhà Kiều An chăng?”
Thôn trưởng giận thất vọng : “Ngươi, ngươi, Lâm Gia Thôn thể xuất hiện một kẻ như ngươi chứ.”
Cuối cùng, thôn trưởng thở dài một : “Ngươi , Lâm Gia Thôn chúng coi như kẻ như ngươi, sẽ trừ tên ngươi khỏi gia phả.”
Lời dứt, Lâm Khánh Sinh sợ hãi vội vàng quỳ xuống, “Tam thúc công, , cầu xin , tha cho , tuyệt sẽ dám nữa. nàng vốn một quỷ , sẽ mang đến tai ương cho thôn chúng , chỉ đưa nó rời khỏi thôn, ý nghĩ nào khác.”
“Tam thúc công, cầu xin , chuyện như , tuyệt sẽ làm nữa. Cha chỉ sinh , còn xin đừng trừ tên khỏi gia phả, cầu xin , Tam thúc công!” còn dập đầu vài cái về phía thôn trưởng.
Cổ đại giảng về lá rụng về cội, một khi tông tộc trừ tên khỏi gia phả, c.h.ế.t , hồn phách sẽ thể an táng, hơn nữa đất đai và nhà cửa trong tông tộc đều sẽ thu hồi.
đối với kết quả như , Lâm Kiều An hiển nhiên hài lòng, song vì tuổi còn quá nhỏ, cũng tiện công khai phản bác, liền : “Nếu như , Thái gia gia, bằng đưa lên quan phủ? Để quan phủ xử tội ?”
“ .” Lời , liền phản đối.
Một trong đó bước giải thích: “Kiều An, nếu đưa lên quan phủ, danh tiếng Lâm Gia Thôn chúng sẽ hủy hoại, con cháu đời thi cử làm quan, đều sẽ ảnh hưởng, ngươi cũng ngươi ảnh hưởng chứ.”
Lời dứt, Lâm Kiều An dù thích đến mấy, cũng thể suy nghĩ cho Tiểu Thần Hi trong lòng. tuy để tâm, ai dám bảo đảm Thần Hi lớn lên, sẽ để tâm.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Dù nếu Thần Hi theo con đường làm quan, phía thể vết nhơ. Với tư cách huyết thống duy nhất ở cổ đại, chỉ cần Thần Hi , chuyện với đều dễ .
Ngay đó, Lâm Kiều An đầu, ánh mắt rơi Lưu Căn, “ Thái gia gia, còn kẻ thì ?”
Lâm Hữu Thiện khẽ cau mày, một lát , mới chậm rãi mở miệng : “Lâm Khánh Sinh thể đưa lên quan phủ, cũng thể. Vì Lưu gia, chúng tự ý sợ rằng sẽ gây phiền phức đáng .”
đầu Đông thúc công ở đằng xa : “Đông , ngươi tìm cùng áp giải về Lưu gia, xem Lưu gia xử lý thế nào. Hơn nữa hãy với Lưu gia, nếu kết quả xử lý khiến hài lòng, dù bỏ cái già , cũng nhất định tự đến tận cửa đòi một lời công đạo.”
Đông thúc công gật đầu, đáp: “, Tam thúc công, nhất định sẽ xử lý thỏa việc .” đó liền gọi một trong đám đông, áp giải Lưu Căn về phía Lưu gia.
Chờ ba rời khỏi căn phòng, Lâm Kiều An ôm Tiểu Thần Hi, cung kính cúi gập thật sâu về phía Lâm Hữu Thiện, “Tạ ơn Thái gia gia chủ trì công đạo cho và , giúp giữ những thứ nương để , cũng bảo vệ .”
Lâm Hữu Thiện đáp, hỏi ngược : “Kiều An, ngươi thể cho Thái gia gia , ở cái tuổi nhỏ bé như , làm ngươi thể chế phục hai nam nhân đang độ tráng niên?”
Lời dứt, lòng Lâm Kiều An chợt chấn động mạnh. Nàng chẳng lẽ , hiện đại xuyên tới, nhập xác Lâm Kiều An . Nếu như , tiếp theo áp giải sẽ nàng .
Sở dĩ nàng thể chế ngự hai , nguyên nhân ngoài hai lý do. Một trời tối mịt, nàng tay bất ngờ, hai nàng một y sĩ, rõ đánh bộ vị nào cơ thể con dễ thương nhất, cũng đau nhất.
khi trầm tư một lát, Lâm Kiều An ngẩng đầu : “Thái gia gia, nương nhiều năm mang thai, cha sợ trong nhà chỉ một nữ nhi, tự bảo vệ , sẽ ức hiếp, nên ngày thường dạy vài cách tự bảo vệ. Thêm đó hôm nay trời tối mịt, thấy , chuẩn đầy đủ, trốn phía bọn chúng.”
xong, Lâm Hữu Thiện lời lẽ chân thành : “Kiều An, ngươi quên bảo vệ ngươi, giữ những thứ nương để cho ngươi và ngươi, điều . Kiều An, ngươi rốt cuộc cũng một nữ nhi, nữ nhi lấy vẻ yếu ớt làm , quá cứng cỏi, khác chắc thích.”
Lâm Hữu Thiện , nữ tử lấy vẻ yếu ớt làm , chỉ ở cổ đại như , ngay cả ở hiện đại, nữ tử yếu mềm đều càng nam tử yêu thích.
Lâm Kiều An đáp, hỏi ngược : “Thái gia gia, nghĩ xem, trong tình cảnh cha nương che chở, nếu yếu ớt nhu nhược, đủ sức bảo vệ hai chị em bình an trưởng thành ?”
Nhất thời, bộ khung cảnh chìm tĩnh lặng. Chuyện xảy trong thôn mấy ngày ai nấy cũng đều .
Tuy ít mặt đều cho rằng lời đồn về quỷ vô căn cứ, suy nghĩ bọn họ, suy nghĩ tất cả . Hai chị em bọn họ bình an trưởng thành, những chuyện đó vô dụng.
Ai nấy đều dùng ánh mắt đồng tình hai chị em Lâm Kiều An, thỉnh thoảng truyền đến vài tiếng thở dài nhẹ. Từ xưa đến nay vẫn , đứa trẻ cha luôn kẻ dễ ức h.i.ế.p nhất.
Bây giờ đồng tình với hai chị em bọn họ, chỉ vì cha nguyên chủ qua đời, thì ?
Đừng bỏ lỡ: Ngày Tôi Thi Đỗ Công Chức, Bố Mẹ Lại Tự Tay Hủy Con Đường Của Tôi, truyện cực cập nhật chương mới.
Cuối cùng Lâm Hữu Thiện thở dài một tiếng, bất đắc dĩ khoát tay : “Thôi , thôi . Nếu như , chuyện cứ theo ý ngươi .” đó dẫn rời khỏi Lâm gia.
Và tất cả những gì xảy hôm nay, cũng nhắc nhở Lâm Kiều An rằng, ở cổ đại, bảo vệ bản và Tiểu Thần Hi, chỉ tài trí hơn thì vô dụng, còn thực lực nhất định mới .
Chưa có bình luận nào cho chương này.