Nữ Thiên Sư Trường An
Chương 90: Vòng cổ ngọc trai (1)
Mộc Phương Nhan thở dài, cầm chiếc hộp trong tay : “ thấy , đây do giúp bắt hái hoa tặc nên mới tặng quà cảm ơn thôi. Nào những chuyện lộn xộn bậy bạ như những gì ngươi nghĩ.”
Tống Đạo Tuyển chiếc hộp trong tay: “ tặng nàng cái gì?”
Mộc Phương Nhan ngốc nghếch mở hộp : “Ngọc trai, .”
Quả nhiên chuỗi vòng cổ bằng ngọc trai, chính ngọc trai Nam Hồ mới mắt trong cửa tiệm .
Tống Đạo Tuyển cầm ngọc trai lên, ánh mặt trời chiếu trông những hạt châu vô cùng mượt mà trong suốt, cực phẩm.
“Quả thực đồ , thật sự chịu chi.”
Mộc Phương Nhan tò mò: “Món trị giá bao nhiêu tiền?”
Tống Đạo Tuyển nàng hỏi thì lập tức tiểu nha đầu lẽ hiểu nhiều về những thứ .
“Cũng tạm thôi, chẳng qua chỉ khoản hai mươi ba mươi lạng bạc.”
Mộc Phương Nhan phun hết ngụm ngoài, hai mươi ba mươi lượng, nếu như để đến thời hiện tại thì sẽ tương đương một trăm ngàn tệ, mà còn đắt ?
, trả .
Ngay khi nàng chuẩn đưa tay lấy chuỗi ngọc trai thì Tống Đạo Tuyển đột nhiên bóp nát chuỗi ngọc mặt nàng.
Mộc Phương Nhan há to miệng, thể tưởng tượng nổi : “Ngươi làm gì ?”
Tống Đạo Tuyển vỗ vỗ bột ngọc trai tay: “, tay phu quân cẩn thận run, nương t.ử sẽ tức giận chứ?”
Mộc Phương Nhan thật sự đ.á.n.h : “ tính trả vật cho , ngươi làm như thì làm thể trả , đền cho !”
Xem thêm: Chồng Tái Sinh Chê Tôi? Tôi Cưới Lính Cứu Hỏa, Sướng Quá - Lâm Kiến Sơ, Lục Chiêu Dã (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/nu-thien-su-truong-an/chuong-90-vong-co-ngoc-trai-2.html.]
Tống Đạo Tuyển nàng trả thì trong lòng vô cùng vui mừng, mỉm : “ thành vấn đề, do làm vỡ, nên bồi thường cho nương tử, nàng theo .”
Gợi ý siêu phẩm: Ngày Tôi Thi Đỗ Công Chức, Bố Mẹ Lại Tự Tay Hủy Con Đường Của Tôi đang nhiều độc giả săn đón.
Mộc Phương Nhan cảnh giác : “Đến chỗ nào?”
“ chọn ngọc trai.”
Mộc Phương Nhan kéo lên nàng miễn cưỡng cùng Tống Đạo Tuyển, nàng luôn cảm thấy tên tính kế với , kết quả vẫn mơ mơ màng màng dụ trong xe ngựa.
khi lên xe, Tống Đạo Tuyển mở cửa tủ, lấy một chiếc hộp đồ sơn đẽ và sáng bóng từ trong ngăn kéo , bên trong đầy những trang sức bằng ngọc trai.
Mộc Phương Nhan : “Cái …đáng giá nhiều tiền ?”
Tống Đạo Tuyển thờ ơ đáp: “ đắt, cũng chỉ bằng giá trị một căn tứ hợp viện kép ở Nhạc Bình phường thôi.”
Mộc Phương Nhan chiếc hộp đựng đầy trang sức, giả vờ bình tĩnh chọn một chuỗi vòng cổ vẻ tương tự: “, đây món ngươi bồi thường cho , những thứ khác đụng đến.”
thấy nàng trả mớ trang sức ngọc trai còn thừa cho , Tống Đạo Tuyển nhíu mày đoạt lấy chiếc vòng cổ nhét trở về hộp.
“Ngươi làm gì , đổi ý ?”
Tống Đạo Tuyển: “Nếu nương t.ử thì lấy hết, còn nếu thì đừng lấy bất kỳ một chuỗi vòng cổ nào. Đối với Lệnh Hồ Kỳ mà thì chuỗi vòng cổ ngọc trai tặng chẳng qua chỉ đáng giá một bữa cơm thôi.
Thừa Viễn bá phủ cũng gia đình nhỏ nghèo khổ, hai mươi ba mươi lạng bạc để tâm. Nương t.ử sẽ một bữa cơm làm cho lúng túng hành xử thế nào chứ?”
Mộc Phương Nhan âm thầm líu lưỡi nên lời, chỉ phỉ nhổ bản giống như một kẻ nhà quê mà còn ngạc nhiên vì những thế gia nhà giàu thể đốt tiền nhiều như , dứt khoát cắt ngang một đường ngay tim: “ thôi, cũng cần, ngươi dừng xe , xuống.”
Nàng mở cửa xe cửa khóa , thể mở .
Nàng đầu Tống Đạo Tuyển phát hiện gần như kề sát , mùi hương đặc biệt khiến Mộc Phương Nhan nuốt nước miếng: “Ngươi gần như làm gì?”
Tống Đạo Tuyển nắm cằm nàng nở nụ nguy hiểm: “Nương tử, một ngày gặp như cách ba thu, phu quân nhớ nàng, nàng nhớ ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.